Chương 540: Ngươi già rồi 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 1,381 lượt đọc

Chương 540: Ngươi già rồi 2

Hạ Cửu Ca thản nhiên nói: “Ngươi làm Hữu thị lang, quản lý Bát khố Tứ thương, trong đó có việc điều động ngân lượng của năm mươi tỉnh Tây Ngưu Tân Châu, điều động lương thảo quân nhu, điều động hỏa dược, hỏa khí, chẩn tai và quân nhu. Không biết bao nhiêu người phải sống dựa vào ngươi, nhưng ngươi lại quá không hòa đồng, ngươi giống như một cái đinh, đóng chặt ở vị trí Hữu thị lang, không thể lay chuyển. Cây di chuyển thì sống, người di chuyển cũng sống, ngươi không chịu di chuyển thì chỉ có thể bị người ta di chuyển thôi.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Trần Đường, nói: “Ngươi không nhận tiền, không nhận mỹ sắc, ngươi không nhận thì người khác nhận thế nào? Thượng thư nhận thế nào? Không biết bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào vị trí của ngươi, chỉ mong ngươi xuống đài.”

Hắn dựa người ra sau, nói: “Hôm nay lệnh lang sống hay chết, còn phải xem ngươi có chịu nhường vị trí hay không.”

Trần Đường trầm mặc một lát rồi nói: “Triều đình dùng ta là vì ta có nguyên tắc. Ta ở bộ Hộ, tiền lương của Đại Minh sẽ không đến mức sụp đổ, cho nên Nội các, Tam công, Lục bộ, Đông xưởng, Ngũ doanh, Thần Cơ doanh, Thần Khí doanh đều rất yên tâm. Di chuyển ta không phải là ý của bọn họ.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Hạ Cửu Ca, nhẹ giọng hỏi: “Vậy thì, là ý của ai?”

Hai người nhìn nhau một lúc, Hạ Cửu Ca cười nói: “Sau khi công tử thi đậu Trạng nguyên, cần phải nắm giữ ngân lượng, lương thảo, quân nhu và hỏa dược, hỏa khí.”

Trần Đường nói: “Công tử muốn ta nhường chức Hữu thị lang bộ Hộ?”

Hạ Cửu Ca mỉm cười, nói: “Công tử rất tán thưuorng ngươi, nói ngươi là người tài trị quốc, hắn quang minh lỗi lạc, sẽ không động đến ngươi. Nhưng chúng ta cho rằng, ngươi nên nhường vị trí lại. Trần đại nhân, ngươi nhường chức Hữu thị lang, cáo lão hồi hương, lệnh lang cũng sẽ bình an vô sự rời khỏi Tây Kinh, cùng ngươi về Tân Hương.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Ta không có nhiều thời gian cho ngươi suy nghĩ, đến Quảng Tích khố, trước khi xuống xe. Nếu ngươi không nhường, thì có thể đến nhặt xác được rồi.”

Sắc mặt Trần Đường không chút thay đổi.

Cuối cùng, đoàn xe của Cung Thiên phủ cũng đến Quảng Tích khố, xe ngựa dừng lại.

Hạ Cửu Ca nhìn Trần Đường vẫn ngồi im, nhướng mày, cười như không cười nói: “Trần đại nhân quả nhiên là người tâm ngoan thủ lạt.”

Hắn đứng dậy, Trần Đường cũng đứng dậy đi đến trước mặt hắn, nói: “Ta mở cửa giúp đại nhân.”

Ánh mắt Hạ Cửu Ca chạm phải ánh mắt hắn, hừ lạnh một tiếng rồi xuống xe.

Trần Đường xuống xe phía sau, đóng cửa lại.

Các quan viên của Cung Thiên phủ đi đến phía sau hai người, nha dịch, phủ binh của phủ nha cũng chạy nhanh đến, sát khí đằng đằng, bao vây cổng Quảng Tích khố.

Bên ngoài cổng Quảng Tích khố, bệ pháo được đẩy ra, Long Thủ hỏa tiễn dài hai trượng được đặt trên bệ pháo, đám người Mã Tông Chu, Chu Thiến Ảnh ngồi trên hỏa tiễn, bị trói chặt. Có không ít người bị đánh đến hôn mê, nhưng mấy người còn tỉnh táo thì đang chửi ầm lên, cũng có người cầu xin tha mạng.

Trị trung Nghiêm Càn cũng bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, vừa nghiêm khắc lên án hành vi của Đại sứ Trần Thực, vừa lặng lẽ giơ ngón cái với Hạ Cửu Ca đang đi tới.

Hạ Cửu Ca quay đầu liếc nhìn Trần Đường, đột nhiên sắc mặt lạnh xuống, trầm giọng nói: “Đại sứ Quảng Tích khố Trần Thực, ngươi muốn bản phủ đến đây tạ tội với ngươi, ngươi có biết mình đã phạm vào vương pháp, tội không thể tha thứ không?”

Phủ thừa Cao Chi Hoán bước lên trước một bước, quát: “Ngươi thật to gan, dám động đến mệnh quan triều đình của Cung Thiên phủ ta! Những mệnh quan triều đình này cầm thủ dụ của Phủ doãn đại nhân, đến đây nhận vũ khí của nha dịch, lại bị ngươi đánh trọng thương, còn bị treo lên hỏa tiễn! Ngươi thật là coi trời bằng vung!”

Trị trung Nghiêm Càn kêu lên: “Các vị đại nhân cứu ta!”

Các quan viên Cung Thiên phủ tiến lên xem xét kỹ lưỡng, kinh ngạc nói: “Là Trị trung Nghiêm Càn đại nhân!”

“Sao Nghiêm Càn đại nhân cũng bị đánh?”

“Ngươi tội ác tày trời, dám treo Nghiêm Càn đại nhân lên hỏa tiễn!”

Cao Chi Hoán tức giận đến mức không thể kiềm chế, quát lớn: “Trị trung Nghiêm Càn đại nhân là quan chính ngũ phẩm, phụng mệnh Phủ doãn đến đây hỏi chuyện, ngươi dám hạ độc thủ với hắn như vậy!”

Quan lại trên dưới Cung Thiên phủ đều phẫn nộ, la hét ầm ĩ, muốn bắt Trần Thực trị tội.

Trần Thực nhìn quanh một vòng, quát: “Sủa cái gì? Câm miệng hết cho ta!”

Lời vừa dứt, ngay cả Phủ doãn Hạ Cửu Ca cũng nổi giận, quát lớn: “Tên phản nghịch, đúng là loại phản nghịch! Người đâu, bắt hắn lại cho ta!”

Tôn Nghi Sinh vội vàng chạy đến bên cạnh Trần Đường, khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Đại nhân, người trong phòng không chịu đến.”

Trần Đường giật mình, nhìn bóng lưng Hạ Cửu Ca, sắc mặt phức tạp. Hắn do dự một chút rồi đi về phía Hạ Cửu Ca.

Nha dịch, phủ binh của Cung Thiên phủ đều bày trận, sát khí ngút trời, định xông lên thì đột nhiên có một giọng nói the thé vang lên: “Dừng tay! Tất cả dừng tay!”

Phủ Doãn Hạ Cửu Ca nhìn thấy người tới, trong lòng hơi chấn động, vội vàng tiến lên nghênh đón, khom người nói: “Huynh trưởng, sao huynh lại tới đây?”

Người vừa nói chính là Lễ Bộ Thượng thư Hạ Thương Hải, cũng là học sĩ Nội các, là mặt mũi của Hạ gia trong triều đình, lạnh lùng liếc hắn một cái, bước nhanh về phía Trần Thực, cười ha hả nói: “Trần đại nhân hôm nay vừa mới đến nhậm chức, không ngờ đã xảy ra chuyện không vui này. Việc này, vốn là một hiểu lầm.”

Hạ Cửu Ca ngạc nhiên, vội vàng tiến lên nói: “Huynh trưởng, người này vô pháp vô thiên…”

Hạ Thương Hải quay đầu lại liếc hắn một cái, ánh mắt nghiêm khắc, giọng nói gần như phát ra từ kẽ răng: “Ngươi đặt cược vào công tử, đừng đặt cược toàn bộ Hạ gia! Ngươi không cần phải làm cái Phủ doãn này nữa, cút về đi!”

Trong đầu Hạ Cửu Ca ong ong vang vọng, trong lòng lạnh buốt, lại thấy Hạ Thương Hải mặt mày tươi cười, không nhìn hắn, mà là hàn huyên với Trần Thực, vừa nói vừa cười.

Lúc này, lại có một vị đại thần Nội các đi tới, cười ha hả nói: “Tiểu Trần đại nhân ngày đầu nhậm chức, bản quan vội vàng đến đây, không mua được quà nhỏ lễ mọn gì, tay trắng tới gặp, xin hãy thứ lỗi!”

Cao Chi Hoán vừa mừng vừa sợ, vội vàng tiến lên nghênh đón, nói: “Đại huynh, Trần Thực phạm tội…”

Cao Quyền mặt mày tươi cười đi về phía Trần Thực, ánh mắt quét tới lại vô cùng lạnh lẽo, trong lòng Cao Chi Hoán cả kinh, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Cao Quyền cười ha ha, chắp tay với Trần Thực nói: “Chúc mừng, chúc mừng!”

Một vị đại thần khác của Nội các là Nghiêm Thúc Hòa cũng mỉm cười đi tới, chúc mừng Trần Thực mới nhậm chức, không thèm nhìn Nghiêm Càn đang bị trói trên hỏa tiễn tới một cái, chỉ lo hàn huyên với Trần Thực.

Tôn Nghi Sinh ngơ ngác nhìn cảnh này, đi đến bên cạnh Trần Đường, nhỏ giọng nói: “Đại nhân, Tiểu Trần đại nhân có phải vị công tử kia không?”

Trần Đường cau mày: “Hắn là con trai ta, chắc chắn không phải vị công Tử kia.”

Tôn Nghi Sinh lẩm bẩm nói: “Vậy vì sao Tiểu Trần đại nhân lại khiến cho những đại thần Nội các này cũng chạy tới, phủi sạch quan hệ với các đại thế gia?”

Trần Đường cũng vô cùng nghi hoặc, nói: “Ngươi từng đến Tân Hương, ngươi có biết điều gì mà ta không biết không?”

Tôn Nghi Sinh lắc đầu, đột nhiên nhớ tới một chuyện, nói: “Ngũ Trúc lão thái thái của thôn Hoàng Pha, đối rất là vô lễ với hắn.”

Trần Đường nói: “Với ai Ngũ Trúc lão thái thái cũng vô lễ.”

Lúc này, ba vị đại nhân Nội các hàn huyên xong, cáo từ Trần Thực, luôn miệng nói: “Tiểu Trần đại nhân dừng bước, không cần tiễn nữa.”

Trần Thực không tiễn.

Tôn Nghi Sinh nhỏ giọng nói: “Đại nhân, hình như chức quan của Tiểu Trần đại nhân còn cao hơn cả chức Hữu thị lang của ngài!”

Trần Đường hừ một tiếng.

Hạ Thương Hải đi về phía Phủ doãn Hạ Cửu Ca, gương mặt nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Hạ gia ta có thể ủng hộ công tử, nhưng sẽ không dốc toàn lực ủng hộ công tử, càng không vì vậy mà đắc tội với một cấm kỵ khác. Cửu Ca, tuổi của ngươi không còn nhỏ, cáo lão về quê đi.”

Hạ Cửu Ca cúi đầu, hai mắt rưng rưng.

Hắn đang ở tuổi tráng niên, không hề già.

Nhưng đối với Hạ gia mà nói, hắn đã già rồi, không còn thích hợp để ngồi tiếp trên vị trí Phủ doãn Cung Thiên phủ nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right