Chương 359: Tặng ta hoa sen trắng 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 265 lượt đọc

Chương 359: Tặng ta hoa sen trắng 1

Trần Thực có phần cảm động trước những tán nhân nhiệt tình này. Buổi tối, thiếu niên lấy linh vị của gia gia từ trong xe gỗ, đốt ba nén hương, trong lòng thầm nhủ: “Gia gia, con tìm được tổ chức tán nhân rồi, người ở đây đối đãi với con rất tốt, nói chuyện cũng dễ nghe. Tuy rằng ngẫu nhiên có người đối với con không tốt nhưng sau khi bị những người khác đánh một trận là đối xử với con rất tốt. Gia gia, người ở dưới đó có khỏe không? Người không cần phải lo lắng cho con.”

Hắn cắm nén hương vào lư hương nhỏ trước linh vị, lấy chăn đệm ra, trải xong, định cứ như vậy mà ngủ.

Hắc Oa ngủ ở bên cạnh.

Lý Thiên Thanh đi đâu không biết, Hắc Oa đã làm cơm cho hắn mà hắn lại không trở về ăn.

Trần Thực nằm xuống, nhìn lên bầu trời.

Mặc dù là ban đêm, nhưng trên Vụ Lĩnh vẫn sáng như ban ngày, từng Nguyên Thần với thể phách khổng lồ ngự trị trên không trung, chỉ có thiên địa ở phía xa kia là chìm vào lờ mờ.

Rất nhiều tán nhân không nghỉ ngơi, trao đổi cả đêm về những gì mình đã ngộ ra được trong mười năm qua.

Trên không Vụ Lĩnh, những hư không đại cảnh lớn nhỏ khác nhau tọa lạc như những tầng trời chồng lên nhau, trông rất chói mắt.

Bên trong những hư không đại cảnh kia có nhật nguyệt tinh thần, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tự thành một phương thiên địa.

Chỉ có Hoàn Hư cảnh mới có thể tu thành hư không đại cảnh, cảnh giới này đối với Trần Thực mà nói là cao không thể với tới.

Chênh lệch quá lớn.

Tồn tại như vậy, cho dù là trong số các tán nhân cũng không nhiều, địa vị cực kỳ tôn quý.

Cho dù là tán nhân, nếu có thể được một tồn tại như vậy chỉ điểm cũng sẽ mừng rỡ như điên, cho rằng đó là duyên phận mà tổ tiên tích đức.

Mỗi một tán nhân được mời vào hư không đại cảnh, đều hồi hộp vì được ưu ái, bước vào với tâm trạng như đi hành hương.

Trước đây Trần Thực không biết địa vị của Hàn Thiên nhị lão cao đến mức nào, đợi đến khi nhìn thấy địa vị của Hoàn Hư cảnh cao như thế mới biết hai lão giả có vẻ ngoài không đáng chú ý này lợi hại đến đâu.

Hàn Sơn tán nhân chỉ điểm, chắc chắn không chỉ có giá trị ba lượng bạc.

Ngay cả những tồn tại ở cảnh giới Hoàn Hư cảnh cũng đều coi việc được bọn họ chỉ điểm là vinh dự!

“Nếu Hàn Sơn tán nhân lợi hại như vậy, vì sao còn bị đánh cho mặt mũi bầm dập? Hình như xương cốt còn bị gãy mất mấy cái.”

Trần Thực buồn bực, không có ai nói cho hắn biết sau khi hắn chết đã xảy ra chuyện gì, bởi vậy hắn cũng không biết Hàn Thiên nhị lão chật vật như vậy chính là “công lao” của hắn.

“Ta vẫn là nên tu luyện Ngự Tâm Thần và Hiểu Biến Hóa mà Hàn Sơn tán nhân truyền thụ cho ta trước, luyện cho thành thục hai môn pháp thuật này rồi tính sau.”

Không phải là Trần Thực khinh thường những tán nhân này, mà là bởi vì hai năm nay hắn vẫn luôn được gia gia dạy bảo. Gia gia chỉ thuận miệng chỉ điểm một câu cũng đều là bí quyết tu luyện mà người bên ngoài có đánh vỡ đầu cũng muốn cướp được.

Huống chi, hắn đã thuộc nằm lòng các loại phù lục, lại lĩnh ngộ từ trong phù lục tìm hiểu ra ảo diệu của pháp thuật, chỉ cảm thấy pháp thuật thần thông mà những tán nhân này ngộ ra cũng không có bao nhiêu thành tựu.

Thậm chí, chưa chắc đã hơn được công pháp bên ngoài lăng mộ Chân Vương!

Huống chi hắn còn chưa từng vào trong lăng mộ Chân Vương, bên trong đó còn có rất nhiều công pháp có đẳng cấp ngang với Thủy Hỏa Đãng Luyện Quyết.

Hắn có học công pháp của tán nhân hay không cũng chẳng sao.

Chỉ có Ngự Tâm Thần, Hiểu Biến Hóa mà Hàn Sơn tán nhân chỉ điểm mới có thể so sánh với phù lục gia gia truyền thụ cùng công pháp trong mộ Chân Vương, đáng để cho hắn nghiên cứu.

Trần Thực ngồi dậy, lấy một tờ giấy, gấp thành hạc giấy, đặt trên lòng bàn tay.

Hắn nâng một hơi chân khí lên, vận chuyển ba vòng trong lồng ngực, một bàn tay khác dựng thẳng thành kiếm chỉ, theo chân khí phun ra, kiếm chỉ điểm lên hạc giấy, đầu ngón tay thi triển biến hóa thuật.

Con hạc giấy kia vậy mà lại vỗ cánh trên lòng bàn tay hắn, dần dần bay lên.

Trần Thực treo một tia tâm thần lên hạc giấy, dùng hạc giấy làm mắt, nhưng lại không nhìn thấy gì, lúc này mới tỉnh ngộ: “Ta quên điểm mắt cho hạc giấy!”

Ở nông thôn có truyền thuyết vẽ rồng điểm mắt, nói là đã vẽ rồng xong thì không thể dễ dàng điểm mắt, nếu đã điểm mắt, rồng sẽ bay ra khỏi tường, hóa thành Chân Long kèm theo sấm sét phá tường lao đi.

Chỉ gấp hạc giấy, còn chưa thể hoàn thành loại pháp thuật kỳ diệu này, phải điểm mắt thì khi khi buộc một tia tâm thần lên mới có thể nhìn rõ bốn phía.

Trần Thực lấy bút chu sa đến, điểm một chấm đỏ nhỏ lên mỗi bên mắt hạc giấy.

Hạc giấy bay lên, quả nhiên hắn có thể nhìn thấy cảnh tượng xung quanh thong qua đôi mắt của hạc giấy, theo hạc giấy bay càng lúc càng cao, biến hóa thuật đột nhiên bắt đầu phát huy tác dụng. Chỉ thấy hạc giấy càng lúc càng lớn, mọc ra lông vũ, máu thịt, gân cốt, bên trong cơ thể sinh ra ngũ tạng lục phủ, dần dần hóa thành một con hạc tiên, phát ra một tiếng hạc kêu cao vút!

Con hạc tiên này đã không khác gì hạc tiên thật!

Hạc tiên vỗ cánh bay lượn, xuyên qua giữa biển mây và hư không đại cảnh, bay lượn bên cạnh những tôn Nguyên Thần khổng lồ.

Đột nhiên, hạc tiên giang cánh bay cao, xuyên qua tầng mây, bên ngoài tầng mây, ánh trăng chiếu xuống, Trần Thực cảm ứng được từng tia tà khí theo ánh trăng xâm nhập vào trong cơ thể hạc tiên.

Nhưng loại biến hóa này không mãnh liệt, trong thời gian ngắn không cách nào khiến cho hạc tiên biến thành tà vật.

“Kỳ quái, Ngự Tâm Thần và Hiểu Biến Hóa kết hợp thành một pháp thuật có vẻ kỳ lạ, luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.”

Trần Thực ngự hạc phi hành, mặc dù hạc tiên chỉ là do một hơi chân khí biến thành, nhưng bay lượn đã lâu, hơi chân khí này vẫn không hề tiêu hao.

Rõ ràng, mục đích của pháp thuật Hiểu Biến Hóa này, là vì bảo tồn chân khí.

Nếu đổi thành pháp thuật khác, bay lượn lâu như vậy đã sớm hao tổn đến mức gần như không còn, không thể bay xa được như vậy.

Cao thủ Hóa Thần cảnh phi hành bằng pháp thuật hơn mười dặm đã là rất lợi hại. Cho dù là quan lớn trong Củng Châu thành như bọn Phí Thiên Chính, Hạ tổng binh, phi hành bằng pháp thuật trăm dặm cũng sẽ suy kiệt.

Mà Hiểu Biến Hóa biến chân khí và hạc giấy thành hạc tiên sống, mượn thân thể hạc tiên để lưu giữ chân khí, có thể bảo tồn hơi chân khí này rất lâu.

“Có lẽ phía sau còn có một loại biến hóa!”

Trần Thực đột nhiên tỉnh ngộ, thầm nghĩ: “Đảo ngược pháp thuật Hiểu Biến Hóa lại, có thể khiến cho hạc tiên trở lại thành hạc giấy, như vậy chân khí cũng sẽ không tiêu tan! Vậy nếu lúc này chân khí hóa thành kiếm khí thì sao?”

Trong lòng hắn đập thình thịch, đột nhiên nghĩ đến đạo pháp thuật thứ ba mà Hàn Sơn tán nhân không truyền cho bọn hắn, có lẽ chính là ảo diệu nghịch chuyển biến hóa, hoàn nguyên chân khí, lấy mạng người ở ngoài vạn dặm!

Hắn nghĩ thông suốt điểm này, trong đầu càng xuất hiện thêm nhiều ý nghĩ.

“Một hơi chân khí kia không chỉ có thể hóa thành kiếm khí, mà còn có thể hóa thành lửa, hóa thành nước, hóa thành lôi đình, hóa thành Thao Thiết Thôn Thiên Pháp!”

“Ta có thể cách xa trăm dặm thậm chí là xa hơn, dùng trạng thái gần như đỉnh phong của ta để quyết đấu với người khác! Tập kích đối thủ!”

“Thứ mà Hàn Sơn tán nhân không dạy ta mới là pháp thuật mấu chốt nhất! Không đúng, là thần thông!”

Pháp thuật và thần thông không giống nhau, pháp thuật là mượn phù lục để thi triển thuật, thường là mượn lực lượng, ví dụ như các loại đồ án Thần Ma cùng tục danh Thần Ma được vẽ trên phù lục, pháp thuật khác nhau, chính là mượn lực lượng của thần khác nhau. Còn thần thông là lực lượng của bản thân người tu hành!

Nếu Trần Thực thật sự luyện thành loại pháp thuật này, cũng có thể nói là thần thông.

Nửa pháp thuật nửa thần thông.

“Nếu như, thứ bay ra không phải là hạc giấy, mà là phi kiếm thì sao?”

Trần Thực đột nhiên nghĩ đến, hạc giấy thông qua pháp thuật Hiểu Biến Hóa này có thể hóa thành hạc tiên bay đi, vậy phi kiếm có thể hóa thành chim bay, vỗ cánh bay lượn trên không trung, tiết kiệm chân khí hay không?

Đợi đến khi bay tới ngoài vạn dặm, chim bay hóa thành kiếm, tấn công đối thủ!

Môn pháp thuật thần thông này đáng sợ đến mức nào?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right