Chương 539: Vết Thương (1)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,054 lượt đọc

Chương 539: Vết Thương (1)

“Có lẽ Võ Giáo không thể nào nhận được tin tức sớm như vậy, quân cứu viện sẽ không tới vào lúc này, người ở phía ngoài là bọn Địa Ngục Hội, cố tình lừa cô đi ra ngoài.” NPC Lý Đằng tiến đến gần cửa động, nhìn ra ngoài một vòng rồi mới trả lời Dương Kiều.

Nhìn sắc mặt Dương Kiều tựa hồ không quá tin tưởng NPC Lý Đằng.

“Nếu như cô muốn đi ra ngoài, chờ bọn hắn đi xa ra một chút, tôi sẽ âm thầm cõng cô ra ngoài, sau đó cô lại gọi bọn họ trở về, bất quá chắc chắn tôi sẽ không mạo hiểm đi ra ngoài.” NPC Lý Đằng lại nói vài câu với Dương Kiều.

“Nếu như nghe nói tôi gặp chuyện, người nhà tôi sẽ tới tìm xác, đúng là thân phận của mấy kẻ bên ngoài rất khả nghi.” Dương Kiều suy nghĩ một lát, liền gật đầu với ý kiến của NPC Lý Đằng.

NPC Lý Đằng không có lên tiếng.

“Thế nhưng mà, tôi muốn đi vệ sinh.” Dương Kiều nhỏ giọng nói một câu

“Đi ở trong hang động đi, có một cái hố, cô có thể giải quyết ở đó, làm xong thì dùng đất lấp lên là được rồi.” NPC Lý Đằng trả lời Dương Kiều.

“Tôi đi không được.” Dương Kiều dùng vẻ mặt u oán liếc nhìn NPC Lý Đằng.

“Vậy để tôi đỡ cô tới đó? Chỉ là……Cô không cảm thấy ngại là được.” NPC Lý Đằng do dự nói với Dương Kiều.

“Tối hôm qua, anh thấy cái gì, cũng đã làm gì, tôi còn có thể ý kiến gì?” Dương Kiều nhắm chặt hai mắt.

“Tôi chỉ bôi thuốc cho cô………” NPC Lý Đằng cảm thấy rất oan khuất.

“Chỉ bôi thuốc ư? Anh bôi thuốc vào miệng vết thương thì tôi không nói, có nhiều chỗ không phải miệng vết thương, anh……” Dương Kiều có chút nói không được nữa.

“Tôi nhìn thấy máu chảy, tưởng rằng miệng vết thương.” NPC Lý Đằng giải thích.

“Anh đừng cho là tôi ngu ngốc, chẳng lẽ anh lại không hiểu cái kia? ” Dương Kiều lộ vẻ tức giận, nàng thấy tận mắt, chẳng lẽ là nhìn lầm?

Làm cũng làm rồi, tại sao không dám thừa nhận?

“Tôi cũng không có bạn gái, làm sao lại biết mấy thứ rau tỏi này?” NPC Lý Đằng tiếp tục giải thích.

“A, hiện tại còn đàn ông thật thà như vậy? Anh là võ giả xã hội, 25, 26 tuổi đi à nha? Nói cho tôi là anh không biết? Có quỷ mới tin. ” Dương Kiều rất bất mãn trước lời giải thích dối trá của NPC Lý Đằng.

“Cô không tin tôi cũng cũng bó tay, tôi vẫn luôn muốn thức tỉnh, nhưng mà không có cách nào, cho nên nửa đời trước tôi đều nghĩ cách thức tỉnh, làm sao có thời gian nghiên cứu mấy thứ rau hẹ này? Ta thật sự không làm gì cô, nếu như tôi muốn làm gì đó, hiện tại cô còn có thể hoàn hảo không bị gì ư?” Lý Đằng phản bác Dương Kiều.

“Tôi muốn đi vệ sinh.” Dương Kiều ngước đầu nhìn trời.

“Tôi đỡ cô đi. ” NPC Lý Đằng cũng không nói nhiều, từ phía sau lưng ôm lấy Dương Kiều, dìu nàng đi tới cái hố trong hang động.

……

“Bây giờ không phải là xã hội phong kiến, tôi sẽ không vì mấy chuyện anh làm hôm qua, mà bắt anh phụ trách gì đó, thế nhưng, xin anh đừng nhắc chuyện tối qua với bất kỳ người nào khác, có được hay không? ” Sau khi quay về ngồi xuống, Dương Kiều nói với NPC Lý Đằng.

“Nếu như cô nhất định bắt tôi phụ trách, tôi cũng có thể cố gắng……” Hiển nhiên là ý chí của NPC Lý Đằng không đủ kiên định.

Dương Kiều hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt tựa lưng vào vách động, không nói.

NPC Lý Đằng cũng không nói thêm gì, ngồi xuống một góc kiểm tra chiến lợi phẩm.

“Anh mới giác tỉnh tối hôm qua à?” Rốt cục Dương Kiều vẫn không nhịn được bèn mở miệng trước.

“Đúng vậy.”

“Một mình anh chạy khắp nơi thí luyện, thế mà còn có thể còn sống sót. Hơn nữa, Trương Hạo Minh lại bị anh giết, mặc dù hắn cạn máu, nhưng tối hôm qua anh chỉ là người thức tỉnh Lv2, căn bản không có năng lực kết liễu tính mạng của hắn.” Dương Kiều nói ra chỗ kỳ lạ.

“Tôi cũng không rõ ràng lắm. ” NPC Lý Đằng giả bộ hồ đồ.

“Có lẽ, anh có thiên phú ở mặt nào đó, chẳng qua là loại tình huống đặc biệt nên thức tỉnh trễ, nhưng nếu như thức tỉnh thành công, thực lực sẽ đột nhiên tăng mạnh……” Dương Kiều tự mình phân tích

“Có lẽ vậy.” NPC Lý Đằng tiếp tục giả vờ.

“Có muốn gia nhập Võ Giáo hay không? Sau khi gia nhập Võ Giáo, có giáo sư chuyên dạy dỗ, còn được phân phối tài nguyên. ” Dương Kiều đề nghị với NPC Lý Đằng.

“Võ Giáo có thu nhận tôi không?” NPC Lý Đằng nghe thấy liền sáng mắt, biểu lộ rất chờ mong.

Lúc hắn học cấp 3, cũng luôn hy vọng mình có thể thức tỉnh, sau đó thi đậu Võ Giáo, nhờ đó mà thay đổi vận mệnh của mình.

Nhưng mơ ước chỉ là ước mơ, thực tế lại quá tàn khốc, hắn vẫn luôn không thể thức tỉnh, chỉ có thể dựa vào bán sức lấy tiền.

Rốt cuộc bây giờ hắn đã thức tỉnh, mặc dù giấc mơ Võ Giáo chưa lụi tàn, nhưng dù sao tuổi tác quá lớn.

“Cha tôi là phó hiệu trưởng Võ Giáo Hoàng Hạc, mặc dù chỉ là chức vụ tạm thời, nhưng ít nhiều cũng có một chút quyền lực. Mặt khác, Võ Giáo Hoàng Hạc gần đây đang tuyển võ giả ngoài xã hội, số người báo danh rất nhiều, sau khi đạt được tư cách, có thể tiến vào sơ thí đấu võ, trước tiên chọn ra 100 người đứng đầu, cuối cùng chỉ có 20 người trúng tuyển.

“Hiện tại thời gian báo danh đã hết, nhưng cha tôi có thể giúp anh tranh thủ một danh ngạch báo danh sơ tuyển vòng loại, có thể thông qua vòng loại hay không, trở thành 20 người được chọn, thì phải dựa vào chính anh rồi.” Dương Kiều giải thích cho NPC Lý Đằng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right