Chương 513: Thư sinh quê mùa 1
Sai dịch của dịch trạm lại chạy tới làm ồn, bắt bọn họ bồi thường tổn thất cho dịch trạm.
Tôn Nghi Sinh tuy làm quan ở Tây Kinh nhưng chức quan không lớn, chỉ là Đại sứ của Quảng Huệ khố trực thuộc bộ Hộ, quan nhỏ chính cửu phẩm, không có chút quyền lực nào. Cho dù có quyền lực, dịch trạm là của địa phương, trực thuộc huyện thành, do huyện nha quản lý, quan Tây Kinh không quản được tới đây, làm hỏng đồ thì phải bồi thường.
Tôn Nghi Sinh không mang theo nhiều tiền, lần này về Tân Hương hắn không chỉ đơn thuần đến đón Trần Thực vào kinh mà còn về quê ăn Tết, mang theo Trần Thực chỉ là tiện đường, vì vậy Trần Đường cũng không đưa cho hắn bao nhiêu tiền.
Trần Thực cũng không có bao nhiêu bạc, tiền của hắn đều đưa cho Thiệu Cảnh quản lý rồi. Hắn đi Thanh Châu lật đổ Vạn gia, đúng là Vạn gia có rất nhiều tiền, nhưng đều bị cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo, bản thân hắn không giữ lại bao nhiêu, ngược lại còn mất không ít bạc.
Không còn cách nào khác, Tôn Nghi Sinh đành phải thế chấp xe ngựa cho dịch trạm, lúc này sai dịch của dịch trạm mới chịu bỏ qua.
Vốn dĩ còn có mấy tên cẩm y vệ đi theo xe, bây giờ tiền bỏ ra bồi thường hết rồi, cũng không thuê nổi cẩm y vệ nữa, Tôn Nghi Sinh mặt dày, cho bọn họ giải tán.
Trong lòng hắn có phần nôn nóng bất an: “Trần Đường đại nhân mời ta tới bảo vệ công tử vào kinh, bây giờ mất xe ngựa không nói, tiền cũng không còn, ta lại bị trọng thương, dọc đường này nếu gặp phải nguy hiểm thì phải làm sao đây?”
Tuy rằng Trần Đường bảo hắn khi gặp nạn thì bỏ Trần Thực lại, một mình trở về Tây Kinh an toàn, nhưng hắn chưa từng nghĩ như vậy.
Hắn và Trần Đường là đồng hương, chịu nhiều ân huệ từ Trần Đường, biết ơn sâu sắc, đừng nói Trần Thực là con trai của Trần Đường, cho dù là người ngoài, chỉ cần Trần Đường nói bảo vệ hắn tới Tây Kinh, hắn cũng sẽ liều mạng hộ tống Trần Thực đến Tây Kinh!
Ngày hôm sau, Tôn Nghi Sinh ngồi trong xe gỗ, trong xe gỗ còn có Trần Thực, Hồ Phỉ Phỉ và Nữu Nữu, thêm vào đó là quần áo của mấy người, có hơi chật chội.
Hồ Phỉ Phỉ ôm Nữu Nữu, Nữu Nữu nhìn chằm chằm Nguyên Thần và Nguyên Anh của hai người đang sưởi ấm bên cạnh Dương Giác Thiên Linh đăng, thấy rất thú vị.
Dương Giác Thiên Linh đăng là một trọng bảo của cõi âm, là vật của thủ lĩnh Mã Diện Âm sai. Ngọn đèn của bảo vật này nằm trên đỉnh đầu của con rối, nhìn thì không lớn nhưng Nguyên Anh sáu bảy tấc của Trần Thực và Nguyên Thần mười trượng của Tôn Nghi Sinh, khi tiến vào trong ngọn đèn đều cảm thấy ngọn đèn rất rộng rãi, đủ để chứa bọn họ.
Trần Thực đọc sách bị thương, thương thế nhẹ hơn Tôn Nghi Sinh rất nhiều, vì vậy phần lớn thời gian là Tôn Nghi Sinh ôm Dương Giác Thiên Linh đăng sưởi ấm.
Xe gỗ hơi chật, Trần Thực tìm một khúc gỗ, điêu khắc một gian nhà nhỏ, đơn sơ hơn rất nhiều so với gian nhà gỗ tặng cho Lý Thiên Thanh, nhưng tuy nhỏ mà đầy đủ mọi thứ, bên trong cũng có đình đài lầu các, giả sơn, hồ cá.
Hồ Phỉ Phỉ, Nữu Nữu và Hắc Oa chán ghét đường xá buồn tẻ, trốn vào gian nhà, lúc đi ngang qua Huyền Nham huyện, con chó ra chợ mua rất nhiều đồ dùng trong nhà, bàn ghế, bàn trang điểm, tủ giường, cái gì cần có đều có, sai người đưa tới, sau đó chuyển vào gian nhà nhỏ.
Lại mua một ít nồi niêu xoong chảo, lương thực, dầu gạo, muối tương dấm, sắp xếp phòng bếp đâu vào đấy.
Không bao lâu, lại có người lùa tới một đàn gà vịt ngan ngỗng, bị Hắc Oa thả trong sân.
Hắc Oa trả tiền, người bán cảm ơn rồi quay về.
Tôn Nghi Sinh ngây ngốc nhìn cảnh này, đột nhiên nói: “Con chó lấy tiền đâu ra vậy?”
Trần Thực nói: “Ta cho nó, không ngờ nó vẫn chưa tiêu hết.”
Trước kia lúc Trần Thực có tiền, đưa cho Hắc Oa mấy tấm ngân phiếu, để nó tự mua sắm đồ. Không ngờ Hắc Oa lại tiết kiệm, bây giờ Trần Thực không có tiền, ngược lại phải dựa vào chút tích góp đó của nó.
Tôn Nghi Sinh nhìn vào gian nhà nhỏ nhỏ này, chỉ thấy Hắc Oa và Nữu Nữu đeo kính râm nằm phơi nắng trên ghế dài mới mua.
Xe gỗ hơi lắc lư, thân thể bé gái và con chó cũng lắc lư theo, nhưng rất thoải mái.
Còn Hồ Phỉ Phỉ thì đang bận rộn nấu nướng trong bếp.
Khói bếp lượn lờ bốc lên từ gian nhà nhỏ nhỏ chỉ rộng chừng một thước vuông.
Tôn Nghi Sinh hâm mộ vô cùng, hận không thể cùng chui vào đó chữa thương.
Nhưng dù sao hắn cũng phải chịu trách nhiệm về an nguy của Trần Thực, làm sao có thể trốn trong gian nhà nhỏ hưởng phúc được?
“Trần công tử bây giờ đã có công danh, triều đình có sắp xếp chức quan chưa?” Tôn Nghi Sinh hỏi.
Trần Thực lắc đầu nói: “Chưa. Danh hiệu Giải Nguyên của ta có lai lịch không rõ ràng, là do khoa cử ở Củng Châu bị trì hoãn, mơ mơ màng màng đã đậu Giải Nguyên. Triều đình không sắp xếp chức quan cũng là chuyện bình thường.”
Tôn Nghi Sinh từng nghe Trần Đường nhắc tới chuyện này, nói: “Chuyện Củng Châu không trách được ngươi, triều đình không sắp xếp chức quan cho ngươi không phải vì chuyện Củng Châu, mà là vì bọn họ không yên tâm khi đặt ngươi ở Củng Châu hay Tân Hương. Ngươi làm quan ở Tây Kinh thì bọn họ mới yên tâm.”
Hắn nói tới đây, tự cảm thấy đề tài này không thích hợp, vội vàng đổi chủ đề, cười nói: “Năm đó sau khi thi Hương xong, hạ quan và Trần Đường đại nhân định vào kinh dự thi, không đi theo đường Ngũ Hồ này, mà đi theo tuyến Củng Châu. Hai chúng ta định nghỉ ngơi mấy ngày ở Củng Châu, nhưng chưa kịp dừng chân đã bị trộm hết lộ phí.”
Trần Thực bất giác sinh lòng đồng cảm, nói: “Các ngươi có bị bán vào nông trang không?”
Tôn Nghi Sinh kinh hãi nói: “Sao ngươi biết? Đúng là ta và Trần Đường đại nhân bị một lão nông có giọng Tân Hương bán vào nông trang ngoài thành!”
Trần Thực vốn định nói ta có một người bạn, nhưng tiếng cười của Hồ Phỉ Phỉ lại vang lên từ trong gian nhà nhỏ: “Bởi vì hắn cũng bị bán y hệt!”
Tôn Nghi Sinh bỗng cảm thấy thân thiết, quan hệ của hai người gần gũi hơn không ít.
“Đi tuyến Củng Châu gần hơn một chút, đi theo đường Ngũ Hồ thì phải vượt qua ba dãy núi lớn, mất thêm mấy ngày. Nhưng rất nhiều người từng chịu thiệt ở Củng Châu, nên thà đi đường xa cũng muốn vòng qua Củng Châu.” Tôn Nghi Sinh nói.
Trên đường lớn, xe ngựa và thư sinh lên kinh dự thi dần dần nhiều hơn, thỉnh thoảng lại gặp.
Thư sinh giàu có quyền thế sẽ đi xe ngựa, thư sinh nhà nghèo thì vác rương sách.
Có điều chuyến đi này rất nguy hiểm, cho dù đi trên đường lớn cũng khó tránh khỏi gặp phải tà tu, vì vậy thư sinh đi bộ thường đi theo nhóm ba người hoặc năm người để có thể chiếu cố lẫn nhau.
Có người hai ba mươi tuổi, có người đã bốn năm mươi tuổi, thậm chí có người tóc bạc, tuổi đã cao, cũng đang trên đường tới Tây Kinh.
“Những người đi bộ lên kinh dự thi này phải đi liên tục hơn ba tháng, nhưng chỉ có bốn năm phần mười là có thể sống sót tới kinh thành.” Tôn Nghi Sinh nói.
Trần Thực nhìn những thư sinh phong trần mệt mỏi, cả nam lẫn nữ, có người mặt mũi đen sạm vì nắng, trên mặt lấm tấm mồ hôi, còn có những vệt trắng do mồ hôi bốc hơi để lại, nói: “Nếu đã nguy hiểm như vậy, tại sao còn muốn lên kinh?”
“Bởi vì có thể thay đổi vận mệnh.” Tôn Nghi Sinh thản nhiên nói: “Nếu thi đậu Tiến sĩ, triều đình sẽ cấp bổng lộc, tuy không thể đại phú đại quý nhưng cũng đủ nuôi sống gia đình, vẻ vang dòng họ. Cho dù không thi đậu Tiến sĩ cũng có thể kiếm được tiếng tốt. Dù sao cũng là dưới chân Thiên tử, cơ hội nhiều hơn.”
Năm đó hắn cũng là một trong số những thư sinh lên kinh dự thi, cảm xúc rất sâu sắc.
Trên đường người đi đường càng lúc càng đông, xe gỗ bất giác chậm lại, Trần Thực nhìn xe gỗ vượt qua từng đoàn thư sinh lên kinh dự thi, bọn họ đi trên đường lớn, giống như những con kiến, tiến về cùng một hướng không biết mệt mỏi!
Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác chấn động mãnh liệt, là cơn chấn động trước sức người nhỏ bé, là nỗi chấn động trước ý chí kiên cường của con người, cũng là cảm giác chấn động trước ý chí của mọi người.
“Thay đổi vận mệnh… thay đổi vận mệnh!”
“Vận mệnh, thật sự có thể thay đổi sao?”
“Tây Kinh, thật sự có thể thay đổi vận mệnh của những thư sinh chúng ta sao?”
Mang theo những câu hỏi sâu sắc, hắn đi theo xe gỗ càng lúc càng xa.
Phía trước, núi non trùng điệp, những hồ nước lớn nối tiếp nhau dựa vào sườn núi, đường đi gập ghềnh, xuyên qua những vùng núi non hồ nước đầy tà ma. Tốc độ của xe gỗ nhanh hơn xe ngựa chế tạo theo quy định của quan phủ rất nhiều, qua mấy ngày, bọn họ đã tới phía nam của Đại Tây Hồ, Phong Thành. Phong Thành là thành phố lớn nhất trong khu vực Ngũ Đại Hồ, đồng thời cũng là nơi nghỉ chân cuối cùng của các sĩ tử ở phía đông Tây Ngưu Tân Châu.