Chương 571: Điện thoại trong nghĩa trang vang lên (1)
Bành béo nhìn thấy hành động của Chu Bạch thì sợ đến mức ôm đầu.
Tất nhiên, người cũng gục xuống ôm đầu là một con chim trắng đậu trên cành khô cách đó không xa.
“Bạch, Bạch ca… Chúng ta có thể...có thể...đừng quá gần như vậy được không? "
Chu Bạch không để ý đến Bành béo đang sợ hãi phía sau, mà tiếp tục nhìn hai bàn tay vươn ra từ ngôi mộ trước mặt.
Đôi tay như muốn bật ra khỏi mặt đất, nhưng cũng giống như bị thứ gì đó hạn chế.
Cứ như thế, cứ vùng vẫy đi lên rồi dừng lại ở đó.
Cảnh tượng này thật sự có chút quen mắt...
Chu Bạch mỉm cười, đứng dậy, tiếp tục đi sang một bên.
Sau đó, nhìn thấy cảnh tương tự đằng sau một số bia mộ.
Đối mặt với cảnh tượng đáng sợ như vậy, Chu Bạch vẫn tỏ ra bình tĩnh như vậy, điều này khiến Bành béo và chim nhỏ màu trắng đều có chút hoài nghi nhân sinh.
Hắn quá can đảm hay là mình quá nhút nhát?
Điều họ không biết là trước đó Chu Bạch đã nhìn thấy hơn 100 thi thể cùng lúc bò ra khỏi mộ.
Cảnh tượng này bây giờ đối với hắn thật trẻ con.
“Ngươi không đi theo à?”
Chu Bạch tiếp tục lên kế hoạch tiến về phía trước.
Nhìn lại, thấy Bành béo vẫn ôm đầu run rẩy, chỉ có thể ân cần nhắc nhở anh ta theo kịp.
Lúc này, Bành béo mới nhận ra mình đã bị bỏ lại một thời gian. Vội vàng buông tay xuống, bước nhanh mấy bước đi theo Chu Bạch.
“Đi thôi, chúng ta tới đó thử xem.”
Chu Bạch chỉ vào hàng mộ cuối cùng.
Từ góc nhìn của họ, có thể thấy một số ngọn đất đang sụp đổ.
Bành béo vừa nhìn thấy ngọn đất sụp đổ, theo bản năng, anh ta liền có dự cảm không lành. Nhưng vẫn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo Chu Bạch, từ từ tiếp cận những ngọn đất đó.
Khi họ càng đến gần hơn, dấu vết rõ ràng của những ngón tay đang leo gần những ngọn đất sụp đổ cũng lọt vào mắt họ.
Nếu để ý kỹ, vẫn có thể thấy một hàng dấu chân xuất hiện gần đó. Dấu chân trông giống như ai đó đã bước ra khỏi một ngôi mộ.
Đây là...một người đã chết và sống lại?
Bành béo cũng chú ý đến hàng dấu chân, sợ đến mức không dám đi xa hơn, ôm lấy thân hình mập mạp của mình, co rúm người ngồi xổm trên mặt đất.
Lúc này, anh ta chợt nghe thấy tiếng xào xạc từ ngôi mộ bên cạnh.
Khung phải chứ? Có kẻ nào thực sự muốn bò ra khỏi nấm mồ sao?
Bành béo sợ hãi lấy tay che mắt, chỉ để lại một vết nứt, chậm rãi nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chợt nhìn thấy một bóng đen đang di chuyển trong ngôi mộ bên cạnh anh ta.
Bành béo nhìn thấy thì sợ đến mức không dám thở ra hay cử động toàn thân, thanh âm run rẩy, muốn cầu xin Chu Bạch giúp đỡ.
"Bạch... Bạch ca, ở đây...có thứ gì đó ở đây..."
Giọng vừa vang lên, bóng đen đột nhiên lùi lại.
Sau đó, Bành béo nhìn rõ ràng đó là một con chuột rất lớn, đang nhai xương xác thối, nhanh chóng thoát ra khỏi ngôi mộ bên cạnh.
Thì ra không phải có người bò ra khỏi mộ...
Bành béo hít một hơi, dùng bàn tay mũm mĩm vỗ ngực, vội vàng quay đầu đi tìm Chu Bạch.
Bên kia, Chu Bạch đã đi dọc theo dãy mộ cuối cùng, chậm rãi đi về phía ngọn đất sụp đổ.
Hắn dừng lại một mình bên những ngôi mộ và nhìn về phía vị trí đã sụp đổ, nhìn thấy lớp cát bên cạnh từ bên trong tràn ra, chỉ để lại một cái vỏ trống rỗng.
Nhìn từ vị trí của hắn, ở đó có cảm giác tối tăm, giống như một lỗ đen.
Dường như có một ma lực nào đó thu hút những người bên cạnh lại gần hơn.
Chu Bạch nhìn chằm chằm vào vị trí đó một lúc.
Càng nhìn hắn càng thấy bất an.
Đang lúc hắn đang suy nghĩ nên đi hay ở, hắn đột nhiên nghe thấy trong túi vang lên một tiếng giòn vang.
“Đinh linh linh, đinh linh linh, đinh linh linh......”
Đây là... nhạc chuông điện thoại di động?
Chiếc điện thoại di động đang hoạt động kể từ khi vào Thành phố A đột nhiên reo lên vào lúc này tại nơi này.
Thật khó để không nghĩ đến "Quỷ điện báo".
Bành béo và con chim trắng trên cành khô nghe thấy tiếng chuông như gọi hồn, lần nữa sợ hãi ôm chặt lấy mình.
Chu Bạch ngập ngừng đưa tay vào túi, lấy chiếc điện thoại di động đang reo liên tục ra.
Nói đúng ra, đây không phải là điện thoại di động mà là một cỗ máy trông hơi giống điện thoại di động.
Người đàn ông với phù hiệu trên ngực, chiếc máy được trao cho hắn trong văn phòng của đội trực.
Chu Bạch cúi đầu nhìn thoáng qua ngôi mộ trống, luôn cảm thấy không phải ngẫu nhiên mà chiếc máy này đổ chuông vào thời điểm này và ở nơi này.
Hắn do dự, nhìn chằm chằm vào chiếc máy trong tay, để tiếng chuông vang lên trong nghĩa trang trống trải.
Mãi đến khi tiếng chuông sắp kết thúc, hắn mới bất ngờ vuốt màn hình, nhấn nút trả lời.
"Alô." Chu Bạch nói với đầu bên kia của máy.
Nghe thấy tiếng thở hổn hển phát ra từ máy nhưng rất lâu vẫn không có phản hồi.
"Này, có ai đang nghe không?"
Chu Bạch hỏi lại.
Nhưng bên kia vẫn không trả lời.
Sẽ không thật là “Quỷ điện báo” nha?
Chu Bạch trong lòng lẩm bẩm.
Ngay lúc hắn không đợi được phản hồi và đang định cúp điện thoại thì đột nhiên nghe thấy tiếng hét từ đầu bên kia của máy.
"A!!! A!!! Kết nối được rồi, không ngờ kết nối được rồi."
Màng nhĩ của Chu Bạch đau nhức, nhanh chóng đưa máy ra xa hơn.
Sau khi đối phương hưng phấn hét xong, vẫn còn sợ hãi mà đưa máy trở lại tai mình.
“Bây giờ chúng ta có thể liên lạc bình thường được không?”
Đầu bên kia điện thoại là một giọng nữ trẻ tuổi.
Cuối cùng cô cũng bình tĩnh lại, nghe Chu Bạch nói như vậy, cô xấu hổ ho hai tiếng.
"Thực... Thực xin lỗi. Bởi vì mỗi ngày ta phải gọi đến số này rất nhiều lần, cuối cùng cũng liên lạc được."