Chương 562: Ngươi ở đâu? (2)
“Người nhà cô gái kia tới đây quậy một chập, yêu cầu đền tiền, chúng ta đề nghị bọn họ làm theo thủ tục luật pháp, bọn họ lại muốn tung chuyện này lên mạng, gây náo loạn rất lớn, nhưng trên mạng lại không có ai ủng hộ bọn họ, về sau chính bọn họ đành ngậm ngùi bỏ cuộc.”
“Lời nói thật sự, loại ác nữ này chết đi, đúng là không đáng được thông cảm.”
“Thế nhưng, sau đó đồng nghiệp chúng tôi lén lút thảo luận, vẫn cảm thấy cái chết của cô ta có chút kỳ lạ.”
“Chuyện này qua rồi, người nhà cô ta không truy cứu, thi thể cũng được hoả táng, cho nên tất cả mọi người cũng từ từ quên chuyện này đi.”
“Các người nói nghe thấy tiếng giày cao gót, lại hỏi chỗ này từng có người chết chưa, vậy cũng chỉ có nàng, tôi cũng không nghe có án mạng nào khác.”
Lưu Lệ đã kể xong.
“Loại ác nữ này chết không có gì đáng tiếc, cho dù là bị người giết, người nọ cũng là trừ hại vì dân.” Lý Đằng bình luận một câu.
“Đúng vậy chết không có gì đáng tiếc, nhưng mà bên trong có oan tình gì hay không? Cho nên lần này cô ta hoá thành quỷ tới hãm hại chúng ta?” Trình Thiến mở miệng nói vài câu.
“Cô cảm thấy trong này có oan tình gì?” Lưu Lệ hỏi Trình Thiến.
“Theo như phân tích của tôi, thanh tra Trương có hiềm nghi lớn nhất, có thể đứa trẻ bị chó cắn kia là người thân hoặc là con em bạn bè của hắn, cô gái mang giày cao gót kia rất đáng đánh, thái độ ác liệt, người bình thường gặp được cô ta, cũng khó mà nhịn nổi muốn đánh cô ta một trận.”
“Người nóng tính giống như thanh tra Trương, nói không chừng……” Trình Thiến không tiếp tục nói nữa.
Cả đám người bọn họ đều làm chết nhân vật trong game, nhưng cảnh sát Trương lại là người đầu tiên bị trả thù, tựa hồ chứng tỏ một vấn đề.
“Có pháp y kiểm tra loại bỏ khả năng cô ta bị giết…!” Thẩm Hinh mở miệng nói.
“Các cô không cần đi phân tích tình tiết vụ án làm gì, đúng rồi, cảnh sát Lưu, cô còn nhớ hình dạng của con chó của cô gái đó không? Con chó kia thường sủa thế nào?” Lý Đằng cắt đứt cuộc thảo luận của Trình Thiến và Thẩm Hinh.
“Nhà của tôi cũng nuôi chó, cho nên tôi tương đối quen thuộc giống này, ngày mà bọn họ bắt con chó kia về tôi cũng có mặt, đó là một đầu chó Landseer, tiếng kêu đại khái như vậy: gâu! gâu! gâu! ” Lưu Lệ giả bộ tiếng sủa.
“Thôi thôi, bây giờ mà các người còn có tâm tình đi hỏi loại chuyện này……” Trình Thiến rất câm nín trước chủ đề trò chuyện giữa Lý Đằng cùng Lưu Lệ.
“Cô đừng quản, đúng rồi, cảnh sát Lưu, cô có biết tên con chó kia hay không?” Lý Đằng tiếp tục hỏi.
“Ha ha, đúng là tôi còn nhớ, bởi vì lúc cô ta bước vào cục cảnh sát, vẫn luôn hỏi [Khang Khang của tôi đâu rồi?] tôi còn khá ấn tượng.” Lưu Lệ trả lời Lý Đằng.
“Thật tốt quá, sau khi biết mấy thứ này, tôi mới có thể đối phó cô ta.” Lý Đằng như có điều suy nghĩ.
“Anh đối phó cô ta? Cái con nữ quỷ kia?” Trình Thiến trợn mắt nhìn Lý Đằng.
“Ừ.”
“Đối phó thế nào? ” Trình Thiến hỏi.
“Đương nhiên là đi ra ngoài đối phó cô ta, đúng rồi, các cô có nghe qua tiểu thuyết 《 Bạch Xà Truyện 》 chưa? ” Lý Đằng thuận miệng hỏi đám người Trình Thiến một tiếng.
“ 《 Bạch Xà Truyện 》 ?” Ba cô gái đều lắc đầu, thế giới này của các nàng không giống với thế giới của Lý Đằng, không có nghiệm pháp heimlich, cũng không có 《 Bạch Xà Truyện 》 .
“Vậy là tốt rồi, tôi ra ngoài giải quyết nữ quỷ này, cô đừng kéo chân tôi.” Lý Đằng đứng dậy, cầm lấy điện thoại chiếu sáng, bước vào hành lang tối đen.
Quả nhiên nữ quỷ đang du đãng trong hành lang.
Nàng mang giày cao gót, quần trắng, trên người vẫn còn sạch sẽ, chính là khuôn mặt bị đập nát hoàn toàn, thoạt nhìn rất là dữ tợn cùng khủng bố.
Người bình thường đi trong hành lang tối đen này, nhìn thấy một con quỷ như vậy, đoán chừng đã vãi linh hồn.
Nhưng Lý đại gia kiến thức rộng rãi, chỉ là loại tiểu quỷ này, cơ bản hắn cũng không để vào mắt.
Đương nhiên, trên chiến lược thì xem thường kẻ địch, nhưng trên chiến thuật phải xem trọng kẻ địch.
Lý Đằng cũng không mù quáng tự đại cho rằng bản thân có thể 1 vs 1 với quỷ.
“Gâu! Gâu! Gâu! “
Sau khi đi tới trước mặt nữ quỷ, Lý Đằng sủa theo tiếng chó vừa học được.
“A… A………” Nữ quỷ vừa nghe được chó sủa, trong mồm liền phát ra âm thanh kỳ quái.
“Tôi là Khang Khang…! Cô không nhớ tôi sao? Hiện tại tôi đã đầu thai chuyển thế, biến thành một soái ca tới tìm cô.” Lý Đằng ném qua một chiêu thuật mê hoặc vào nữ quỷ, sau đó bắt đầu chém gió.
“A… A………” Nữ quỷ trúng thuật mê hoặc, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn.
“Hiện tại tôi thuộc về Yêu tộc, Yêu tộc chúng ta có một cái truyền thuyết rất đẹp, gọi là 《 Bạch Cẩu Truyện 》 ……” Lý Đằng kể cho nữ quỷ.
Một câu chuyện rất dài.
“Ngàn năm một lòng chờ đợi, chờ đợi hết lòng…, ngàn năm một lòng chờ đợi, ta không hối hận…, là ai nói mãi yêu ta không bao giờ thay đổi, vì một câu này đau đớn cũng không oán.”
“Mưa tan nát cõi lòng, gió thổi bay nước mắt, dây dưa tình cũ người trong mộng…”
(chú thích: lời bài hát “ngàn năm chờ đợi một lần”, ca khúc nhạc phim Bạch Nương Tử Truyền Kỳ 2019)
Vừa kể, Lý Đằng còn hát vài câu.
“A… A………” Rõ ràng nữ quỷ cũng bị cảm động.