Chương 546: Thang máy ở đâu? (2)
"Bạch ca, Bạch ca, ngươi sao vậy? Thang máy hình như ở bên kia."
Bành béo có vẻ bối rối gọi cho Chu Bạch.
Điều này khiến Chu Bạch càng khó tin vào trí nhớ của mình.
"Ngươi có nhớ thang máy ở đâu không?"
Bành béo nghi hoặc nhìn Chu Bạch: "Nhớ kỹ? Trực tiếp xem không là được rồi sao?”
Vẻ mặt Chu Bạch trở nên có chút nghiêm túc.
Gọi Bành Béo là ngu ngốc nhưng cách làm không cần suy nghĩ quá nhiều của anh ta đôi khi lại đơn giản và hiệu quả hơn rất nhiều so với một người thông minh như Chu Bạch.
"Đúng vậy, không cần nhớ kỹ, chỉ cần nhìn một chút là được."
Chu Bạch xoay người đi về phía thang máy.
Chu Bạch mặc dù vẫn có chút bất an nhưng vẫn đưa Bành béo đi thang máy lên tầng một.
Khi hai người cùng nhau bước đến quầy lễ tân, Linda đã ngồi vào chỗ của mình và bắt đầu làm việc trong ngày.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy nhiều màu sắc hơn.
Khách đến thăm cô như Chu Bạch cũng không có nhiều, cô ngồi nhàn nhã trên ghế.
Trên bàn trước mặt có một đĩa tai lợn nguội được chế biến rất thô sơ.
Cô đưa tay nhặt một miếng nhỏ cho vào miệng.
Nhìn thấy đôi môi đỏ tươi của cô chạm vào đôi tai lợn màu đỏ giống nhau, Chu Bạch không khỏi rùng mình.
Sau đó hắn cảm thấy Linda đang nhìn mình nên phải cắn răng tiếp tục đi về phía cô.
"Tối qua ngủ có ngon không? Xem ra tối qua ngủ rất sớm."
Lúc Linda và Chu Bạch nói chuyện, giọng điệu của cô rõ ràng không còn nhiệt tình như hôm qua.
Chu Bạch đại khái có thể đoán được nguyên nhân.
Hắn giơ bàn tay cầm miếng khoai tây chiên lên cao hơn một chút để Linda có thể nhìn rõ hơn.
Sau đó hắn cười nói: “Đúng là ta đi ngủ rất sớm, tối qua khoảng 11 giờ mới ngủ. Ta nhịn không được, buồn ngủ đến quên cả tắt đèn.”
Linda nhìn thấy tay Chu Bạch đang cầm khoai tây chiên, ánh mắt liền trợn tròn.
Sau khi nghe được lời giải thích dường như vô tình của Chu Bạch, trên mặt lập tức nở nụ cười.
"Biết được khách nhân của chúng ta ngủ ngon, ta rất vui mừng. Đúng rồi, người là..."
Vừa nói, ánh mắt cô dán chặt vào khoai tây chiên trong tay Chu Bạch.
Đôi mắt khao khát giống như Chu Bạch không đưa cho cô, thậm chí cô còn có thể đoạt lấy.
Chu Bạch đương nhiên không cho nàng cơ hội có ý nghĩ như vậy.
Trước khi cô kịp nói thêm điều gì, khoai tây chiên đã được đặt lên bàn của cô.
"Tất nhiên là ta đến đây để gia hạn phòng rồi."
Linda mỉm cười nhận lấy khoai tây chiên từ tay Chu Bạch.
"Gia hạn phòng hả? Dễ nói dễ nói. Nhưng nếu ngươi muốn gia hạn phòng..."
Cô cúi đầu khi nói và đặt khoai tây chiên vào ngăn kéo.
Chu Bạch nhìn chằm chằm động tác trên tay của nàng.
Khi tnghe thấy sự thay đổi rõ ràng trong lời nói của cô ấy, tim hắn lỡ nhịp.
Chuyện gì vậy? Một cái gì đó đã xảy ra?
Linda dừng lại một chút, sau khi bỏ khoai tây chiên vào ngăn kéo, cô mỉm cười nói với Chu Bạch.
"Vừa rồi ngươi cho là ta muốn tăng giá sao? Ha ha ha, ta sao có thể là loại người như vậy chớ?"
Chu Bạch nhìn nàng che miệng cười nói. Trong thâm tâm hắn không nghĩ trò đùa này là buồn cười.
Rốt cuộc sau khi đưa cho cô một gói khác, đám người Chu Bạch chỉ còn lại 3 gói khoai tây chiên.
Sẽ rất khó để tăng giá trong điều kiện tài chính eo hẹp như vậy.
Linda thấy Chu Bạch im lặng không trả lời, chỉ có thể thu lại nụ cười.
"Được rồi, ta không đùa ngươi nữa. Tất nhiên ngươi có thể gia hạn phòng. Nhưng khách sạn chúng ta có quy tắc mới đối với khách gia hạn phòng."
Quy tắc mới?
Vậy thì tại sao chỉ dành cho những khách đang gia hạn phòng của mình?
Chu Bạch còn có nhiều thắc mắc về khách sạn này.
Nhận lấy tờ giấy Linda đưa tới, Chu Bạch mở ra xem nội dung bên trong.
[Quy tắc nhận phòng khách sạn bổ sung]
[1. Chất lượng giấc ngủ của khách rất quan trọng đối với chúng tôi. Không nhân viên nào của khách sạn này có thể làm phiền khách đang ngủ. ]
[2. Khách sạn có nhiều phòng nghỉ. Chúng tôi hy vọng du khách có thể tìm thấy phòng của mình một cách chính xác sau khi đi ra ngoài. Khách đi nhầm phòng sẽ bị phạt. ]
[3. Thang máy ở khách sạn này tương đối cũ. Để đảm bảo thang máy hoạt động bình thường cần hạn chế số lần sử dụng thang máy. Mỗi khách được giới hạn ba lần đi thang máy mỗi ngày. ]
[4. Giữ phòng khách sạch sẽ là một trong những công việc của chúng tôi. Trừ khi treo biển "Không làm phiền" trên cửa phòng khách, nhân viên dọn vệ sinh của khách sạn sẽ dùng chìa khóa mở cửa bất cứ lúc nào trong khoảng thời gian từ 2 giờ chiều đến 4 giờ chiều.]
Quy tắc bổ sung này chỉ có bốn quy tắc.
Nhưng Chu Bạch mỗi lần đọc đều cảm thấy sợ hãi.
Đây là quy tắc bổ sung dành cho những khách đang gia hạn thời gian lưu trú.
Những khách khác vừa mới nhận phòng có cần tuân thủ quy tắc này không?
Chu Bạch nhớ lại chuyện tối qua với người đàn ông tai lợn, sau đó nghĩ tới lời Linda nói, khó có thể nghi ngờ rằng tất cả khách đều phải tuân thủ quy tắc này.
Vậy tại sao phải đợi Chu Bạch đến gia hạn phòng mới lấy ra quy tắc thêm này?
Mục đích của khách sạn này là gì, hay đúng hơn là người phụ nữ xinh đẹp ở quầy lễ tân này?
Chu Bạch nhìn lại bốn quy tắc trên tờ giấy.
Cuối cùng, mắt hắn rơi vào cái cuối cùng.
Việc dọn phòng sẽ được thực hiện từ 2 giờ chiều đến 4 giờ chiều.
Chu Bạch hiện tại có chút may mắn, đêm qua quyết định giữ Kỳ Pháp ở lại đây.
Nhưng trên cửa lại không có tấm biển "Không làm phiền".
Nhân viên dọn phòng khách sạn lại lấy chìa khóa.
Kỳ Pháp không nắm được quy tắc.
Chu Bạch không cách nào đoán trước được y sẽ có phản ứng như thế nào.
Rõ ràng là không an toàn khi để y tự mình giải quyết vấn đề này.
Phải đi lên và thông báo cho y.
Đến nước này, Chu Bạch lại gặp phải một vấn đề khác.