Chương 524: Ta chuẩn bị viết đơn từ chức ngay bây giờ
Tiểu Phổ cũng nghĩ đến cùng vấn đề với Chu Bạch, không khỏi dừng lại, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc.
"Tuy rằng không đi ra ngoài, nhưng cũng không thể khống chế có người đi vào.
Bác sĩ Triệu, Lão Mặc, còn có buổi chiều kiểm tra phòng...... Những điều này không dễ giải quyết."
Chu Bạch mỉm cười, đứng dậy vỗ vỗ vai Tiểu Phổ.
"Không sao đâu, ngươi đã làm rất tốt. Bây giờ ta đã chọn phương pháp này thì cũng đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với nó rồi. Ta sẽ tự mình tìm cách giải quyết những vấn đề còn lại."
Tiểu Phổ đứng thẳng người, nhìn Chu Bạch, muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Xoay người lại, anh ta bắt đầu kiểm tra các yếu tố rủi ro hiện diện trong phòng bệnh.
Đã khoảng 11 giờ 30 trưa, Tiểu Phổ kiểm tra bên trong phòng bệnh mấy lần, trong lòng vẫn cảm thấy bất an.
Cuối cùng Chu Bạch ép anh ta mở cửa, ba bước đi ra ngoài.
Sau khi anh ta rời đi, lại mười phút nữa trôi qua, Chu Bạch ngồi trên giường bệnh, chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nhưng đột nhiên nghe thấy một tiếng “bang”.
Cánh cửa phòng hắn lại bị đẩy ra một cách thô bạo và đập vào bức tường phía sau.
Hắn chợt mở mắt ra, nhìn thấy Lão Mặc hung hăng đứng ở cửa, không thể tin được nhìn mình trong bộ áo khoác trắng.
"Huynh đệ, ngươi đang làm gì vậy?"
Chu Bạch vội vàng duỗi một ngón tay đưa lên miệng: "Suỵt!
Lão Mặc sửng sốt, nghi hoặc nhìn chung quanh, hạ giọng hỏi: “Sao thế?
Chu Bạch vẫy tay với y, bảo y đóng cửa lại, hắn lại vẫy tay ra hiệu y mau tới.
Lão Mặc ngơ ngác gật đầu, lặng lẽ đóng cửa lại , sau đó rón rén đến gần bên cạnh Chu Bạch, tiến tới thấp giọng hỏi: “Huynh đệ, ngươi có kế hoạch gì lớn sao? "
Vừa nói, ánh mắt y nhìn về phía chiếc áo khoác trắng mà Chu Bạch đang mặc, hoàn toàn quên mất y đến đây để hỏi hắn tại sao lại rời đi nơi này.
"Đúng, ta phải rời đi nơi này.”
Chu Bạch tự mình nói ra, lập tức khiến lão Mặc cảm thấy, cho dù rời khỏi đây cũng có ý nghĩa sâu xa hơn.
“Huynh đệ, có chuyện gì thế? Nếu có việc gì thì nhất định phải nói với ta. "
Lão Mặc vẻ mặt quan tâm.
Chu Bạch vẻ mặt phiền muộn, thở dài, xoay người đi về phía ban công.
Lão Mặc nhanh chóng đi theo, vừa đi vừa vỗ nhẹ vào cánh tay Chu Bạch.
"Hắc, huynh đệ, huynh đệ. Ngươi đừng như vậy, ngươi đây gấp chết đại ca mất.”
Chu Bạch cố chịu đựng cơn đau ở cánh tay, đứng trên ban công, nhìn vào hàng rào thép gai, buồn bã nói.
"Ngươi nói xem, phá hủy nhà thương điên này có ích gì?
Lão Mặc tỏ vẻ khó hiểu: “Nhà thương điên này mỗi ngày có nhiều người chết như vậy, nếu chúng ta không phá hủy thì làm sao có thể để nó tiếp tục tồn tại?"
Lão Mặc thật thà ngay thẳng, nhưng muốn rơi vào cạm bẫy ngôn ngữ do người khác sắp đặt trước cũng không phải chuyện dễ dàng.
Thấy lão Mặc không nhảy vào bẫy, Chu Bạch chỉ có thể dừng lại một lát, sau đó nói tiếp.
"Phá hủy một nhà thương điên..., vô số nhà thương điên có thể xuất hiện. Khi đó, nhà cửa, trường học, công ty, cửa hàng tiện lợi... Cũng sẽ khó mà may mắn thoát khỏi.”
Lão Mặc cảm giác như nhức đầu, tựa hồ hiểu được lời nói Chu Bạch, nhưng lại tựa hồ không hiểu chút nào.
Chu Bạch không để ý tới phản ứng của y, tiếp tục nói dối.
"Huynh đệ, ngươi cũng là người trong tổ chức. Đáng lẽ ngươi phải biết từ lâu rằng gốc rễ của vấn đề không nằm ở nhà thương điên. "
Lão Mặc nhớ lại những trải nghiệm trước đây, trầm ngâm gật đầu.
Chu Bạch quan sát phản ứng của y, cảm thấy thời cơ đã gần đến rồi, đột nhiên hướng ra ngoài ban công với giọng điệu hưng phấn nói.
"Huynh đệ, ngươi nhìn thế giới bên ngoài, nhìn xem những người trên đường phố.
Nếu chúng ta cứ mắc kẹt trong nhà thương điên này và để cho căn nguyên gốc rễ tiếp tục lan rộng thì cuộc sống hiện tại của họ sẽ bị hủy diệt.
Huynh đệ, ta nghĩ ta không thể ở đây lâu hơn được nữa. Ta nên ra ngoài và tìm cách làm được nhiều hơn cho họ."
Màn trình diễn đầy cảm xúc của Chu Bạch khiến Lão Mặc kích động.
"Huynh đệ, ngươi nói đúng! Ngày nào ta cũng ở trong nhà thương điên này, không thể làm gì được cả, ở trong này đã chán lắm rồi. Ta cũng muốn đi ra ngoài.
Ngươi hoàn toàn đúng, ta đi viết đơn từ chức ngay bây giờ. Nếu không được, ta sẽ đánh lão Triệu một trận, chắc hẳn trong viện sẽ đuổi ta ra ngoài. "
Lão Mặc nói xong, quay người đi viết đơn từ chức.
Khi bước ra khỏi ban công, y chợt nhớ ra vấn đề của mình.
"Đúng rồi, huynh đệ, quần áo của ngươi..."
Chu Bạch vẫn đang nhìn ra ngoài ban công, nghe được câu hỏi của Lão Mặc, hắn liền giả vờ nghiêm túc.
“Không quan trọng…”
Lão Mặc ngơ ngác gật đầu: “Thật sự không quan trọng…”
Nói xong, y lẩm bẩm lá thư từ chức, mở cửa bước ra ngoài.
Chu Bạch đứng ở trên ban công, quay đầu nhìn lại bóng lưng của y, thu hồi vẻ thâm trầm trước đó, nhưng trong mắt lại có vẻ cổ quái.
Một cửa Lão Mặc này vượt qua có chút quá dễ dàng nhỉ.
Có phải y thực sự ngu ngốc?
Chu Bạch nghĩ tới đây, từ trong túi móc ra huy hiệu Râu Đen, hắn luôn cảm thấy mình sắp bước ra khỏi một vòng xoáy, nhưng lại có một vòng xoáy khác đang chờ đợi hắn.
Nếu xảy ra quá nhiều sự trùng hợp thì rất có thể đó sẽ không phải là sự trùng hợp.
Chu Bạch nhìn tấm huy hiệu trong tay, thở dài rồi nhét lại vào túi.
Bên ngoài ban công, bầu trời đã thay đổi thành một thứ khác.
Những lớp mây đen lờ mờ hiện ra trước mặt, che khuất những vệt nắng lớn tạo cảm giác ngột ngạt.
Một con quạ bay xuống, đứng trên hàng rào dây thép gai và kêu khàn khàn.
Chu Bạch hai tay nắm chặt lan can sắt, cau mày tiến lại gần, nhìn về phía bên dưới bị ngăn cách bởi dây thép gai.
Nhìn thấy một con chuột đen xám ở đó, từ bên ngoài hàng rào thép gai đi vào rồi chạy vào bên trong nhà thương điên.
Cảnh tượng như vậy thoạt nhìn cũng không có gì quá kỳ lạ, nhưng không biết vì sao lại khiến trái tim Chu Bạch đập thình thịch.