Chương 524: Thăm dò 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 1,540 lượt đọc

Chương 524: Thăm dò 2

Phùng công công nghiêm mặt, trầm mặc một lát rồi nói: “Làm được không?”

Nghiêm Tiện Chi trầm mặc, chậm rãi uống trà.

Hắn đặt chén trà xuống, nhẹ giọng nói: “Nếu không làm thì vĩnh viễn cũng không làm được. Thời đại Chân Vương đã kết thúc hơn sáu nghìn năm rồi. Trời đất đang thay đổi, không còn như xưa nữa. Tây Ngưu Tân Châu cần một Chân Vương mới.”

Phùng công công thở ra một hơi dài, nhẹ nhàng gõ lên hai chân mình, trong mắt ánh lên tia sáng.

Trước kia không có cơ hội, nhưng bây giờ, trời đất đang thay đổi!

Ngôi vị Chân Vương mà triều đình bỏ trống kia, sớm muộn gì cũng phải có người ngồi lên!

Công tử, chính là Chân Vương được mười ba thế gia lựa chọn!

“Vậy Trần Thực thì sao?”

Phùng công công hỏi, “Nghe nói Trần Thực cũng tới thi Tiến sĩ, thi xong Tiến sĩ là thi Đình. Trạng Nguyên chỉ có một, nếu đã cho công tử thì không thể cho hắn.”

Nghiêm Tiện Chi nói: “Vậy thì Trần Thực chỉ có thể làm Bảng Nhãn.”

Phùng công công cười nói: “Ta nghe nói công tử và Trần Thực đang bất hòa. Tư mã trong Phụ Chính các của công tử cũng vì vậy mà chết. Ngươi nghĩ, Trần Thực có cam tâm làm kẻ dưới, làm Bảng Nhãn này không?”

Nghiêm Tiện Chi bưng trà lên định uống, phát hiện trong chén đã hết nước, bèn đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: “Không làm kẻ dưới thì có thể làm gì? Hắn có thể thi đậu Cử nhân cũng là nhờ triều đình ban ân, nếu không thì hắn vẫn chỉ là một tú tài. Cho hắn làm Bảng Nhãn đã là triều đình khai ân rồi.”

Hắn vỗ tay, bảo nha hoàn tới rót trà.

Phùng công công đậy nắp chén trà lại, ra hiệu không cần rót trà cho mình, cười nói: “Trong người hắn có hơn một trăm con Ma, nếu hắn mà gây loạn, chết cho ngươi xem. Ngươi tính sao?”

Nghiêm Tiện Chi mỉm cười: “Đây là chuyện mà Trương đại học sĩ phải đau đầu, hiện tại ta đang nhàn rỗi ở nhà.”

“Giảo hoạt! Thật quá giảo hoạt!”

Phùng công công cười ha hả. “Ngươi đợi đến lúc Trương Phủ Chính không giải quyết được, phải tới cầu xin ngươi, ngươi có thể đường hoàng quay lại làm Đại học sĩ, tiếp tục làm Thủ phụ đại thần!”

Trung bộ hoang nguyên Tây Ngưu Tân Châu, Nam Phong tỉnh.

Nam Phong tỉnh nổi tiếng với việc quanh năm suốt tháng đều có gió nam, gió ở đây có ba điều kỳ lạ.

Kỳ lạ thứ nhất, gió rất to. Tiếng gió như trâu rống rồng gầm, mỗi khi cuồng phong ghé qua, cát bay đá chạy, cây cối bật gốc, đá tảng nặng cả ngàn cân lăn với tốc độ nhanh như ngựa phi.

Kỳ lạ thứ hai, gió rất mạnh. Thường thì không hề có dấu hiệu báo trước, đột nhiên nổi cuồng phong, khiến người ta không kịp phòng bị.

Kỳ lạ thứ ba, trong gió có thứ kỳ quái. Thường xuyên có người nhìn thấy trong gió có dị thú chạy thành đàn, giẫm lên gió phóng như bay. Có người nhìn thấy trong gió có bóng người cao gầy, đứng bất động giữa gió. Còn có một số tà ma trong gió, thoắt ẩn thoắt hiện.

Trần Thực tìm được một ngôi miếu cổ, vẽ xong Định Phong phù, treo lên bốn bức tường của miếu cổ.

Hắc Oa tìm củi, nhóm lửa, Hồ Phỉ Phỉ lắc tay quay bằng gỗ, con heo quay trên lửa đã vàng ruộm, mỡ chảy xèo xèo.

Niếp Niếp vừa nuốt nước miếng vừa dùng cọ quét nước trái cây lên mình heo.

Bọn họ tìm được một ít nước ép trái cây chua chua ở bên ngoài, ăn một miếng là cả miệng đều chua, nước miếng chảy ròng ròng, nhưng dùng để ướp heo quay chắc sẽ ngon.

Tôn Nghi Sinh nhìn ra ngoài, thấy trời đất vàng hoe, giống như sa mạc đang bay trên trời, nói: “E là vẫn còn gió.”

Mấy ngày nay, Hắc Oa mang Nguyên Thần của hắn xuống cõi âm, dùng Dương Giác Thiên Linh đăng chữa trị thương thế cho hắn, thương thế Nguyên Thần của hắn đã giảm bớt rất nhiều.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng người.

Trần Thực nhìn ra ngoài, thấy bên ngoài có rất nhiều cử nhân đang trên đường tới kinh dự thi, nối đuôi nhau kéo đến, có mấy chục người, đa phần là những thư sinh nghèo đeo rương sách.

Những thư sinh nghèo này nhìn thấy ngôi miếu cổ thì mừng rỡ, vội vàng bước nhanh hơn.

Nam Phong tỉnh tuy là vùng đất nội địa của Tây Ngưu Tân Châu, nhưng lại vô cùng khô cằn, rất khó trồng trọt, dân cư cũng thưa thớt, riêng ở tỉnh thành là có khoảng trăm vạn dân, những nơi khác rất khó thấy bóng người.

Trạm dịch của tỉnh đã lâu không được tu sửa nên bị bỏ hoang, nếu đi đường trong thời tiết gió cát như thế này sẽ rất dễ lạc đường. Ngôi miếu cổ này là một trong số ít những nơi có thể dừng chân của bọn họ.

Trần Thực mở cửa, để cho bọn họ vào, nói: “Ta đã vẽ Định Phong phù, các ngươi không cần treo phù nữa.”

Những vị cử nhân phong trần mệt mỏi tiến vào trong miếu, liên tục tạ ơn.

Có người giậm chân, phủi bụi trên người, bị mấy nữ cử nhân đuổi ra ngoài, cười nói: “Ra ngoài mà phủi, không thấy người ta đang nấu cơm sao?”

Thế là bọn họ chạy ra ngoài miếu phủi sạch bụi đất trên người rồi mới vào.

Trần Thực quan sát những vị cử nhân này, chỉ thấy mặt bọn họ bị gió sương phơi nắng, đỏ bừng, môi khô nứt nẻ, chắc đã đi ở Nam Phong Tỉnh rất lâu rồi.

“Các ngươi là người phương nào?”

Trần Thực cười nói, “Nghe khẩu âm, không giống như là cùng một nơi.”

Một nữ cử nhân đi ra ngoài cửa, tháo tóc, rũ sạch cát bụi trong tóc, cười nói: “Bọn ta đến từ nhiều tỉnh thành, Trân Châu, Quý Châu, Bích Tỉnh, từ năm ngoái đã đến rồi!”

Giọng của nàng mang net địa phương, phải lắng tai nghe kỹ mới hiểu được nàng nói gì.

Một cử nhân khác nói: “Chúng ta vốn không phải cùng một nhóm, đi đường gặp nhau bèn kết bạn đồng hành. Ban đầu có đến cả trăm người, gặp phải tà tu, lại bị bọn cướp tấn công mấy lần, chết đến giờ chỉ còn lại chừng này.”

Trần Thực thấy bọn họ không có nước, bèn lấy nước từ trong gian nhà nhỏ đưa cho bọn họ, Hồ Phỉ Phỉ cắt thịt heo nướng đã chín, cũng chia cho bọn họ một ít.

Mọi người đều tạ ơn, ngồi bệt xuống đất ăn.

Nữ cử nhân búi tóc, hỏi: “Tiểu đệ, nghe khẩu âm của đệ, đệ là người Tân Hương phải không?”

Trần Thực nói: “Đúng vậy, ta đến từ Tân Hương.”

Có người không hiểu, hỏi: “Vì sao người Tân Hương lại đi đường này? Không phải là đường vòng sao?”

Trần Thực nói: “Con đường kia phải đi qua Củng Châu, không an toàn.”

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Đi Củng Châu quả thật không an toàn. Thà đi đường vòng xa hơn một chút cũng phải tránh Củng Châu.”

Bên ngoài gió nổi lên, rít gào không ngừng, mọi người vội vàng đóng cửa sổ lại.

Trần Thực đã treo Định Phong Phù khắp bốn vách tường, cho dù không đóng cửa sổ, gió cũng không thể lọt vào được.

Tiếng gió càng lúc càng lớn, gió thổi tảng đá lớn lăn ầm ầm.

Ngoài cửa có tiếng người nói chuyện, gào thét bảo bọn họ mở cửa, có cử nhân định mở cửa, bị Tôn Nghi Sinh ngăn lại, nói: “Ngoài cửa không phải người, mà là tà ma. Trong gió ở Nam Phong Tỉnh thường có thứ này, nó sẽ nói chuyện với ngươi trong gió, hoặc cầu cứu, hoặc tán gẫu chuyện thường ngày, khiến ngươi mất cảnh giác. Nếu ngươi để nó vào, nó sẽ lấy mạng ngươi. Rất dễ phân biệt, ngươi hãy nằm nhoài ở khe cửa nhìn ra ngoài, sẽ không thấy chân nó đâu.”

Mọi người nằm sấp xuống đất nhìn ra ngoài, quả nhiên thứ ngoài cửa không có chân.

Tôn Nghi Sinh cười nói: “Thứ đó chỉ là một cơn gió, đương nhiên không có chân.”

Mọi người không khỏi khâm phục.

“Hai vị sắc mặt tái nhợt, chẳng lẽ bị thương?”

Một cử nhân bước lên, cười nói: “Tại hạ từng học y thuật mấy năm, có lẽ có thể chữa thương cho hai vị.”

Trần Thực tạ ơn, nói: “Nguyên Anh của ta bị thương nhẹ, còn Nguyên Thần của hắn bị thương nặng, e là không dễ chữa trị.”

Vị cử nhân kia giật mình, vội vàng nói: “Loại thương thế này tại hạ không chữa được. Tại hạ nhận ân huệ của hai vị, vốn định báo đáp, nhưng y thuật có hạn, không dám chữa cho hai vị.”

Trần Thực cười nói: “Chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc đến.”

Trong lúc nói chuyện, tiếng gió dần nhỏ lại, một lát sau, gió ngừng hẳn.

Mọi người mở cửa sổ, chỉ thấy bên ngoài phủ một lớp đất dày, còn có những tảng đá lớn nhỏ nằm rải rác trên vùng đất hoang vu bên ngoài miếu cổ.

Gần miếu cổ cũng có mấy tảng đá lớn, Niếp Niếp đang định đến gần xem, thì đột nhiên những tảng đá đó mọc ra bốn chân, thò đầu ra, co cẳng chạy biến.

Niếp Niếp há hốc mồm kinh ngạc.

“Đó là Thạch Điểu của Nam Phong Tỉnh, vì gió lớn, không thể bay được, cánh bị thoái hóa, nên biến thành chân chạy trên mặt đất.”

Một cử nhân nhận ra sinh vật này, nói: “Khi gió nổi lên, chúng sẽ rụt chân, cánh và đầu vào trong thân, lăn tròn trong gió.”

“Kia là cái gì?” Có người chỉ về phía xa.

Mọi người nhìn theo, chỉ thấy trên bầu trời vàng hoe, từng tia lửa bay về phía bên này.

Trần Thực nhìn những tia lửa đó, cảm thấy có chút quen thuộc, bỗng nhiên tỉnh ngộ, cao giọng nói: “Đại pháo! Là Hồng Di đại pháo!”

Sắc mặt các vị cử nhân tái mét.

Bọn họ chỉ là vào kinh cho kịp kỳ thi, vì sao lại có Hồng Di đại pháo bắn tới?

Từng viên đạn được vẽ Đại Ngũ Lôi phù xé gió bay tới, chưa đến gần, uy lực của lôi đình đã bộc phát, tóe ra tia lửa điện xẹt!

Mục tiêu của Hồng Di đại pháo, chính là ngôi miếu cổ bọn họ đang ở!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right