Chương 537: Âm Mưu To Lớn (2)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,758 lượt đọc

Chương 537: Âm Mưu To Lớn (2)

“Trên người của tôi có thuốc trị thương, anh có thể lấy một ít uống vào, nếu như có thể giúp tôi uống một chút, tôi sẽ rất cảm kích.” Thanh máu của Dương Kiều cạn đáy, chỉ cầm một hơi, sau khi nhìn thấyNPC Lý Đằng, liền gắng gượng nói vài câu.

NPC Lý Đằng cũng không khách khí, sờ soạng lục xoát trên người nàng, lấy ra một túi đựng đồ, sau đó đưa tới trước mặt Dương Kiều, Dương Kiều giải trừ phong cấm túi trữ vật, lại để cho NPC Lý Đằng tự động lấy đồ bên trong.

NPC Lý Đằng lấy ra từng chai thuốc để Dương Kiều phân biệt, Dương Kiều lựa chọn một chai trong đó. NPC Lý Đằng hỏi rõ ràng cách dùng xong, đổ ra vài viên thuốc cho Dương Kiều uống vào…, tiếp đó hắn cũng tự uống vài viên.

Sau đó NPC Lý Đằng trả túi trữ vật lại cho Dương Kiều.

Quả nhiên thuốc này có tác dụng, thanh máu của NPC Lý Đằng bắt đầu hồi phục trở lại.

Thanh máu của Dương Kiều cũng tăng trở lại, nhưng nàng đã ngất xỉu, không biết nguyên nhân có phải do thuốc quá mạnh hay không.

NPC Lý Đằng kiểm tra hơi thở của nàng, sau do dự một lát, bắt đầu cõng nàng ta.

Hiện tại sức mạnh NPC Lý Đằng đạt đến 30 điểm, gấp 3 so với người bình thường, cõng một cô gái đi lại cũng chẳng ảnh hưởng gì.

“Tôi nên đi đâu?” NPC Lý Đằng hỏi hệ thống.

“Đường trở về đã bị Địa Ngục Hội phong kín, ngài đi tới chính là chịu chết. Nhưng ở tại chỗ này, sau khi trời tối sẽ rất nguy hiểm.” Hiện tại Lý Đằng cũng có chút đau đầu.

“Không ra được, nếu như có thể tìm hang động trốn vào, trên người của tôi có một cái trận pháp, còn có một chút minh thạch, bố trí xong trận pháp, hẳn là có thể miễn cưỡng chèo chống một đêm.” Dương Kiều nhắm mắt hôn mê, lúc này đã mở miệng, chỉ dẫn cho NPC Lý Đằng.

Dương Kiều không biết NPC Lý Đằng đang hỏi hệ thống, tưởng rằng hỏi nàng, nàng chỉ giả bộ hôn mê, lúc này mới cho NPC Lý Đằng một ít nhắc nhở.

Dương Kiều hiện tại là từ trạng thái hấp hối chuyển sang trọng thương, vẫn chưa có sức lực đi lại, nàng không hiểu rõ con người NPC Lý Đằng, đương nhiên cũng chưa nói là tin tưởng, vừa rồi cũng là sợ hãi NPC Lý Đằng ra tay hoặc làm gì nàng, nghĩ không ra cách đối phó cho nên giả bộ hôn mê.

“Nơi nào có hang động?” NPC Lý Đằng lại hỏi hệ thống.

“Đi về phía tây khoảng 200, 300 mét, tựa hồ có một vài hang động.” Lý Đằng dùng góc nhìn thượng đế trinh sát giúp NPC Lý Đằng.

“Tôi không biết……” Dương Kiều cho rằng NPC Lý Đằng đang hỏi nàng, vì vậy bèn trả lời.

NPC Lý Đằng dựa theo hướng dẫn của Lý Đằng, chạy vòng vèo qua phía tây.

Bên kia là một vách đá cheo leo.

Đúng là có vài hang động rải rác, trong hang đều là xương cốt, sau khi bước vào liền cảm nhận được âm khí khiếp người.

NPC Lý Đằng chọn được một cái hang sâu khoảng 10 mét, khu vực này cách mấy hang động còn lại khá xa, hắn đặt Dương Kiều xuống mặt đất, sau đó bắt đầu dọn sạch hài cốt ra ngoài.

Lúc này mới làm theo hướng dẫn của Dương Kiều, lấy trận pháp từ trong túi trữ vật ra, bố trí ở cửa vào hang động, sau khi hoàn thành thì cửa hang sẽ biến mất, bất kể là nhân loại hoặc là quỷ vật đi qua bên cạnh, cũng sẽ không chú ý tới cái hang đá này.

Đương nhiên, trận pháp cũng có sức phòng ngự nhất định, chỉ cần minh thạch bày trận vẫn còn, thì quỷ vật phía ngoài liền không thể nào xông vào hang động bên trong.

Làm như vậy, vẫn rất mạo hiểm, nhưng cũng không có cách nào tốt hơn.

Sau khi làm xong mọi chuyện, NPC Lý Đằng lấy ra thức ăn cùng nước uống mang theo, tự mình ăn hết một ít, sau đó đưa tới trước mặt Dương Kiều, hỏi nàng có ăn hay không.

“Tôi nuốt không vô.” Dương Kiều rất suy yếu mà lắc đầu.

“Cô có sao không? Sắc mặt của cô trắng bệch, hơn nữa trên người chảy rất nhiều máu.” NPC Lý Đằng hỏi Dương Kiều một tiếng.

“Do tên Trương Hạo Minh chém vào người tôi rất nhiều vết đao, nhất định phải bôi thuốc cầm máu trên vết thương thì mới được, bằng không thì sớm muộn tôi sẽ chảy máu tới chết.” Dương Kiều rất phiền muộn.

“Cô có thuốc cầm máu ư?” NPC Lý Đằng tiếp tục hỏi.

“Có, nhưng tôi không có sức. ” Dương Kiều mấy lần ý đồ đưa tay, đều không thể làm gì.

“Cần tôi giúp hay không? ” Sau khi NPC Lý Đằng hỏi xong, mới hiểu ra.

“Ai, vậy thì……Cám ơn anh.” Dương Kiều nhắm mắt lại.

Sau đó NPC Lý Đằng lấy ra mấy chai thuốc từ túi trữ vật của Dương Kiều, để Dương Kiều xác nhận chai nào là thuốc.

Lúc bôi thuốc, NPC Lý Đằng đã biết tại sao Dương Kiều lại phiền muộn.

Không biết cái gã Trương Hạo Minh có phải là cố ý hay không, mấy đao chém trên người Dương Kiều, tất cả đều là chỗ không thích hợp.

NPC Lý Đằng bôi thuốc giúp Dương Kiều, cần phải dùng tay cởi áo bôi vào.

Dương Kiều nhắm chặt mắt, xấu hổ không chịu nổi.

Nàng biết rõ, một khi NPC Lý Đằng có bất kỳ ý xấu nào, nàng sẽ khó giữ tấm thân trong sạch.

Nhưng NPC Lý Đằng cũng không có làm bất cứ chuyện gì xấu xa, ngược lại khi giúp nàng bôi thuốc, còn cố ý trò chuyện phân tán lực chú ý của nàng.

“Cô có quen biết ai tên là Hoàng Yên hay không?” NPC Lý Đằng vừa bôi thuốc, vừa mở miệng hỏi Dương Kiều.

Hệ thống ủy thác chuyện này cho hắn, ngược lại khiến hắn rất để tâm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right