Chương 534: Ba người đội ngũ lần đầu tiên gặp mặt

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 400 lượt đọc

Chương 534: Ba người đội ngũ lần đầu tiên gặp mặt

Chu Bạch không thể đẩy anh ta ra quá mạnh, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lưng, khuyên nhủ một hồi mới buông ra.

Chu Bạch thở dài, càng bất đắc dĩ hơn khi nhìn thấy trên mặt Bành béo vẫn còn đọng nước mắt.

Tại sao một người to béo như vậy còn khóc nữa chớ?

Đau đầu thật.

“Đi thôi, chúng ta vào báo cáo trước.”

Bành béo gật đầu mạnh mẽ.

Anh ta dùng tay áo lau nước mắt trên mặt, kéo hai vali hành lý lớn đi theo Chu Bạch vào tòa nhà văn phòng phía trước.

Hai người đang đi trên hành lang trước khi bước vào văn phòng, họ nghe thấy tiếng cãi vã từ bên trong.

“Kỳ Pháp, người phải nhớ là ngươi chỉ là một thành viên nhỏ trong nhóm. Ta sẽ giao nhiệm vụ cho người, ngươi tốt nhất nghe là được. Còn chưa tới phiên ngươi hỏi nhiều vấn đề như vậy.”

Chu Bạch cau mày khi nghe đến cái tên "Kỳ Pháp".

Đây không phải là một đồng đội khác của mình sao?

Bành béo đi theo nghe thấy tiếng động từ trong phòng làm việc, nhưng cũng khẩn trương đi tới, nắm lấy cánh tay Chu Bạch.

“Xong rồi, xong đời rồi, tên điên đó lại bắt đầu.”

Chu Bạch nghi hoặc nhìn Bành béo, sau đó nghe thấy một tiếng kêu đau đớn từ văn phòng trước mặt truyền đến.

“Kỳ Pháp, ngươi có bệnh hả. Đau đau… Mau buông tay, buông tay.”

Khi Chu Bạch dẫn Bành béo vào văn phòng, hắn nhìn thấy một anh chàng cứng rắn mặc quần Cargo, nắm lấy tay mình, cúi xuống đau đớn.

Đối diện anh ta là một chàng trai trẻ có khuôn mặt gầy và đôi mắt sắc sảo.

Chu Bạch nhận ra người mặc áo liền quần cứng cỏi này.

Tên anh ấy là Lữ Sử.

Trong ký ức của bệnh nhân số 0139, Chu Bạch lúc đó là đội trưởng, Lữ Sử lúc đó là đội phó.

Nếu nhớ không nhầm thì hình như chưa bao giờ có mối quan hệ tốt với phó đội trưởng.

Chu Bạch nhìn về phía Lữ Sử, ánh mắt rơi vào trên người thanh niên có đôi mắt sắc bén.

Lúc này Bành béo ghé sát vào tai Chu Bạch, lén lút chỉ vào thiếu niên, nhỏ giọng nói với Chu Bạch.

“Người đó là Kỳ Pháp.”

Chu Bạch khẽ gật đầu.

Sau đó, hắn phớt lờ Lữ Sử, đi thẳng đến chỗ Kỳ Pháp và đưa tay về phía y.

"Xin chào, ta tên Chu Bạch. Từ hôm nay trở đi, chúng ta là đồng đội."

Kỳ Pháp nhìn thấy hai người đi vào, nhưng cả hai đều không chú ý đến Lữ Sử bị thương, vẻ mặt dịu đi một chút.

Nhưng y vẫn như cũ nhìn Chu Bạch từ trên xuống dưới, lạnh lùng quay người đi, không có ý định bắt tay Chu Bạch.

Chu Bạch cũng không có để ý nhiều, mỉm cười thu hồi bàn tay đang đưa ra.

Nhưng Bành Béo lại không chịu được, vung nắm đấm lao tới.

“Kỳ điên, ngươi khi dễ ta coi như xong, còn dám khi dễ đội trưởng, ta liều mạng với ngươi.”

Chu Bạch không muốn trong đội xảy ra xung đột trước khi lên đường nên nhanh chóng tóm lấy Bành béo.

Lúc này, bọn họ đột nhiên nghe thấy Lữ Sử ở bên cạnh cười lớn.

“Ồ, Bành Khoan, ngươi là ngốc hả. Ngươi quên bây giờ ai mới là đội trưởng sao?”

Lữ Sử lộ ra một bộ dáng vẻ tiểu nhân đắc chí.

Bành béo bị Chu Bạch đè xuống, nghe được Lữ Sử giễu cợt, chỉ có thể âm thầm lẩm bẩm.

“Ngươi nói là vậy, ngược lại ta ở trong lòng không nhận.”

Lữ Sử tự nhiên không nghe thấy Bành béo nói gì.

Gã ta nhe răng chịu đựng cơn đau ở tay, ném bản đồ lên bàn trước mặt họ.

“Đây là bản đồ của thành phố A. Tín hiệu cấp cứu đã được gửi đi tổng cộng bốn lần và tất cả đều được đánh dấu trên bản đồ. "

Nghe vậy, Kỳ Pháp lập tức quay đầu lại nhìn tấm bản đồ rơi trên mặt đất.

Nhưng Chu Bạch đã đi trước y một bước, nhặt tấm bản đồ rơi trên mặt đất lên.

Bành béo lập tức tới gần, cùng Chu Bạch xem bản đồ.

Mặt khác, Kỳ Pháp cảm thấy hơi khó xử, y muốn xem bản đồ nhưng lại quá xấu hổ để đến gần.

Cuối cùng, Chu Bạch vẫy tay với y, y sắc mặt lạnh lùng tiến lại gần.

“Nơi gửi tín hiệu cấp cứu đầu tiên là nghĩa trang. Sau đó là các khu vui chơi giải trí và rạp chiếu phim. Lần cuối cùng người ta nhìn thấy là ở đây, trong siêu thị? "

Ba người họ nhìn chuyển động hỗn loạn này với vẻ mặt nghi ngờ.

“Chúng ta chỉ có thể cung cấp thông tin như thế thôi, các ngươi đi thu dọn đồ đạc và sẵn sàng lên đường đi."

Lữ Sử còn kém đem câu nói “Các ngươi tự sinh tự diệt”, viết trên mặt.

Chu Bạch gấp bản đồ lại bỏ vào túi, sau đó chuẩn bị đưa hai người cùng nhau ra ngoài.

Lúc này, chợt nghe thấy một giọng nói hoảng sợ từ ngoài cửa truyền đến.

“Đội Lữ, đội trưởng Lữ, không ổn rồi. Lãnh đạo tới rồi. Ba người họ vẫn chưa khởi hành phải không? "

Lữ Sử sốt ruột liếc nhìn người đàn ông đang hoảng loạn.

“Lãnh đạo nào thế? Có cần phải hoảng hốt thế không? "

Người chạy vào thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy ba người Chu Bạch vẫn đứng trong văn phòng.

"Còn tốt, chỉ cần chưa rời đi là được rồi. Lãnh đạo muốn gặp ba người đến thành phố A này. "

Vừa nói xong, Chu Bạch đã nghe thấy tiếng bước chân đồng đều từ ngoài cửa truyền đến.

Ngay sau đó, một người đàn ông đeo huân chương trên ngực, khí thế uy nghiêm bước vào, theo sau là một nhóm thuộc hạ mặc đồng phục.

Lữ Sử bị khí thế này làm cho sợ hãi, đứng chết trân ở giữa phòng, miệng há hốc hồi lâu không thể khép lại.

"Chu Bạch, Bành Khoan, Kỳ Pháp là ai?"

Một người mặc đồng phục hỏi người trong phòng.

Người vừa chạy tới vội vàng cúi xuống, xoa xoa tay, nở nụ cười nịnh nọt rồi trả lời người hỏi.

“Là ba người đứng ở bên kia.”

Nghe xong, người đặt câu hỏi bước tới trước mặt Lữ Sử đang chặn giữa đường, nghiêm mặt nói.

"Tránh ra!"

Lữ Sử giật mình, vội vàng cúi người bước sang một bên.

Sau khi nhường chỗ, người đàn ông đeo huân chương trên ngực chậm rãi đi tới trước mặt đám người Chu Bạch, bắt tay từng người một.

"Cảm ơn các ngươi đã vất vả."

Lữ Sử bị cảnh tượng thần kỳ này chấn động đến mức quên mất vết thương trên tay. Đứng ngơ ngác trong góc, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right