Chương 501: Vạn nhà thắp đèn 1
Trong đại sảnh của Vạn phủ, vẫn là cảnh tượng xa hoa truỵ lạc, tiếng cười nói vui vẻ.
Năm hết Tết đến, mười ba dược sứ của mười ba thế gia đã đến đông đủ, Lý Hiếu Quang của Lý gia, Hạ Kiệt của Hạ gia, Nghiêm Nghệ của Nghiêm gia, Trương Thủ Nhất của Trương gia, Dương Lạc Hoa của Dương gia, Cao Kiện của Cao gia, Từ Phóng Chi của Từ gia, Tưởng Đồ của Tưởng gia, Phí Ấu Anh của Phí gia, Địch Bảo Bảo của Địch gia, Thôi Chí của Thôi gia, Mã Định Quốc của Mã gia, Cố Hiểu Xuyên của Cố gia.
Mọi người nâng chén chúc rượu, tiếng cười nói rôm rả không dứt, gương mặt đều mang theo nụ cười, nhưng nếu quan sát kỹ có thể thấy bọn họ có vẻ không tập trung, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về một bên, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Dược sứ của mười ba thế gia đều là những nhân vật không có tiếng tăm gì trong các đại gia tộc.
Như Lý Hiếu Quang, hắn xếp hạng thứ mười ba trong tông chi của gia chủ, phía trên còn có mười hai người anh trai và chị gái, cơ hội thể hiện đều bị huynh tỷ cướp mất, không có cơ hội để hắn dương danh lập vạn.
Ngày thường hắn không thích ra ngoài, ngoại trừ đệ tử trong tông môn, còn có ai nhận ra hắn?
Nhưng hắn lại nắm giữ thực quyền trong tông môn, được tông môn coi trọng, bồi dưỡng trọng điểm!
Hắn tuyệt đối không phải kẻ yếu, tuổi còn trẻ, chưa đến ba mươi bảy tuổi đã là tu vi Thần Hàng cảnh viên mãn, đã đạt đến trình độ có thể phái ra ngoài, làm quan to ở địa phương.
Nếu là cao thủ của chi thứ chắc đã sớm được phái ra ngoài, nhưng hắn ở lại tổ trạch Tuyền Châu, chính để xử lý một số việc bí mật cho gia tộc.
Lấy thuốc vào dịp năm mới chính là một trong số đó.
Những người khác cũng giống như Lý Hiếu Quang, nắm giữ thực quyền trong gia tộc, rất ít khi ra ngoài, rất ít có bằng hữu khác họ, hành tung bí ẩn, bên ngoài rất ít người nhận ra. Bọn họ tuổi tác không lớn, nhưng tu vi lại cực kỳ hùng hậu, thân mang tuyệt kỹ.
Mười ba vị dược sứ cũng đã biết chuyện về Xích Mã Tặc chém giết những tên tham quan ô lại, cướp của nhà giàu chia cho người nghèo, cũng biết có hai Xích Mã Tặc, đêm nay e rằng Xích Mã Tặc sẽ đến giết người.
“Cái gọi là hiệp khách động võ phạm lệnh cấm, đều là làm càn.”
Nghiêm Nghệ vừa thưởng thức chén rượu, vừa cười nói: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Cho dù Thanh Châu có tham quan ô lại, cũng là do quốc pháp xử lý. Nếu như ai cũng vì chịu chút ủy khuất mà động một chút là vác đao xông vào nha môn, chẳng phải thiên hạ đại loạn hay sao? Cho nên, Xích Mã Tặc đáng giết.”
Cố Hiểu Xuyên ôm mỹ nhân vào lòng, một tay thò vào ngực mỹ nhân, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Xích Mã Tặc cướp sạch tài sản của phú thương, dùng những bảo vật này để mua chuộc lòng người, đây là tội đại gian! Tên này có mưu đồ tạo phản, không thể không trừ!”
Dương Lạc Hoa vừa uống rượu, vừa nói: “Dân quê đa số đều thất học, ngu dốt, vài chục lượng bạc là đã mua chuộc được, bèn ca tụng Xích Mã Tặc hết lời, đúng là ngu dân, đều đáng bị chém đầu!”
Ả nhìn về phía Từ Phóng Chi: “Ngươi có bị vài chục lượng bạc mua chuộc không?”
Lại nhìn về phía Tưởng Đồ: “Hay là ngươi bị vài chục lượng bạc mua chuộc?”
Lại nhìn về phía Mã Định Quốc: “Hay là ngươi bị vài chục lượng bạc mua chuộc?”
Mọi người cười lắc đầu, nói: “Vài chục lượng bạc? Cho dù là mấy vạn lượng bạc cũng không mua chuộc được ta! Người đọc sách chúng ta đều biết liêm sỉ, phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di!” (Giàu sang mà không hoang dâm, nghèo hèn mà không đổi chí khí.)
Nói đến đây, Cố Hiểu Xuyên vội vàng rút tay ra khỏi ngực mỹ nhân.
“Đêm nay, tiếng chim hót bên ngoài thật ồn ào.” Hắn đỏ mặt, nói sang chuyện khác.
Mọi người nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng chim hót thanh thúy, giống như tiếng hót của chim hoàng oanh, số lượng khá nhiều.
“Kỳ lạ, đêm hôm khuya khoắt thế này, chim hoàng oanh từ đâu tới?”
Mọi người không để ý lắm, vừa nói vừa uống rượu, chờ đến giờ Tý.
Vạn Thế Đức đi theo hầu hạ, vội vàng chạy tới chạy lui phía sau mọi người, hắn đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng vẫn giữ được phong độ như một người trung niên hơn bốn mươi tuổi, tay cầm một bình rượu, hễ chén của ai hết rượu là lập tức chạy đến rót rượu cho người đó. Tuy hắn đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng thân thể còn khỏe hơn rất nhiều người trẻ tuổi, ngay tối hôm qua, tá điền Tam Trụ Tử kết hôn, bèn đưa vợ đến phòng hắn, để hắn hưởng đêm đầu tiên.
Đây là quy củ ở Thanh Châu, nhà tá điền kết hôn đều phải đưa tân nương đến giường của chủ nhân, để chủ nhân khai quang.
Đây là chủ nhân ban phúc cho tá điền, sáng sớm hôm sau tá điền đến đón vợ về, còn phải cảm ơn rối rít.
Thuần hóa hai đời người không được, vậy thì năm đời sáu đời, rồi cũng có lúc thuần hóa được.
Nhưng Vạn Thế Đức cảm thấy, mình đúng là hơi già, tối hôm qua vất vả một phen, eo cũng hơi đau nhức.
Dù sao cũng không còn trẻ nữa.
Trong lòng hắn nghĩ. Sau này loại chuyện như vậy nên để cho tên khốn Vạn Cao Đức con trai trưởng của hắn hưởng thụ, hắn chỉ có thể thỉnh thoảng ăn vụng mà thôi.
Hắn không hề dùng linh dược do mình trồng.
Vạn Thế Đức hiểu quy củ.
Những linh dược này không phải là của Vạn gia, Vạn gia chỉ là phụ trách trông coi, trồng trọt mà thôi. Đụng vào thứ không thuộc về mình là rất dễ mất mạng.
Năm đó gia gia của hắn lúc tuổi già đầu óc lú lẫn, đã lén ăn thử bã của một cây linh dược, không lâu sau đã mất mạng trên giường, sau đó không có thủ cấp mà chôn, không được vào mộ tổ.
Những năm nay hắn luôn giữ đúng quy củ, Vạn gia cũng ngày càng hưng thịnh.
Hắn khinh thường gia gia mình, làm chó thì phải có giác ngộ của một con chó, sống thêm vài năm nữa thì được cái gì?
Chi bằng cứ hưởng thụ cho tốt.
Vạn gia không mong trở thành đại thế gia như mười ba thế gia, chi bằng cứ nhân lúc được mười ba thế gia che chở, mưu cầu chút phúc lợi cho bản thân và con cháu đời sau.
Ví dụ như mở quán cháo, mỗi ngày bố thí cháo trắng và bánh bao, cứu sống vô số người, những người này mang ơn, sẽ thắp hương khấu đầu cho tổ tiên của Vạn gia, lâu dần, chẳng phải là tổ tiên của Vạn gia có thể ngưng tụ Thần tướng sao?
Từng vị Thần tướng bảo vệ Vạn gia, chẳng phải mạnh hơn việc tự mình vất vả tu luyện sao?
Hơn nữa, Vạn Thế Đức còn sống, đã có người lập sinh từ đường cho hắn, thờ phụng hắn như Phật sống, ngày nào cũng hương khói nghi ngút. Đợi đến khi hắn chết, có lẽ sẽ ngưng tụ Thần tướng ngay lập tức!
Thế chẳng tốt hơn nhiều so với việc Xích Mã Tặc chém giết lung tung sao?
Thế chẳng tốt hơn nhiều so với việc vất vả trồng linh dược để tăng thêm hai ba năm tuổi thọ à?
Hơn nữa lại là làm việc thiện, hắn ngủ cũng ngon hơn bất kỳ ai.
Vạn Thế Đức thấy chén rượu của Địch Bảo Bảo đã cạn, vội vàng chạy tới, mặt mày tươi cười, cúi đầu khom lưng, rót đầy cho Địch Bảo Bảo.
Thực ra loại chuyện này cứ giao cho hạ nhân làm là được, nhưng Vạn Thế Đức lại cảm thấy chỉ có tự mình làm mới thể hiện được niềm vui khi làm chó cho mười
Hắn vừa đứng thẳng người, đột nhiên một luồng đao quang như Thanh Long từ phía sau đánh tới.
Những năm nay tuy Vạn Thế Đức lười tu luyện, nhưng cũng nhờ có căn cơ tốt, —— tá điền dưới trướng hắn nhiều, lấy Thần Thai dễ dàng, Thần Thai là nhất phẩm, căn cơ cực tốt, cũng đã tu luyện đến Hóa Thần cảnh.
Hắn nhận ra nguy hiểm, Nguyên Thần bay ra, pháp bảo lập tức được tế lên.
Pháp bảo của hắn tên là Kim Tràng, chia làm ba tầng, tầng thứ nhất gọi là Cực Lạc Thế Giới, do một vị cao tăng Hư Cảnh ở Thủy Nguyệt Thắng Cảnh vẽ, tầng thứ hai là Kinh Tràng, viết Kim Cương kinh, do đồ đệ của vị cao tăng Hư Cảnh kia viết, tụng niệm tế luyện một nghìn ngày. Tầng thứ ba treo đủ loại bảo vật mà Vạn gia thu thập được trong những năm qua, có Lưu Ly Đăng, Ngọc Tủy Mã, bảo kiếm, đầu lâu thời viễn cổ, sau khi tế luyện có uy lực kinh người.