Chương 568: Cửa hàng nến không bật đè
Chu Bạch vội vàng hỏi: "Làm sao mở ra được? Sau khi mở ra người ở đâu?"
Hầu Tử lắc đầu hoảng sợ.
“Ta không biết, ta không biết…… Ta nhìn thấy khói đen tan dần và cửa siêu thị mở ra. Ở đó có rất nhiều đồ ăn. Người đó lấy thức ăn và rời đi..."
Trong khi Hầu Tử đang nói, đôi mắt của y cứ hoảng hốt nhìn sang bên cạnh.
Chu Bạch chợt cảm thấy có gì đó không đúng.
Nội dung thực sự trong lời nói của y có thể không cao lắm.
Vấn đề này liên quan chặt chẽ đến nhiệm vụ của họ và phải thử lại mới được.
Chu Bạch nghĩ vậy, cầm súng đi về phía y.
Khi bước đi, hắn chĩa súng vào nhiều bộ phận khác nhau trên cơ thể, khiến y sợ hãi đến mức đứng hình tại chỗ.
“Ngươi cảm thấy ta dễ bị lừa đến vậy sao?”
Chu Bạch nói xong liền chĩa súng vào chân y, lại bắn một phát.
“Đoàng” một tiếng.
Viên đạn rơi trúng chân Hầu Tử.
Hầu Tử sợ hãi đến mức ôm đầu và hét lên rồi gục xuống.
“Ta sai rồi, ta sai rồi, ta nói, ta nói. Người đó bước đến cửa siêu thị, đột nhiên cánh cửa mở ra, một thế lực kỳ lạ tóm lấy y vào trong. Đã bước vào thì không bao giờ trở ra nữa.
Ta lần này thật sự không có lừa ngươi. Ta đã theo y suốt chặng đường từ rạp chiếu phim, nếu không tin ngươi có thể ra rạp chiếu phim mà hỏi."
Hầu Tử cuối cùng đã nói chuyện một cách chân thành hơn lần này.
Nhưng Chu Bạch vẫn còn nghi ngờ lời y nói.
“Ta không thể chứng minh những gì ngươi nói. Bằng không như vậy đi. Bây giờ ta sẽ ném ngươi vào cổng siêu thị để xem ngươi có bị bắt hay không. "
Hầu Tử sợ hãi đến mức vùi đầu xuống và dùng hai tay ôm đầu.
“Không thể ném ta, không thể ném ta. Ta biết cách vào được. Ngươi đem ta ném đi, ngươi liền vĩnh viễn không có biện pháp biết phương pháp đi vào.”
Chu Bạch buông súng xuống.
“Ta không ném ngươi. Nói đi, làm thế nào để vào được? "
Hầu Tử hít sâu một hơi, cẩn thận ngẩng đầu nhìn Chu Bạch.
“Hôm nay vào không được, phải ngày mai, ngày mai mới có thể đi vào.”
Đã đến lúc này rồi, vẫn đang cố đùa nghịch tiểu thông minh.
Chu Bạch tức giận cười nhạo y, nhét súng vào túi, xắn tay áo lên, đi về phía y.
“Vậy nếu không, hôm nay trước hết đem ngươi ném vào nhỉ?”
Hầu Tử lập tức ôm đầu lại.
“Ta nói là thật sự, ta không có lừa ngươi. Không thể vào cho đến chín giờ sáng, bây giờ đã quá giờ rồi. Phải ngày mai, ngày mai mới có thể vào.”
Ta tin ngươi cái quỷ đó.
Chu Bạch túm lấy cổ áo y, nhấc y lên khỏi mặt đất.
“Nếu ngươi không nói sự thật, ta sẽ ném ngươi ra ngoài.”
Hầu Tử bị Chu Bạch nắm chặt ngẩng đầu lên, lúc này ánh mắt của y nhanh chóng quay vòng vòng.
Mặc dù biến hóa trong mắt y biến mất rất nhanh, nhưng vẫn rơi vào trong mắt Chu Bạch.
“Còn có gì muốn nói không?”
Chu Bạch muốn xem y còn muốn giở trò gì nữa.
Hầu Tử hoảng sợ tránh đi ánh mắt của Chu Bạch, khẩn trương nói.
“Ta thật sự không có lừa ngươi. Chỉ cần đợi nửa ngày, chín giờ sáng mai nhất định có thể vào được. "
Chu Bạch mỉm cười, tiếp tục hỏi: "Nửa ngày này thế nào? Ngươi dự định sử dụng như thế nào?"
Hầu Tử nhanh chóng giơ tay lên.
“Ta không đi đâu cả, ta chỉ ở đây thôi.”
Ồ?
Y muốn một mực đợi ở chỗ này, nhưng Chu Bạch và Bành Béo không thể ở lại đây để theo dõi y được.
Lí do thoái thác này ngược lại khiến Chu Bạch có chút hơi khó.
Ném y qua sẽ không có tác dụng gì ngay từ đầu.
Nếu Hầu Tử gặp tai nạn vì ở quá gần làn khói đen, manh mối cuối cùng xuất hiện sẽ bị phá vỡ.
Đưa y đi hay đưa yvề khách sạn đều không phải là phương án hay.
Bình thường không có ai đến con phố này, nhưng để y ở đây sẽ tương đối an toàn hơn.
Tuy nhiên, nghĩ đến sự thay đổi trong mắt y vừa rồi, Chu Bạch luôn cảm thấy mình có chút sai lầm.
Chu Bạch quay đầu nhìn chung quanh, sau đó từ trong ba lô Bành béo lấy ra một sợi dây thừng.
Đi đến cạnh Hầu Tử một lần nữa, tóm lấy y rồi đi đến một cây cột.
“Ngươi muốn đợi ở chỗ này cũng có thể. Nhưng takhông quá yên tâm. Bằng không, ta sẽ trói ngươi ở đây trước nhé? "
Hầu Tử trợn mắt kinh ngạc, quay đầu lại nhìn Bành béo cầu cứu.
Bành béo đương nhiên sẽ không ngăn cản Chu Bạch muốn làm gì. Anh ta quay lưng lại, không để ý tới y, để Chu Bạch bắt y trói vào cột.
Hầu Tử chỉ có thể từ bỏ vùng vẫy và thấy tay chân của mình đã bị trói chặt nhiều lần, nhưng y không thể làm gì được.
“Ngươi nghỉ ngơi thật tốt ở đây, chúng ta sẽ đến gặp ngươi vào ngày mai.”
Sau khi Chu Bạch xác nhận móng tay không có tác dụng, liền ôm Bành béo rời khỏi đường phố.
Hầu như không có ai đến con phố này vào thời gian bình thường nên để Hầu Tử ở đó là một lựa chọn tương đối tốt.
Nhưng nhìn bộ dạng vừa rồi của y, rõ ràng là y đang muốn giở trò gì đó.
Ngày mai đến đây phải cẩn thận hơn.
Chu Bạch trong lòng tổng kết lại, sau đó lấy đồng hồ bỏ túi ra, kiểm tra lại thời gian hiện tại.
Sau khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, chỉ mới mười hai giờ rưỡi trưa.
Lần này hiển nhiên là Chu Bạch có chút lúng túng.
Nếu bây giờ đi đến nghĩa trang theo lộ trình ban đầu, thì chắc chắn sẽ không thể đến được cổng trường tiểu học bỏ hoang vào lúc bốn giờ chiều.
Nhưng phải đợi đến bốn giờ để đến trường tiểu học bị bỏ hoang, không biết làm cách nào để dành hơn ba tiếng đồng hồ ở giữa.
Chu Bạch nghĩ tới đây, quay đầu nhìn Bành béo đang đi theo mình, sau đó quay người dẫn anh ta đi về hướng ngược lại của nghĩa trang.
Hành động của Chu Bạch hoàn toàn là lãng phí thời gian.
Nhưng Bành Béo đi theo anh ta lại không cảm thấy có vấn đề gì.
Dù sao đi đâu Chu Bạch cũng sẽ theo đó.
Nhìn anh ta như vậy, có lẽ Chu Bạch muốn đem anh ta đưa xuống hố, anh ta liền sẽ tự mình nhảy vào.
Chu Bạch vừa dẫn anh ta tiến về phía trước.