Chương 511: Mông của ta đâu? 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,936 lượt đọc

Chương 511: Mông của ta đâu? 1

Dương Giác Thiên Linh đăng cực kỳ mạnh mẽ, Nguyên Anh của Trần Thực hấp thu thuần dương chi khí trong ánh đèn, một lúc lâu sau, ánh đèn mới mờ đi. Nhưng chỉ cần ngừng hấp thu thuần dương chi khí, ánh đèn sẽ nhanh chóng sáng trở lại.

“Sao ngươi lại tự làm mình bị thương thành ra thế này?” Sa bà bà quan sát Nguyên Anh của hắn, không khỏi nhíu mày.

Hồn phách, Nguyên Anh, Nguyên Thần, ba thứ này bị tổn thương là khó chữa trị nhất, cho dù là thánh thủ Y đạo đối mặt với thương thế này cũng bó tay không có cách nào.

Bởi vậy, linh dược như Hoàn Hồn liên sinh trưởng ở cõi âm mới có giá trị như vậy.

Trần Thực nói: “Do đọc sách.”

Sa bà bà kinh ngạc, đọc sách mà có thể khiến tâm thần bị tổn thương, Nguyên Anh bị thương?

Chẳng lẽ là Xuân Cung Đồ hoặc là Giả Chiến Đại Pháp do người trong Ma Đạo biên soạn, hay là Đại Hoan Hỉ Mật Lục?

Trước kia nàng từng xem qua loại sách này, tâm thần bị tổn thương, nhưng thương thế không nghiêm trọng như Trần Thực.

“Sa tỷ tỷ muốn đi Tây Kinh à?”

Trần Thực nói: “Trần Đường phái người đến đón ta, vừa hay có thể cùng đi.”

Sa bà bà cười nói: “Ta đi Tây Kinh? Ha ha, ha ha ha! Ta không đi Tây Kinh! Ngươi cứ đi đi.”

Nàng xoay người rời đi, nói: “Gia gia ngươi có lỗi với cha ngươi, cha ngươi có lỗi với ngươi. Chuyện nhà các ngươi, ta không nhúng tay vào.”

Trần Thực mời Huyền Sơn và Trang bà bà ra, nói: “Mấy ngày nay làm phiền hai vị tiền bối. Hai vị có muốn đi Tây Kinh cùng ta không?”

Huyền Sơn áo đen lắc đầu nói: “Nếu ta rời đi, e rằng Càn Dương sơn sẽ lòng người bàng hoàng .”

Trang bà bà cười nói: “Căn cơ của lão thân ở đây, sao có thể tự tiện rời đi?”

Trần Thực khá tiếc nuối, mấy ngày nay tu hành, hắn cảm nhận được thế nào là tốc độ nhanh chóng, có ba Linh thể cường đại là Trang bà bà, Huyền Sơn và Thạch Cơ nương nương làm Thần Thai, tốc độ tu luyện của hắn gần như còn nhanh hơn lúc ở Kim Đan cảnh!

Không có Trang bà bà và Huyền Sơn, tuy rằng vẫn rất nhanh, nhưng đã thử qua tốc độ nhanh hơn nên không khỏi có cảm giác mất mát.

“Tiểu Thập hãy bảo trọng.” Trang bà bà vẫy tay chào tạm biệt.

Huyền Sơn nói: “Hãy đoạt lại những gì ngươi đã mất.”

Trần Thực mỉm cười tiễn bọn họ rời đi, trong mắt có ánh sáng lóe lên.

Hắn xoay người dựa vào xe gỗ, co người lại, nói với Tôn Nghi Sinh: “Tôn đại nhân, đi thôi.”

Tôn Nghi Sinh thấy hắn ngồi trong xe gỗ mà xe ngựa vẫn còn trống, thầm nghĩ: “Vị công tử này thật kỳ quái, thích ngồi xe gỗ đơn sơ.”

Bọn họ ăn sáng ở Kiều Loan trấn xong là lập tức xuất phát.

Đến gần Du Thái thôn, Hồ Phỉ Phỉ dẫn theo Nữu Nữu đã đợi sẵn ở đầu thôn, thấy bọn họ đến bèn vẫy tay vui mừng.

Tôn Nghi Sinh nhìn Hồ Phỉ Phỉ, nói: “Mấy năm gần đây triều cương suy thoái, nhưng cũng có quy định nghiêm khắc, yêu tu không được tham gia khoa cử. Hồ yêu ở thôn quê thi đậu cử nhân thì triều đình không truy cứu, nhưng đi Tây Kinh dự thi, thì có phần to gan lớn mật rồi đấy.”

Hồ Phỉ Phỉ kinh ngạc, nhìn về phía y, nói: “Ngươi có thể nhìn ra chân thân của ta?”

Trần Thực cũng rất kinh ngạc, Hồ Phỉ Phỉ biến thành người, ngay cả hắn cũng không nhìn ra chân thân của cô nương này, làm sao Tôn Nghi Sinh lại nhìn ra được?

Tôn Nghi Sinh nói: “Ta được Trần Đường đại nhân coi trọng, truyền thụ cho ta ấn pháp Tỳ Câu Tri Tam Nhãn, là ấn pháp của Phật môn, có thể nhìn thấu thuật biến hóa. Hồ cô nương, cho dù ngươi có đến Tây Kinh cũng không thể tham gia khoa cử. Sau khi Hồ tộc các ngươi chọn được phu quân, chẳng phải đều không tham gia khoa cử, ở nhà chờ phu quân trở về sao? Ngươi cứ ở nhà mà chờ đợi đi.”

Hồ Phỉ Phỉ kinh ngạc nói: “Ngươi còn biết quy củ của Hồ tộc ta nữa!”

Tôn Nghi Sinh nói: “Trần Đường đại nhân từng nhắc đến, hạ quan trí nhớ tốt nên nhớ kỹ.”

Hồ Phỉ Phỉ cười nói: “Ta không chọn được lang quân như ý, không được làm Hồ gia nãi nãi, chi bằng tự mình đến Tây Kinh thi Trạng Nguyên, trở về làm cho đám hồ ly tinh kia xấu hổ.”

Tôn Nghi Sinh hơi nhíu mày, nhưng Trần Thực không lên tiếng, y cũng không tiện đuổi Hồ Phỉ Phỉ về.

Trần Thực để Hồ Phỉ Phỉ và Nữu Nữu ngồi xe ngựa, còn mình thì ngồi xe gỗ.

Tôn Nghi Sinh cưỡi ngựa đến bên cạnh xe gỗ, nhỏ giọng nói: “Trần thiếu gia nên tránh xa hồ nữ này một chút.”

Trần Thực nghi ngờ hỏi: “Sao Tôn đại nhân lại nói vậy?”

“Nữ tử Hồ tộc, tiếng xấu không ít.”

Tôn Nghi Sinh nói: “Nhân tộc tuổi thọ ngắn, Hồ tộc tuổi thọ dài. Tu sĩ Hồ tộc sau khi tu hành thường có tuổi thọ ngàn năm, sau khi thành thân với thư sinh nhân tộc, thường thì nam nhân nhân tộc sau hai ba mươi năm sẽ già yếu, nhan sắc suy tàn, lúc đó hồ nữ sẽ ruồng bỏ. Có người thậm chí sau khi mang thai là lập tức bỏ rơi phu quân, mang theo hài tử trở về Hồ tộc.” Y dừng một chút, nói: “Hạ quan từng thấy mấy người cưới hồ nữ, vốn cũng là cử nhân tiến sĩ, tiền đồ rộng mở, nhưng bị hồ nữ ruồng bỏ, không mấy ngày liền tiều tụy, chán ăn mất ngủ, sinh bệnh tương tư, cũng không còn tiền đồ trên quan trường.”

Trần Thực nói: “Gia gia ta là bạn thân của tộc trưởng Hồ tộc, nên mới dẫn nàng ta vào kinh.”

Tôn Nghi Sinh thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vậy thì hạ quan yên tâm rồi.”

Xe ngựa mà Tôn Nghi Sinh mang đến đón Trần Thực là theo quy cách của của quan phủ, trên bánh xe có Giáp Mã phù, Thần Hành phù, dưới xe vẽ vân văn, ngựa cũng là dị chủng có long huyết, trên móng ngựa khắc Phong Vân phù lục và Lục Đinh Lục Giáp.

Xe ngựa chạy như bay, tốc độ cực nhanh, như đang lướt trên mây, một ngày đi ba ngàn dặm cũng không thành vấn đề.

Tôn Nghi Sinh vốn tưởng rằng xe gỗ của Trần Thực chưa chắc đã theo kịp, nhưng khi thấy tốc độ của xe gỗ còn nhanh hơn cả xe ngựa của quan phủ, lúc này mới yên tâm.

Bọn họ đi dọc theo đường lớn, xuyên qua dãy núi Hoành Công, buổi trưa nghỉ chân ở dịch trạm Hắc Thành huyện. Sai dịch của dịch trạm vội vàng dắt ngựa đi, cho ăn cỏ, sửa móng, hạ nhiệt cho ngựa.

Còn có một số sai dịch có lẽ là phù sư cấp thấp, vẽ bùa cho xe ngựa, phòng ngừa đường xá xa xôi, phù lục mất hiệu lực.

Tôn Nghi Sinh đang định bảo sai dịch vẽ lại phù lục trên xe gỗ của Trần Thực, thì thấy Trần Thực lấy ra hơn mười cân thịt dị thú từ trong xe. Thân xe gỗ nứt ra, há miệng rộng, nuốt chửng thịt dị thú, nhai ngấu nghiến.

“Phù lục Nam phái?” Tôn Nghi Sinh kinh ngạc, tiến lại gần, quan sát kỹ chiếc xe gỗ này.

“Ngươi cũng biết phù lục Nam phái à?” Trần Thực hỏi.

Tôn Nghi Sinh nói: “Trần Đường đại nhân từng nói với ta về phù lục Nam phái và Bắc phái. Trần thiếu gia, chẳng lẽ ngươi đã dung hợp phù lục của hai phái Nam Bắc rồi sao?”

Y quan sát kỹ dấu ấn phù lục trên xe gỗ, kinh ngạc vô cùng.

Trần Thực cười nói: “Đều là đồ của nhà mình, sao phải phân biệt Nam Bắc?”

Tôn Nghi Sinh nghe vậy, cười nói: “Trần thiếu gia có chỗ không biết , Phù Sư Nam phái và Bắc phái bên ngoài đã đánh nhau ngươi chết ta sống, máu chảy thành sông rồi. Bắc phái khinh thường Nam phái, cho rằng bọn họ là tà ma ngoại đạo. Nam phái cũng xem thường Bắc phái, cho rằng bọn họ là đồ cổ hủ, không biết ứng biến. Hễ gặp mặt là đánh nhau túi bụi.”

Bọn họ tiếp tục lên đường, đến chạng vạng tối thì đến một huyện thành ở bờ nam Nam Đại hồ, cách Huyền Nham huyện chỉ trăm dặm.

Trời đã tối, bọn họ nghỉ ngơi tại dịch sở.

Đến đêm, Trần Thực ngửi thấy mùi phù lục bốc cháy, sau đó nghe thấy giọng của Tôn Nghi Sinh và một người khác: “…Đại nhân, hạ quan và công tử đang trên đường đến Tây Kinh.”

“Lần này đi Tây Kinh không yên ổn, vụ án mạng mà hắn gây ra đã bị bại lộ, mười ba thế gia ngấm ngầm hành động, có rất nhiều người muốn ra tay với hắn.”

Bên kia Thiên Lý Âm Tấn Phù, loáng thoáng giọng của Trần Đường: “Ta lo trên đường sẽ có kẻ nhân cơ hội bất lợi cho các ngươi.”

“Hạ quan nhất định sẽ dốc hết sức bảo vệ an toàn cho công tử!”

“Nếu có thể bảo vệ thì hãy bảo vệ, nếu đối thủ quá mạnh, ngươi không bảo vệ được thì cứ bỏ hắn lại, trở về Tây Kinh, ta sẽ không trách ngươi. Ngươi là người ta tin tưởng nhất, ta thà mất hắn cũng không muốn ngươi bị tổn hại.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right