Chương 507: Độ Khó Địa Ngục 2 Sao (7)
“Thí chủ nói quá lời!” Đường Tăng vội vàng đưa tay đỡ người nữ quan kia.
“Các vị ngồi đây một lát, chờ tôi vào thành khải tấu đức vua, đổi sang văn thư, chuẩn bị chút quà tặng, sẽ đưa các vị sang phía tây.” Nữ dịch thừa đứng dậy nói.
“Vậy thì làm phiền thí chủ !” Đường Tăng chắp tay trước ngực nói lời cảm tạ.
Sau khi nữ dịch thừa rời khỏi dịch trạm, liền sửa sang lại quần áo, tự mình bước vào lầu ngũ phượng trước cổng thành.
(chú thích: lầu ngũ phượng là lối vào chính của cung điện)
“Ta là dịch thừa Nghênh Dương Quán, có việc xin kiến giá.” Nữ dịch thừa thi lễ với quan giữ hoàng môn.
Vị quan kia lập tức khởi báo vào trong cung.
“Dịch thừa muốn tấu chuyện gì?” Quốc vương Nữ Nhi quốc giáng chỉ gọi người vào điện.
“Vi thần canh giữ tại dịch quán, tiếp được ngự đệ vua Đường là Đường Tam Tạng tới từ Đông Thổ Đại Đường, còn có 3 vị đồ đệ, một người đi theo, ba vị đồ đệ lần lượt gọi là Tôn Ngộ Không, Trư Ngộ Năng, Sa Ngộ Tịnh, người còn lại là Lý Đằng, tính thêm ngựa là 6 miệng, muốn sang Tây Thiên bái phật thỉnh kinh, đặc biệt tới đây bẩm báo chúa công, có thể đóng dấu cho hắn đi qua hay không?” Dịch thừa liền bẩm báo.
“Cao tăng đến từ Đông Thổ, chắc hẳn dung mạo rất tuấn tú. Như vậy đi, bắt Đường Tăng ở lại, ta muốn gả cho hắn, đuổi mấy gã đồ đệ và người kia rồi cho một ít quà tặng, mau mau đóng dấu cho bọn hắn đi, đuổi bọn hắn đi Tây Thiên.” Quốc vương Nữ Nhi quốc nghĩ một chút bèn trả lời dịch thừa.
“Lời của chúa công rất đúng, bọn thần không dám trái, nhưng mà chuyện cưới hỏi, không có người mai mối thì không thể, đạo từ xưa đến nay, nhân duyên phối hợp bằng lá đỏ, vợ chồng do Nguyệt lão xe duyên.” Mấy vị đại thần trẻ tuổi xinh đẹp cùng khuyên can.
“Ừ, vậy nghe theo lời mấy khanh, mời thái sư đứng ra mai mối, trước tiên đi theo dịch thừa tới dịch trạm cầu hôn với Đường Tam Tạng, chờ hắn đồng ý, quả nhân lập tức bãi giá ra khỏi thành nghênh đón.” Quốc vương Nữ Nhi quốc bèn nói.
“Thái sư đương triều cùng bản quan chúng ta đã trở về.” Mấy người thầy trò Đường Tăng cùng Lý Đằng đang ăn cơm chay trong sảnh, đột nhiên có tiểu nha đầu từ ngoài nhảy vào thông báo.
“Thái sư đến đây làm gì?” Đường Tăng hơi nghi ngờ, hỏi Tôn hầu tử bên cạnh.
“Không phải mời, chính là tới mai mối cho sư phụ.” Tôn hầu tử nghĩ một lát bèn trả lời Đường Tăng.
“Ngộ Không, nếu như các nàng không thả thầy ra, cưỡng ép kết hôn, thì phải làm thế nào?” Đường Tăng sốt ruột hỏi.
“Sư phụ cứ đồng ý hôn sự này, lão Tôn ta đã có chủ trương.” Tôn hầu tử cũng chẳng vội.
Lúc thầy trò đang nói chuyện, hai tên nữ quan đã tới, nhìn thấy Đường Tăng liền vái một cái, Đường Tăng cũng trả lễ với các nàng.
“Bần tăng là người xuất gia, không có tài đức gì, nào dám nhận một vái của đại nhân?” Đường Tăng khách khí nói.
“Ngự đệ, có hỉ sự rồi!” Thái sư xinh đẹp vừa cười vừa nhìn Đường Tăng.
“Tôi là người xuất gia, làm sao có hỉ sự?” Đường Tăng vừa kinh vừa sợ.
“Chỗ chúng ta là Tây Lương Nữ Quốc, cho tới bây giờ đều chưa có đàn ông đến nơi đây, hôm nay may mắn được ngự đệ vua Đường ghé ngang, thần phụng ý chỉ của vua, đặc biệt tới đây cầu hôn.” Thái sư lại thi lễ với Đường Tăng.
Gương mặt Đường Tăng lộ vẻ u sầu, nhưng vẫn làm theo kế sách của Tôn hầu tử, đồng ý chuyện hôn nhân này, chuẩn bị trước tiên lừa gạt con dấu của quốc vương, sau đó tìm cơ hội bỏ chạy.
Lúc thái sư chuẩn bị rời đi, lại nhìn trộm thấy Lý Đằng, không khỏi kinh hãi.
Người đàn ông này còn đẹp trai hơn vị hoà thượng Đường triều, so về khí chất hay dung mạo đều xuất sắc hơn…! Tại sao lại thay chúa công cầu hôn hoà thượng này làm gì? Tìm người đàn ông kia không phải tốt hơn sao?
Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng thái sư cũng không dám tự ý hành động, chúa công có muốn đổi phu quân khác hay không, vẫn nên quay về bẩm báo rồi hẳn tính.
Vị thái sư quay về trong cung, nói Đường Tăng đã đồng ý hôn sự, quốc vương Nữ Nhi quốc không kìm được vui mừng, liền muốn tự mình xuất cung đi nghênh đón.
“Thần còn có một chuyện khác cần khải tấu.” Rốt cuộc thái sư nhịn không được bèn nói.
“Nói.” Quốc vương khẽ gật đầu.
“Bên cạnh vị hoà thượng kia có một người, là một gã đàn ông, các phương diện đều áp đảo hòa thượng Đường triều, thần nghĩ……Chúa công gả cho vị hoà thượng kia, còn không bằng gả cho tên đàn ông đi theo, nếu như chúa công có ý, có thể gặp người xong rồi mới quyết định.” Thái sư khải tấu.
“Một người đi theo có gì tốt? Nếu gả thì gả cho hoà thượng Đường triều.” Quốc vương lắc đầu.
“Chúa công gặp người rồi hẳn quyết định. ” Thái sư không nói gì thêm nữa, theo quốc vương bãi giá, bắt đầu đi tới dịch trạm ngoài thành nghênh đón.
Đã sớm có người báo cho dịch quán, bốn người thầy trò Đường Tăng cùng Lý Đằng đều đứng ngoài nghênh đón.
Đầu tiên quốc vương Nữ Nhi quốc nhìn về phía Đường Tăng, sau đó vô thức bị Lý Đằng bên cạnh Đường Tăng hấp dẫn một lát.
Thái sư nói không sai, Lý Đằng đúng là anh tuấn hơn Đường Tăng.
Nhưng thân là quốc vương Nữ Nhi quốc, phải chú ý môn đăng hộ đối, một người theo hầu, sao có thể so sánh với ngự đệ vua Đường?
Lý Đằng liếc nhìn quốc vương Nữ Nhi quốc, nhưng lại thi triển mị thuật với nàng ta.