Chương 506: Độ Khó Địa Ngục 2 Sao (6)
Đã có kế hoạch, Lý Đằng quyết định không ra tay trong trang viên này, mượn cơ hội trò chuyện vài câu cùng Đường Tăng, kết quả phát hiện hòa thượng này không phải cổ hủ bình thường, trong miệng đều là lời nói khách sáo, trò chuyện với loại người này đúng là phí nước bọt.
……
Cả bốn thầy trò rất cẩn thận, mặc dù Lý Đằng bố trí cho bọn họ bốn gian phòng, nhưng buổi tối lúc ngủ, bọn hắn đều ngủ trong một phòng, căn bản không cho yêu ma quỷ quái cơ hội ra tay.
Lý Đằng hỏi thăm bà lão lộ trình đi tới Nữ Nhi quốc, quyết định dùng thân phận dẫn đường đi cùng bốn người thầy trò.
Tỉnh lại vào sáng ngày thứ hai, ăn cơm xong suôi, bốn người thầy trò tiếp tục đi về phía tây, Lý Đằng nói hắn cũng vừa khéo muốn đi tới Nữ Nhi quốc làm vài chuyện, lừa gạt lòng tin của bốn người thầy trò, để hắn làm người dẫn đường.
Một nhóm năm người từ biệt bà lão cùng ba cô gái trẻ tuổi, dưới sự dẫn dắt của Lý Đằng, lên đường đến Nữ Nhi quốc.
“Đò ơi ! Chèo thuyền tới đây!” Vừa đến bờ sông, Lý Đằng dựa theo chỉ dẫn của bà lão, hô vài tiếng chỗ giữa sông.
Một chiếc thuyền xuất hiện sau bóng liễu phía xa, mất một lúc đã chèo tới bờ sông.
“Vị thí chủ này là người đưa đò sao?” Đường Tăng hỏi một câu.
Cô gái kia gật đầu.
“Chồng của cô đâu sao không cầm lái? Lại để một phụ nữ chèo thuyền?” Tôn hầu tử nhìn quanh trái phải.
“Nữ Nhi quốc, ngoại trừ mấy người chúng ta, kiếm đâu ra đàn ông?” Lý Đằng cười nói.
“Đúng vậy.” Tôn hầu tử nhẹ gật đầu, sau khi xác nhận Lý Đằng là con người, Tôn hầu tử đã buông lỏng cảnh giác với Lý Đằng.
Cô gái chèo thuyền không nói gì, lấy tay hạ ván thuyền xuống, Lý Đằng giúp đỡ bốn người thầy trò vác hành lý lên trên thuyền, sau đó giúp cô gái kia đẩy thuyền, xuôi mái chèo, rất nhanh đã vượt qua sông.
Sau khi qua bờ bên kia, Đường Tăng lại sai Sa hoà thượng trả cho cô gái một ít ngân lượng, cô gái kia không nói gì, sau khi buộc thuyền lại, liền trở về túp lều gần bờ sông.
Lại đi thêm khoảng 40 dặm, rốt cục đoàn người đã tới biên giới Tây Lương Nữ Quốc.
Nơi đây, chính là Nữ Nhi quốc trong truyền thuyết.
Lý Đằng đi theo bốn người thầy trò Đường Tăng tiến vào Nữ Nhi quốc, quả nhiên ven đường không có lấy một gã đàn ông, tất cả đều là phụ nữ, nhìn thấy có đàn ông vào thành, mỗi người đều vui mừng tung tăng như chim sẻ.
Chẳng qua là……Dường như kịch bản có chút vấn đề.
“Có người mới đến! Có người mới đến!” Trong lúc vô tình Lý Đằng đã đoạt hết danh tiếng của Đường Tăng, ánh mắt tất cả phụ nữ đều tập trung vào trên người Lý Đằng, cùng nhau hò hét.
Ở trong kịch bản bình thường, hẳn là những người phụ nữ này quan sát Đường Tăng mới đúng.
Điểm mị lực quá cao quá cao, thậm chí sinh ra ảnh hưởng đối với kịch bản, chuyện này quá xui xẻo.
Máy cô gái đều liếc nhìn Lý Đằng càng vây càng chặt, chặn kín cả đường đi.
“Tôi không phải người, là đầu lợn giống!” Trư Bát Giới lớn tiếng quát mấy phụ nữ kia, doạ cho đám đàn bà hoảng sợ chạy mất dép, bất quá bọn họ đều không trốn quá xa, vẫn đang đứn từ xa nhìn Lý Đằng chảy nước miếng.
Có mấy vị đồ đệ Đường Tăng, những phụ nữ kia nên cũng không dám xông tới cướp người.
Một đường đi qua, nhà cửa bên đường dần dần trở nên cao lớn, xuất hiện một toà nhà giống như dịch trạm, có một nữ quan đứng trước cửa.
“Khách từ phương xa tới, không thể tự ý vào cửa thành, hãy đăng ký vào sổ ghi chép, chờ hạ quan đưa lên tấu giá, mới cho phép đi qua.” Sau khi nhìn thấy nhóm người, nữ quan hô một tiếng thông báo.
Đường Tăng xuống ngựa, Lý Đằng cùng thầy trò bốn người dừng chân, do người nữ quan kia dẫn đường tiến vào trong dịch trạm, sau khi ngồi xuống đại sảnh, người nữ quan kia lại phái thuộc hạ dâng trà.
Trong này không có đàn ông, mấy cô gái lần lượt dâng trà cho Lý Đằng cũng không quên liếc mắt đưa tình cho hắn.
“Xin hỏi các vị sư phụ từ đâu tới đây?” Nữ quan đuổi mấy cô gái dâng trà đi, sau đó hỏi nhóm người.
“Chúng tôi phụng lệnh quốc vương của Đông Thổ Đại Đường đi tới tây trúc thỉnh kinh! Sư phụ tôi chính là ngự đệ của vua Đường, tên là Đường Tam Tạng! Tôi là đại đồ đệ Tôn Ngộ Không, hai vị này chính là sư đệ Trư Ngộ Năng và Sa Ngộ Tịnh, một nhóm tính cả ngựa là 5 người, vị này là người trước đó chiêu đãi chúng tôi trong trang viên, cùng nhau đi xuyên qua biên giới Tây Lương, trên người có mang văn điệp thông quan, mời nữ quan đóng dấu thông qua.” Tôn hầu tử thay Đường Tăng trả lời người nữ quan kia.
“Các vị xin thứ tội, hạ quan chỉ là một dịch thừa trong dịch trạm, không biết các vị là người tới từ thượng quốc, sớm biết như vậy liền ra khỏi thành chào đón các vị.” Nữ quan vừa nghe Tôn hầu tử nói, liền vội vàng dùng bút ký xuống, cuối cùng còn hành đại lễ với mọi người.
(chú thích: dịch thừa là chức quan thời minh thanh, các châu huyện đều thiết lập dịch trạm, do dịch thừa quản lý.)