Chương 518: Đổi sang phòng bệnh mới
Một bên là đôi giày da yêu quý của gã sắp bị mất, một bên là chiếc lót giày tăng chiều cao đã bị mất.
Bác sĩ Triệu lúc này rất hối hận và không biết tại sao mình lại đắc tội hai "đại ác linh" này, chỉ có thể dùng hai tay ôm chặt chính mình, sau đó giật lấy đế trong tay Lão Mặc, tức giận đi về phía thang máy.
Chu Bạch nhìn Tiểu Phổ mỉm cười, nhưng khi hắn quay người lại, hắn thấy phía sau có tám cặp mắt lạnh lùng đang nhìn mình.
Quy tắc Nhà thương điên B (Đỏ), Điều 5
[Bệnh nhân càng nhẹ càng nguy hiểm, hãy tìm cách loại bỏ họ]
Mặc dù Chu Bạch hiện được đánh giá là đang hồi phục bình thường. Nhưng trong mắt họ, hắn vẫn là một bệnh nhân trong nhà thương điên.
Tin rằng trong mắt họ, Chu Bạch cũng là bệnh nhân nặng nhất.
Mối nguy hiểm thực sự giờ mới bắt đầu ập đến...
Tiểu Phổ không nhìn thấy tám bác sĩ còn lại trong phòng bệnh, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ xung quanh mình đang hạ xuống.
Anh ta không khỏi rụt cổ lại, vẻ mặt nghiêm túc nói với Chu Bạch.
"Sau khi vượt qua bài kiểm tra, ngươi phải chuyển đến tầng bốn. Ở đó có những phòng đặc biệt dành cho những người vượt qua bài kiểm tra. Ta sẽ đưa bạn xuống."
Chu Bạch nghe vậy thì gật đầu, cùng Tiểu Phổ rời phòng chẩn đoán đi về phía phòng bệnh ban đầu của mình.
Tám bác sĩ vừa rồi ở trong phòng chẩn đoán cũng đi theo Chu Bạch vào phòng bệnh.
Sai khi Chu Bạch trở về phòng, bắt đầu thu thập đồ đạc. Mở tủ lấy vài bộ quần áo bên trong ra. Mở ngăn kéo và mang theo cặp nút tai trong hộp, quay lại với thứ mình muốn mang đi.
Sau đó, hắn nhìn thấy Tiểu Phổ cung kính đứng sang một bên.
Phía sau anh ta có tám bác sĩ với vẻ mặt quỷ dị đang đứng.
Có vẻ như tám người họ định theo dõi mọi lúc.
Cảm giác thật sắc mặt Chu Bạch không tự nhiên, Tiểu Phổ liếc nhìn một bên và phía sau hắn, sau đó thấp giọng hỏi.
"Có vấn đề gì không?"
Chu Bạch rời mắt khỏi Tiểu Phổ, nhìn anh ta, lắc đầu: "Không sao, đi thôi."
Tiểu Phổ đi theo Chu Bạch, đợi hắn trước đi ra khỏi phòng, không quên quay đầu lại và nhìn về phía sau.
Các bác sĩ phía sau cúi xuống, đưa đầu sát vào mắt Tiểu Phổ.
Một nụ cười quỷ dị xuất hiện trên khuôn mặt y, di chuyển đầu theo chuyển động của mình.
Khi Chu Bạch quay người muốn gọi cho Tiểu Phổ, hắn nhìn thấy chính là một màn này, khiến hắn lại nổi da gà.
"Đi thôi."
Chu Bạch gọi anh ta.
Tiểu Phổ nói "Được", đưa tay ra, nhanh chóng đóng sầm cửa trước mặt lại một tiếng "ầm".
Tám vị bác sĩ vừa rồi đang tươi cười đột nhiên đứng ở cửa, ngơ ngác.
Nhìn thấy cảnh này, Chu Bạch không khỏi muốn giơ ngón tay cái lên cho Tiểu Phổ.
Quả nhiên là mọi người trong cùng một tổ chức thậm chí còn có phong cách làm việc rất giống nhau.
Dù không tận mắt nhìn thấy “họ” nhưng vẫn có thể nhân cơ hội để lừa “họ”.
Chu Bạch mỉm cười, xoay người tiếp tục đi về phía cửa thang máy.
Tiểu Phổ bước nhanh mấy bước, cũng nhanh chóng đuổi kịp.
Họ đi thang máy lên tầng bốn.
Vừa ra khỏi cửa thang máy đã nhìn thấy hai bác sĩ đang đẩy một chiếc giường bệnh, bệnh nhân nằm trên giường bệnh được phủ một tấm vải trắng.
“Thêm một người nữa đã chết.”
Vị bác sĩ đi ngang qua lắc đầu thở dài, nhưng cũng không dừng lại lâumà quay lại công việc của mình.
Khi Chu Bạch và Tiểu Phổ cũng đi ngang qua giường bệnh, Tiểu Phổ bước vài bước, nhỏ giọng nói nhỏ vào tai Chu Bạch.
"Ngươi phải cẩn thận, tầng này có tỷ lệ tử vong cao nhất trong toàn bộ nhà thương điên.
Điều kỳ lạ là bệnh nhân ở tầng này nhìn chung chỉ có hai cách chết, một là tự sát, hai là tai nạn."
Sau khi Chu Bạch nghe Tiểu Phổ vừa nói xong, liền nhìn về phía một phòng bệnh trước mặt.
Và ở đó, có một đôi bàn tay trắng bệch đến mức làm người ta kinh hãi từ bên trong vươn ra, đặt lên mép phía trên cánh cửa.
Kéo theo cánh cửa kia, trước sau không ngừng chậm rãi lay động.
Tiểu Phổ nhận ra Chu Bạch lơ đãng, quay đầu nhìn theo ánh mắt của hắn.
Sau đó nhìn thấy một cánh cửa dường như bị gió thổi bay, lắc lư qua lại.
"Nơi đó cũng có vấn đề sao?" Tiêu Phổ thăm dò hỏi.
Chu Bạch quay đầu lại: "Chúng ta đi trước đi, phòng ở đâu? Ngươi dẫn đường."
Tiểu Phổ gật đầu, đi tới trước mặt Chu Bạch, dẫn hắn đi vào sâu trong hành lang gian phòng.
Họ đi ngang qua căn phòng với một đôi tay đặt trên cửa.
Chu Bạch nghe được, cánh cửa trông không hề cũ kỹ đang phát ra tiếng "cạch cạch".
Hắn không quay lại nhìn bàn tay trắng bệch mà cùng Tiểu Phổ thẳng tiến về phía trước.
Nhưng vừa đi được một đoạn thì chợt nghe thấy một tiếng “rầm”.
Sau đó, một số bác sĩ chạy đến căn phòng họ đang ở.
"Chuyện gì vậy? Tại sao cửa lại rơi xuống thể?"
"Mau tới, ở đây có bệnh nhân, vừa vặn bị cửa đè lên."
"Cửa này không phải mới lắp sao? Tại sao lại rơi xuống nhỉ?"
Chu Bạch quay người lại, nhìn thấy mấy bác sĩ đang đỡ cửa. Một bệnh nhân khác bị đè bất tỉnh được lôi từ dưới cửa ra ngoài.
Bên cạnh họ có một bác sĩ sắc mặt tái nhợt đang đứng nhìn hành động của họ và mỉm cười vui vẻ.
Thì ra đây chính là cái chết ngoài ý muốn mà Tiểu Phổ nhắc tới...
Chu Bạch quay người lại, ánh mắt rơi vào phòng bệnh dọc đường.
Trong những phòng đó, có những chiếc đồng hồ treo tường lung lay, những chân giường sắp gãy, xà phòng rơi xuống sàn…
Và bên cạnh những mối nguy hiểm tiềm ẩn đó, không có gì ngạc nhiên khi có một người bác sĩ mặc áo khoác trắng đang đứng.
Chu Bạch được Tiểu Phổ dẫn vào một phòng bệnh.
Căn phòng đơn này và căn phòng Chu Bạch ở trên tầng năm không có nhiều khác biệt.
Ngoài kích thước nhỏ hơn nhiều, còn có ban công.
Bên trong phòng còn có một chiếc đồng hồ treo trên tường, tiếp theo là một chiếc giường, một tủ quần áo và một chiếc bàn cạnh giường ngủ.
Nếu có sự khác biệt giữa phòng này và phòng khác. Đó chính là căn phòng này trông rất mới.
Các bức tường được sơn mới.
Tất cả đồ nội thất trông rất mới.