Chương 235: Trong thôn có một cây táo, bản tà ma 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,913 lượt đọc

Chương 235: Trong thôn có một cây táo, bản tà ma 1

Đại phu nhân Hạ Vi Nhân lập tức muốn phong tỏa tin tức, nhưng bên trong Lý gia có tai mắt do thế phiệt khác an bài, làm sao có thể phong tỏa được?

Chẳng bao lâu sau đã có Thiên Lý Âm Tấn phù liên lạc với nàng, là Hạ gia, huynh trưởng của nàng, Hạ Sơ Minh, khi còn nhỏ quan hệ rất tốt.

Hạ Sơ Minh nói bóng gió, hỏi chuyện cô gia của nàng thất thủ có phải là thật hay không, có cần Hạ gia giúp đỡ hay không.

Hạ Vi Nhân biết rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của nhà họ Lý ở Tân Hương tỉnh, chỉ không ngờ ngay cả nhà mẹ đẻ của nàng cũng đang nhòm ngó.

Nàng khéo léo ứng đối, nhưng chưa được bao lâu lại có những người khác thông qua Thiên Lý Âm Tấn phù liên hệ với nàng, là tỷ muội Tây Kinh Trương gia.

Hạ Vi Nhân bân tới tối tăm mặt mày, nhưng cũng biết không thể phong tỏa tin tức được nữa.

Nàng lấy ra Thiên Lý Âm Tấn phù, liên lạc với Tuyền Châu Lý gia.

“Chuyện Lý Hiếu Chính bị bảo thuyền Đại Minh hóa đá, chỉ e Tuyền Châu Lý gia là đại tộc cuối cùng biết được.”

Nàng bất đắc dĩ, thầm nghĩ.

Củng Châu, Phí huyện, Hưng Long trấn.

Trần Thực không ngồi xe gỗ mà đi bộ theo Thư sinh áo xanh kia, hỏi thăm lai lịch của tà ma kia.

Lần đầu tiên Đinh Đinh gặp chuyện trừ tà, hết sức hưng phấn, lắng nghe cẩn thận, không ngừng hỏi han chi tiết.

La bàn khống chế xe gỗ đã được con chó cầm trong tay, Hắc Oa điều khiển hướng đi của xe gỗ, hai chân bước đi đuổi theo bọn họ.

Thư sinh áo xanh cảm thấy có gì đó không đúng, nhìn quanh quất một lượt nhưng không phát hiện điều gì khác thường, bèn nói tiếp: “Tà ma này là do mẹ nuôi thành tà, vốn là thần thụ trong thôn, không biết vì sao lại biến thành tà ma, rồi bắt đầu tác yêu tác quái. Ban đầu, mẹ nuôi báo mộng cho chúng ta, trong mộng nói muốn xem kịch. Thôn chúng ta bèn mời gánh hát tới, đêm đó diễn kịch, mẹ nuôi nói không hay rồi lấy đầu gánh hát.”

Trần Thực và Đinh Đinh hoảng sợ.

“Lấy đầu ư?” Đinh Đinh lắp bắp hỏi, rồi lại hỏi thêm một câu: “Lấy như thế nào?”

“Là dùng cành cây quấn quanh cổ một vòng, nhẹ nhàng nhấc lên là được.”

Thư sinh áo xanh chắc từng đọc sách vài năm nhưng không thi đậu tú tài, ở nông thôn có rất nhiều người như vậy, nói chuyện có phần văn vẻ, nói: “Ta tu vi nông cạn, không nhìn ra mẹ nuôi dùng pháp thuật gì, chỉ thấy người trong gánh hát đã chết nhưng đầu vẫn còn sống, trên mặt trang điểm lòe loẹt, vẫn là khuôn mặt Đán, Tịnh, Mạt, Sửu khi hát, treo trên cây kêu la muốn xem kịch. Phía dưới sân khấu, thôn dân đều sợ hãi bỏ chạy tán loạn, kết quả lại bị hái thêm một ít đầu.”

Trần Thực và Đinh Đinh nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ hoảng sợ trong mắt đối phương.

Hai mươi lượng bạc này, xem ra không dễ kiếm chút nào.

Chuyện mẹ nuôi trở thành tà ma rất ít, nhưng cũng ngẫu nhiên xảy ra.

Lúc trước khi gia gia còn sống, Trần Thực theo gia gia đi khắp nơi bán bùa trừ tà, từng trải qua chuyện tương tự, có mẹ nuôi của thôn trang hóa thành tà ma, giết sạch người trong thôn.

Lúc ấy, Trần Thực ngồi trong xe gỗ, ghé vào thành xe nhìn ra ngoài, gia gia đi về phía mẹ nuôi kia.

Đến nay, Trần Thực vẫn còn nhớ rõ ràng tình hình khi đó.

Bà lão kia mặc một bộ đồ đen, lưng còng xuống, khí đen quanh người bốc lên như khói đặc cuồn cuộn, mặt đất xung quanh nứt toác, cây cối khô héo, trong thôn im ắng, chỉ có một số bộ xương trắng đang cúng bái bà lão áo đen.

Khi đó Trần Thực chẳng hiểu chuyện gì, thấy gia gia chỉ dùng một lá bùa đã tiêu diệt bà lão áo đen, cho nên cảm thấy bà lão áo đen chẳng qua chỉ là tà ma bình thường mà thôi.

Nhưng giờ nghĩ lại, chỉ e thực lực của bà lão áo đen kia không phải chuyện đùa, sau khi giết người còn có thể biến họ thành bộ xương trắng, khiến họ vẫn tưởng mình còn sống mà cúng bái mình, thu thập hương khói.

Thực lực như vậy, đã vượt qua phạm trù Tà hay Trúy bình thường, tiến gần đến Ma, đâu phải là thứ mà Quỷ Tân Nương có thể so sánh.

Đương nhiên, lĩnh vực mà bà lão khống chế chỉ lớn bằng một thôn trang, kém xa Ma vực trăm dặm.

Bởi vì người trong thôn đều đã chết hết, gia gia làm việc này miễn phí, sau khi trở về còn nói với hắn là lãng phí một lá bùa, không lấy được tiền.

Lão gia gia còn nói, lão thái thái này chắc là cây gỗ hoặc rắn rít côn trùng thành tinh, quanh năm hấp thụ ánh trăng, trước kia bởi vì có người thờ phụng, hương hỏa chi khí chất chứa lực lượng bất phàm, ẩn giấu thần tính, áp chế lực lượng thần bí trong ánh trăng.

Nay hương khói suy tàn, không còn áp chế nổi nên mới bị Tà hóa.

Tượng đá, kiến trúc, bảo vật gì đó, bởi vì không chủ động hấp thụ ánh trăng, nên rất hiếm khi xuất hiện loại tình huống này.

“Gần đây dân số trong thôn của các ngươi có giảm đi nhiều không?”

Trần Thực dò hỏi.

Thư sinh áo xanh lắc đầu: “Thôn ta gọi là Tam Hợp thôn, là ba thôn trang sát nhập thành một, dân số chẳng những không giảm, mà còn tăng lên không ít. Giờ đã to bằng trấn rồi.”

Trần Thực nhíu mày.

Tình huống của Tam Hợp thôn thường là do dân số giảm mạnh, khiến hương hỏa chi khí không theo kịp, khiến cho mẹ nuôi không áp chế được lực lượng thần bí của ánh trăng, nhưng Tam Hợp thôn lại là ba thôn hợp nhất, hiển nhiên không phù hợp với điều kiện hương khói suy tàn.

Bọn họ đến bên ngoài Tam Hợp thôn, Hắc Oa đi tới bên cạnh xe gỗ, ngậm la bàn, hai chân trước đặt xuống đất, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh xe.

Thư sinh áo xanh ma xui quỷ khiến liếc nhìn nó một cái, rồi lại thu hồi ánh mắt, thầm cười nhạo trong lòng: “Ít thấy việc lạ.”

Trần Thực quan sát Tam Hợp thôn, chỉ thấy con đường trong thôn khá phát triển, một con đường lớn chạy xuyên qua thôn, đi thẳng một mạch, chắc hẳn năm xưa nơi đây từng có dịch trạm, thôn xóm cũng nhờ dịch trạm mà phát triển.

Dịch trạm Tây Ngưu Tân Châu cũng được hình thành dựa vào mẹ nuôi, quan sai qua lại, gia quyến nghỉ đêm ở đây, nếu không có mẹ nuôi che chở, sẽ bị tà ma quấy nhiễu.

Thôn này đã có quy mô của một trấn nhỏ, mấy trăm căn hộ, nhà cửa san sát, e rằng có đến một hai ngàn nhân khẩu.

Trần Thực nhìn về phía xa, chỉ thấy thôn trấn bị khí xanh bao phủ, tựa như hương khói ngưng tụ thành mây mù.

Họ đi vào Tam Hợp thôn, Hắc Oa lại lấy la bàn ra, điều khiển xe gỗ, xe gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, trong thôn trấn yên tĩnh này nghe chói tai vô cùng.

“Trục bánh xe cần được tra dầu rồi.” Trần Thực phá vỡ bầu không khí im lặng, nói .

Hắn giật mình bởi chính giọng nói của chính mình, trong thôn trang yên tĩnh này, giọng nói của hắn nghe rất lớn, trống trải và có tiếng vọng.

Đinh Đinh có phần căng thẳng, lấy túi tỳ bà màu xanh lam trên lưng xuống, ôm vào lòng, căng thẳng nhìn đông ngó tây, sợ có thứ gì bất ngờ chui ra, dọa nàng giật mình.

Trần Thực nhìn sang hai bên đường, thấy cửa nhà đều mở toang, có nhà trước cửa đặt một lư hương nhỏ cỡ bàn tay, cắm mấy nén hương, khói hương lượn lờ bay lên, hòa vào làn khói xanh trên không.

Nhà không có lư hương thì trước cửa đắp một mô đất, cắm mấy nén hương vào đó.

Sau mỗi khung cửa thường là một bà lão quỳ rạp trên đất, hai tay chắp trước ngực, thành kính vô cùng.

Cũng có nhà là phụ nữ, bên cạnh là một hai đứa trẻ, quỳ thẳng tắp, hai tay chắp trước ngực.

Có nhà là nam nhân hoặc người già, cúi đầu bái lạy, người này nối tiếp người kia.

Kỳ lạ là bất kể nam nữ già trẻ, tất cả đều đội mũ.

Chiếc mũ màu đen, rất cao, dài hơn cả đầu.

Họ không nói chuyện, gương mặt và trang phục ẩn sau làn khói xanh, trông như bạc màu, biến thành trắng đen.

“Những chiếc mũ này, chẳng lẽ là để phòng ngừa mẹ nuôi hái đầu bọn họ?” Đinh Đinh khẽ nói.

“Kẹt kẹt. Ken két.”

Bánh xe vẫn phát ra tiếng động lạ, Trần Thực bực mình vì tiếng động này, bèn dừng xe, cúi xuống kiểm tra, thấy dưới gầm xe có thứ gì đó lướt qua, nhưng tốc độ quá nhanh, không nhìn rõ.

Nơi đây khói mù dày đặc, tựa như màn đêm buông xuống, chẳng nhìn thấy gì xa.

Xe gỗ tiếp tục tiến về phía trước, tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt biến mất, thay vào đó là tiếng ken két ken két.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right