Chương 538: Âm Mưu To Lớn (3)
“Biểu tỷ của tôi tên là Hoàng Yên, anh tìm nàng ta sao?” Dương Kiều có chút bất ngờ.
“Bộ dạng nàng ta thế nào?” NPC Lý Đằng tiếp tục hỏi.
Dương Kiều miêu tả một hồi cho NPC Lý Đằng, ngược lại rất ăn khớp với Hoàng Yên trong ấn tượng của Lý Đằng.
Ấn tượng của Lý Đằng đối với Hoàng Yên, chủ yếu tập trung vào một khắc khi hắn tiến vào thế giới kịch bản, liếc nhìn xác chết khủng bố nằm cạnh giường. Đương nhiên, sau đó hắn cũng góp nhặt một ít ảnh chụp cùng tư liệu về Hoàng Yên, trên cơ bản có thể khẳng định, Dương Kiều miêu tả chính là NPC Hoàng Yên kia, rất có thể chính là nhân vật trong game của Hoàng Yên, cũng tức là vợ của Lý Hoa Đằng.
“Đúng là nàng, hỏi một chút nàng còn sống hay không?” Lý Đằng ra lệnh cho NPC Lý Đằng.
“Đúng là người tôi đang tìm, cô ta còn sống hay không?” NPC Lý Đằng tiếp tục hỏi Dương Kiều.
“Nàng xảy ra chuyện rồi sao? Hôm qua lúc tôi rời đi, nàng vẫn còn sống mà! Buổi sáng hôm nay lúc tín hiệu chưa gián đoạn, tôi còn nhắn vài câu wechat với nàng.” Dương Kiều trả lời NPC Lý Đằng.
Nói chuyện cùng NPC Lý Đằng, giúp cho nàng thoáng thả lỏng một ít, bằng không thì nằm ở chỗ này, cứ để cho NPC Lý Đằng bận rộn phía sau, thỉnh thoảng lấy dùng tay bôi chỗ này một ít bôi chỗ kia một xíu, một màn này đúng là khiến nàng quá xấu hổ.
Trước đây nàng chưa từng cởi áo trước mặt người nào khác.
Chớ nói chi là một gã đàn ông.
“Còn sống không? Nghĩ cách gặp nàng một chút, cứ nói nàng ta có việc tìm ngài, có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với ngài.” Lý Đằng tiếp tục thao túng NPC Lý Đằng. Hắn vốn cho là nhân vật trong game của Hoàng Yên đã chết, cho nên bản thể cô ta mới bị chết ngoài thế giới kịch bản, nhưng không nghĩ tới, nhận vật trong game của Hoàng Yên lại chưa chết!
Ít nhất trước khi Hoàng Yên bị giết, nhân vật trong game của nàng còn chưa chết.
Chuyện này cũng có chút kì quái, tại sao nàng ta lại chết? Là ai giết nàng?
Có đúng là mình đã giết nàng ta? Nếu như là mình giết, vậy tại sao mình lại giết nàng?
Tựa hồ trong này có dính dáng tới một âm mưu khổng lồ.
“Cô ấy còn sống? Có thể dẫn tôi gặp cô ấy hay không? Có một người thần bí báo cho tôi, nói một người tên là Hoàng Yên có chuyện quan trọng cần thảo luận với tôi.” NPC Lý Đằng tìm đại lý do gạt Dương Kiều.
“Không thành vấn đề, chỉ cần chúng ta còn sống rời khỏi đây.” Dương Kiều trả lời.
Dương Kiều là con cháu thế gia trong game, trong túi trữ vật có chứa rất nhiều thuốc quý tiến vào chỗ thí luyện, thậm chí còn có các loại bảo vật trận pháp.
Thuốc cầm máu nàng mang theo có hiệu quả rất tốt, NPC Lý Đằng làm theo hướng dẫn của nàng, chỉ bôi lên vài lần, miệng vết thương đã ngưng chảy máu, thậm chí da thịt trên miệng vết thương cũng chầm chậm khép lại.
Nhưng bởi vì thời gian bôi thuốc quá muộn, lúc này nàng vẫn đang mất máu nghiêm trọng.
NPC Lý Đằng bôi thuốc xong, nàng đã ngất đi.
Thoạt nhìn NPC Lý Đằng vẫn là người lương thiện, mặc dù Dương Kiều hôn mê, thỉnh thoảng hắn vẫn kiểm tra miệng vết thương của nàng, phát hiện một vài chỗ chưa khép miệng, còn bôi thêm chút thuốc cầm máu.
“Có bạn gái chưa?” Lý Đằng hỏi NPC Lý Đằng một tiếng.
NPC Lý Đằng tựa hồ thoáng kinh ngạc một chút, vội vàng dời mắt khỏi miệng vết thương.
“Còn chưa có đâu.” NPC Lý Đằng trả lời hệ thống.
“Cô nàng này không tệ, có thể cân nhắc một chút.” Lý Đằng cười nói nham nhở.
“Cấp bậc của tôi thấp kém như vậy, gia cảnh cũng kém hơn nàng quá nhiều, không thể nào.” NPC Lý Đằng tựa hồ có chút tự ti.
“Có tôi ở đây, sớm muộn thực lực ngài sẽ vượt qua nàng, sau khi có được thực lực mạnh mẽ, chính ngài sẽ giàu có một đời, còn sợ gia đình của nàng phản đối? Phải có lòng tin với chính mình.” Lý Đằng liền khích lệ lòng tin của NPC Lý Đằng.
“Ừ, ngươi nói có đạo lý.” NPC Lý Đằng nắm chặt nắm đấm.
“Dường như miệng vết thương lại chảy máu, có phải ngài nên bôi thuốc hay không? ” Lý Đằng bèn nhắc nhở NPC Lý Đằng.
“Lại chảy máu ư? À mà……Không phải máu? ” NPC Lý Đằng có chút nghi hoặc.
…
Hiệu quả của trận pháp Dương gia đúng là không tệ.
Thời gian suốt đêm, ác quỷ bên ngoài gào khóc thảm thiết, khắp nơi đều là ác quỷ cấp cao du đãng.
NPC Lý Đằng trốn ở trong động nơm nớp lo sợ, cũng may những con ác quỷ này không phát hiện ra hang động chỗ bọn họ đang trốn.
Thẳng đến hừng đông, mặt trời mọc lên cao, vô số ác quỷ rút lui, trận pháp cũng bình yên vô sự.
Buổi sáng Dương Kiều tỉnh lại, bởi vì cơ thể mất máu quá nhiều, sắc mặt vẫn trắng xanh.
Bất quá cơ thể và tinh thần của nàng đã khôi phục một ít, hơn nữa có cảm giác đói bụng.
Trong túi trữ vật của nàng có không ít đồ ăn, đủ loại cơm trưa đồ hộp, NPC Lý Đằng mở một hộp trong đó ra, bắt đầu bón cho nàng ăn từng muỗng.
Sau đó NPC Lý Đằng cũng tự ăn một chút.
Dương Kiều ăn xong liền nhắm mắt, dựa vào vách động không nhúc nhích.
Khoảng 10 giờ sáng, bên ngoài truyền đến tiếng kêu, có ai đó gọi tên Dương Kiều.
Dương Kiều mở mắt, nói với NPC Lý Đằng là Võ Giáo phái viện binh tới cứu, lại nhờ NPC Lý Đằng dìu nàng ra khỏi động.
“Những người kia dường như là người của Địa Ngục Hội, muốn lừa nàng ra ngoài. ” Lý Đằng vội nhắc nhở NPC Lý Đằng.