Chương 560: Không Gian Dị Độ (4)
“Tốt rồi, đừng nóng giận, chúng ta nghĩ cách rời khỏi không gian dị độ này, bằng không thì đúng là có khả năng cả nhóm chết sạch.” Thẩm Hinh nói với Trình Thiến vài câu.
“Trước tiên chúng ta xuống lầu đi, tôi muốn đi vệ sinh ở chỗ có đèn sáng.” Trình Thiến nói với mọi người.
Những người khác đều không có ý kiến, vì vậy cùng mở đèn pin, chuẩn bị đi xuống nhà vệ sinh dưới lầu..
Lúc đến cửa ra toa lét nữ, Thẩm Hinh lại đứng yên, quay đầu nhìn lại xác chết Trương Hải Dương bên trong phòng.
“Đừng nhìn nữa, chờ sau khi chúng ta sống sót, lại phái người tới đây xử lý những chuyện này.” Trình Thiến kéo tay Thẩm Hinh bước ra ngoài hành lang.
Thẩm Hinh thở dài, nhưng vẫn nối gót đi theo Trình Thiến ra ngoài.
Những người khác cũng không biết tình cảm giữa nàng và Trương Hải Dương.
Nàng cùng Trương Hải Dương là bạn thời cấp 3, hồi nàng còn học cấp 3, đã từng thầm mến bộ dạng vừa cao to vừa hiệp nghĩa của Trương Hải Dương, nhưng cảm giác được mình không xứng với hắn, cho nên phần cảm tình này luôn chôn giấu trong lòng, cho tới bây giờ cũng chưa có kể cho ai.
Sau khi tốt nghiệp, nàng được phân xuống đồn cảnh sát cơ sở.
Công việc rất vất vả, mỗi ngày đều chạy quanh xã khu, làm toàn chuyện vụn vặt, theo nàng thấy toàn xử lý mấy công việc nhà chẳng có chút ý nghĩa gì.
Nàng không muốn cứ tiếp tục sống như vậy, nhưng mà cũng hết cách.
Thời gian sau nàng tham gia họp lớp gặp được Trương Hải Dương, hai người phát hiện cùng làm việc chung ngành, Trương Hải Dương nghe được Thẩm Hinh kể khổ, cho nên hắn dùng quan hệ của mình kéo nàng tới cục cảnh sát chỗ hắn làm việc.
Tiền lương đãi ngộ của Thẩm Hinh đều tăng lên, công việc cũng trở nên có ý nghĩa hơn rất nhiều.
Trong lòng nàng vẫn rất cảm kích Trương Hải Dương, đương nhiên còn mang theo chút tình cảm thầm mến của thiếu nữ cấp 3.
Những tình cảm này dồn nén bấy lâu, khiến cho nàng khó có thể đối mặt với cái chết của Trương Hải Dương.
Đặc biệt nàng còn biết nhà Trương Hải Dương mới sinh em bé, đúng là lúc cần người đàn ông gánh vác gia đình, nếu đặt nàng vào hoàn cảnh vợ của anh ấy, tất nhiên là không thể nào chấp nhận cái chết của Trương Hải Dương.
Nàng hy vọng tất cả chỉ là một cơn ác mộng, các loại khi…Tỉnh lại, hết thảy đều trở về như cũ, Trương Hải Dương vẫn đứng hiên ngang trước mặt nàng.
“Cảnh sát Lưu, cô làm việc trong cục cảnh sát này đã bao lâu rồi?” Lý Đằng vừa đi vừa trò chuyện với Lưu Lệ.
“Cũng khoảng 10 năm à?” Lưu Lệ không biết tại sao Lý Đằng lại hỏi vấn đề này.
“Rốt cuộc trong toà nhà này có ai chết không? Một phụ nữ mang giày cao gót chẳng hạn.” Lý Đằng vội nhắc nhở Lưu Lệ.
“Chuyện này sao…? Anh thấy được cái gì ư?” Sắc mặt Lưu Lệ tựa hồ có chút khẩn trương.
“Vừa rồi chị có gọi điện thoại không? Có phải trong điện thoại phát ra tiếng xẹt xẹt? sau đó lại nghe thấy tiếng giày cao gót nện trên mặt đất?” Trình Thiến cũng gợi ý cho Lưu Lệ.
“Tôi thử gọi điện thoại, không ai bắt máy nên tôi cúp, không quá chú ý……” Lưu Lệ lắc đầu nói.
“Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi mà!” Lý Đằng thúc dục Lưu Lệ.
Mọi người đi xuống cầu thang, thế nhưng trong hành lang vẫn tối đen như hủ nút.
Cảm giác giống như……Vẫn đang ở lầu bốn?
“Xuống một tầng nữa, tìm tầng trệt có đèn, an toàn hơn nhiều. ” Trình Thiến nhìn thấy tình huống này, vội vàng ngăn cản mọi người tiến vào hành lang.
Vì vậy mọi người tiếp tục đi xuống cầu thang.
“Cậu hỏi toà nhà này có xảy ra án mạng không, đúng là có một vụ, đó là cách đây 3 năm……” Lưu Lệ do dự một chút bèn mở miệng.
“Ừ, cô kể đầu đuôi mọi chuyện, rõ ràng rành mạch một chút, có thể giúp chúng ta tìm ra biện pháp thoát khỏi nơi quái quỷ này, nằm ở vụ án mạng 3 năm trước đây.” Lý Đằng nhắc cho Lưu Lệ.
Mọi người cũng xuống thêm một tầng.
Thế nhưng, trong hành lang vẫn là một mảnh tối đen.
Không biết là lầu ba tắt đèn, hay là đám bọn hắn bị nhốt trên lầu bốn không xuống được.
Trong lúc mọi người do dự có nên đi xuống tiếp hay không, thì chỗ hành lang truyền tới tiếng giàu cao gót, tựa hồ có người đang chạy tới chỗ cầu thang bên này.
Ba cô gái hoảng sợ không dám lên tiếng, các nàng ôm lấy nhau, gương mặt sợ hãi mà lui về phía sau.
Lý Đằng muốn đi xem thử, nhưng bị Trình Thiến thò tay kéo trở về.
Tiếng giày cao gót bước tới đây, lại đi trở về.
Lại một lát sau, trong hành lang truyền đến tiếng phụ nữ khóc thút thít.
Tiếng khóc rất thê lương, âm thanh này làm cho người ta không khỏi rợn tóc gáy.
“Đúng là nàng! đúng là nàng! Nàng ta đã trở về!” Lưu Lệ nhỏ giọng thầm thì, cả người không ngừng run rẩy.
“Rốt cuộc là chuyện gì? Mau nói cho tôi nghe.” Lý Đằng lên giọng hối thúc Lưu Lệ.
“Ba năm trước đây, có một vụ án, tôi không phải người trong cuộc, tình tiết cụ thể tôi cũng không rõ ràng, chẳng qua là nghe người khác nhắc tới……” Lưu Lệ nhỏ giọng trả lời Lý Đằng.
“Đừng nói chuyện! Coi chừng dụ nó tới!” Trình Thiến cắt lời Lưu Lệ.
Tiếng khóc đột nhiên ngừng lại.
Tiếng giày cao gót lại vang lên.
“Cạch, cạch, cạch……”
Từng bước một đi về phía cầu thang bên này.