Chương 555: Tầng hai Khách sạn (2)

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,654 lượt đọc

Chương 555: Tầng hai Khách sạn (2)

Hắn thản nhiên kéo Bành béo sang một bên, vững vàng tránh né bàn tay đang tóm lấy mình từ phía sau, tiếp tục tập trung vào khung cửa của “bếp sau”.

Nhìn thấy số phòng bị ố màu ở đó. Chỉ có một góc số phòng treo trên tường, rủ xuống theo chiều dọc, Chu Bạch chỉ có thể nghiêng đầu cố gắng nhận biết những con số trên đó.

20 mấy đâu?

Chu Bạch tiến lại gần, cố gắng nhìn rõ con số cuối cùng.

Nhưng gã vảy cá mà hắn vừa tránh mặt vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục đưa tay ra tóm lấy hắn.

"Tại sao ngươi không giúp ta? Hãy giúp ta."

Đánh khách không phải là trái quy tắc, phải không?

Chu Bạch cảm thấy đáp án hẳn là có.

Phía sau vang lên ồn ào, khiến Chu Bạch nắm chặt hai tay, quay người bảo y im lặng.

Nhưng khi quay lại, hắn thấy vài người đang bước nhanh từ hướng lối vào thang máy.

Trong số đó, Linda mặc một chiếc váy lộng lẫy.

Chu Bạch thấy thế, chỉ có thể tạm thời thay đổi chiến lược.

Rút nắm đấm lại, hắn giả làm khách bị quấy rối, thoáng có chút hốt hoảng né tránh đối phương tiến công.

"Mau bắt lấy hắn."

Linda nói với người phía sau, đồng thời cũng tăng tốc độ.

Chẳng bao lâu, người đàn ông định quấy rối Chu Bạch đã bị nhiều người đẩy ngã xuống đất.

"Ngươi không sao chứ?" Linda quan tâm hỏi Chu Bạch.

Chu Bạch nhìn nàng bề ngoài quan tâm, yên lặng lắc đầu.

Tới cũng thật là nhanh.

Từ khóe mắt, hắn liếc nhìn camera phía trên hành lang.

"Ta nhớ ngươi sống ở tầng ba, sao ngươi lại lên tầng hai? Chẳng lẽ là ngươi nhớ nhầm thời gian?"

Khi Linda nói đến từ "nhớ nhầm thời gian", trên mặt cô ấy mơ hồ lọ ra nụ cười.

"Đó là chương trình mười hai giờ, sao ngươi lại thiếu kiên nhẫn như vậy?"

Đối mặt với thăm dò của Linda, Chu Bạch thẳng thắn nói.

"Chúng ta không thể lên tầng hai sao? Chúng ta chỉ muốn đi tham quan khách sạn thôi, không được phép sao?"

Nụ cười trên mặt Linda cứng đờ.

Người này coi một điều vô lý như vậy nói một cách nghiêm túc đến nỗi cô không biết phải phản bác thế nào.

Nhưng Chu Bạch lại không vi phạm quy tắc.

Cho dù biết Chu Bạch có thể có ý nghĩ khác, Linda vẫn không thể làm gì được hắn.

"Ngươi có thể đi lên tầng hai, ngươi làm như vậy không có vấn đề gì."

Chu Bạch hài lòng gật đầu.

"Vậy thì an ninh khách sạn sẽ tốt hơn. Gặp những vị khách như vậy thường xuyên sẽ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của ta."

Linda nhanh chóng mỉm cười khi nghe thấy Chu Bạch nhắc đến chất lượng giấc ngủ.

"Đúng là chúng ta đã làm không tốt. Các ngươi bị sợ hãi. Ta cho mỗi người một bữa sáng như một lời xin lỗi thì sao? Các ngươi thấy như vậy có được không?"

Lại là bữa sáng?

Linda có vẻ thích bữa sáng miễn phí.

Nhưng Chu Bạch tuyệt đối sẽ không nhận bữa sáng của cô ta.

"Uhm... Ngươi vừa có mặt đúng lúc, ngươi làm rất tốt, ta không ăn sáng, sẽ ảnh hưởng giấc ngủ. Vậy chúng ta đi về trước.”

Chu Bạch nói xong liền kéo Bành béo đi về phía lối vào thang máy.

Nếu Chu Bạch đề cập đến vấn đề ngủ nghỉ, Linda tự nhiên không thể kiên trì giao bữa sáng được, chỉ có thể đểhắn kéo Bành béo rời khỏi tầng hai.

Thang máy đưa họ lên tầng ba.

Khi đến hành lang, thấy số phòng bên trái và bên phải lại bị xáo trộn.

Cũng may chỉ có một tầng bị gián đoạn, nếu không ba cơ hội đi thang máy này có lẽ sẽ không đủ.

Chu Bạch đi về phía trước, vừa đi vừa cẩn thận xác định số phòng.

"312, 309, 303..."

Sau một ngày, những dãy phòng này dường như càng mờ mịt hơn.

Chu Bạch cảm thấy việc phân biệt những con số này theo cách này thực sự tốn thời gian và dễ xảy ra sai sót.

Thế nên hắn suy nghĩ một lúc rồi dừng lại, hét về phía hành lang trống rỗng.

"Kỳ Pháp, chúng ta đã trở lại. Mở cửa ra!"

Một lúc sau, họ nhìn thấy một cánh cửa cách đó không xa đang được mở ra.

Khuôn mặt gầy gò của Kỳ Pháp thò đầu ra khỏi phòng, ngạc nhiên nhìn Chu Bạch.

"Chúng ta hiện tại không tìm được rồi sao? Chúng ta trở về đi."

Chu Bạch nói xong liền đi về phía vị trí Kỳ Pháp.

Vẫn còn tấm biển "Không làm phiền" treo trước cửa phòng họ.

Dưới cái nhìn ngạc nhiên của Kỳ Pháp, Chu Bạch lấy tấm biển xuống và mang về phòng.

Sau đó hắn cởi mũ, khẩu trang và găng tay, bước vào nhà vệ sinh và rửa mặt trước.

Khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, hắn nhìn thấy Bành béo đang ngồi dưới đất dưới ánh mắt chán ghét của Kỳ Pháp.

Trong khi trấn tĩnh lại, liên tục mô tả cho y trải nghiệm của mình suốt ngày khủng khiếp như thế nào.

"Bên ngoài có rất nhiều người muốn ăn thịt ta. Tay ta sưng đỏ, không hiểu sao lại khỏi bệnh. Cũng có rất nhiều người bị nhốt bên trong cửa kính siêu thị..."

Kỳ Pháp ngồi trên giường, theo Bành béo kể những chuyện này với vẻ mặt khinh thường, nhưng tai lại không khỏi nghe theo.

Chu Bạch nhìn hai người tương tác, mỉm cười đi tới, hỏi Kỳ Pháp.

"Hôm nay trong khách sạn có chuyện gì xảy ra à?"

Kỳ Pháp nghe vậy lập tức ngồi thẳng dậy.

Giống như việc báo cáo công việc, giải thích chi tiết trải nghiệm trong ngày của mình.

“Từ lúc ngươi rời đi đến nay, tổng cộng 4 khách thuê ở tầng này đã bị nhân viên phục vụ kéo đi.

Lúc 12h trưa có 1 khách thuê quên trả phòng.

3h chiều có 2 khách thuê đang cãi nhau ở hành lang.

Lúc 5h chiều, có người thuê nhầm phòng."

Bành béo mở miệng kinh ngạc khi nghe những lời Kỳ Pháp nói.

Anh ta đứng dậy, dùng hai tay nắm lấy vai y, lắc lắc một cách phấn khích: "Ồ, trí nhớ của ngươi tốt quá. Sao trước đây tôa không nhận ra nhỉ?"

Kỳ Pháp có chút ghét bỏ, lại có chút ngượng ngùng đẩy anh ta ra tay.

"Cái này... việc này có gì khó khăn chớ? Ngươi đúng là ngu ngốc."

Y quay đầu đi khỏi Bành béo.

Bành béo cũng không tức giận, mỉm cười ngồi xuống đất.

“Ngươi thông minh hơn ta không phải là chuyện bình thường sao?”

Nói xong, anh ta mở ba lô nhét phần kẹo hôm nay vào miệng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right