Chương 574: Kỳ Pháp, chúng ta đã trở lại
Chu Bạch nói xong liền lên xe đạp, lại vẫy tay kêu Bành béo rồi ra hiệu cho anh ta ngồi ở ghế sau.
Chim trắng thấy thế liền ý thức rời khỏi vai Chu Bạch.
“Vậy thì hãy cẩn thận. Đúng rồi, ta tên là Tiểu Vũ. Đây là...thú cưng... Đại Vũ của ta. "
Tiểu Vũ, toàn thân phủ đầy lông vũ, đã bị đôi cánh của Đại Vũ đập vào sau đầu trước khi y kịp nói xong.
Tiểu Vũ đưa tay sờ lên đầu đau nhức của y, không dám đánh trả.
Y cười ngượng nghịu nói tiếp: “Ta thực sự xin lỗi vì chuyện lần trước, ta cảm thấy như thế này chưa đủ để bù đắp, hy vọng lần sau nếu có cơ hội, ta có thể tiếp tục làm điều gì đó cho ngươi. "
Tiểu Vũ đang mở đường cho sự xuất hiện trong tương lai của mình. Nhưng những gì y nói khiến Bành Béo cảm thấy có chút xấu hổ.
“Chuyện nhỏ thôi, thực sự không cần phải như thế này.”
“Làm sao có thể là chuyện nhỏ nếu như ngươi muốn chớ?”
“Không, không, không, thực sự không cần.”
…
Thấy hai người khách khách khí khí, Chu Bạch lấy đồng hồ bỏ túi ra nhìn xem.
Rồi hắn thì thầm: "Ôm chặt nhé."
Không để ý Bành béo vẫn đang khách sáo với Tiểu Vũ, hắn đạp xe, trực tiếp kết thúc cuộc trò chuyện dài dòng của họ bằng hành động.
Bành béo ngả về phía sau mạnh đến mức suýt té khỏi yên xe.
May mắn thay, cơ thể anh ta luôn phản ứng nhanh hơn não khi làm theo chỉ dẫn của Chu Bạch.
Vì vậy, tay anh ta đã nắm chặt vào yên xe sau để không bị ngã.
Chu Bạch chở anh ta như thế, đạp xe với tốc độ cực nhanh trên đường phố hoang vắng của thành phố A.
Lúc này, ánh trăng chiếu vào bọn họ càng ngày càng tối.
Điều này cũng có nghĩa là vào lúc 11 giờ tối, họ càng ngày càng đến gần hơn.
Chu Bạch dùng hết sức đạp chiếc xe đạp phía dưới.
Bành béo nhìn nhà cửa hai bên, lùi về phía sau như bay, chỉ có thể dùng tay nắm chặt vào yên sau của xe đạp, sợ không giữ vững được.
Cho nên, Chu Bạch mất hơn một giờ mới đến nơi, ban đầu đi bộ mất 5, 6 giờ.
Để không khơi dậy sự nghi ngờ của Linda, họ đỗ xe đạp ở một con hẻm gần đó.
Sau đó đi bộ về khách sạn.
Khi đến trước cửa khách sạn, Linda đứng dậy khỏi chỗ ngồi và định đóng cửa lại.
Hôm nay cô ta cũng mặc một chiếc váy lộng lẫy, nhưng bây giờ trông cô ta có vẻ hơi lơ đãng.
Khi nhìn thấy Chu Bạch và Bành béo xuất hiện ở cửa, cô ta thậm chí còn giật mình.
“Này...các ngươi. Các ngươi đã quay lại...thực sự đúng giờ..."
Chu Bạch nghe vậy, cúi đầu nhìn kim chỉ đã sắp điểm mười một giờ.
Sau khi kéo Bành béo vào khách sạn, hắn gật đầu chào cô ta.
“Trên đường đi có chút trắc trở, nhưng may mắn ta đã không lãng phí thời gian.”
Sau khi hắn nói xong, Linda cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ gật đầu ngơ ngác và tiếp tục làm việc của mình.
Chu Bạch cảm thấy trạng thái hôm nay của cô ta có gì đó không ổn.
Nghĩ lại thì hôm nay Kỳ Pháp sẽ khám phá những bí mật của khách sạn.
Đột nhiên cảm thấy hơi khó chịu.
Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn bóng lưng Linda vẫn đang bận rộn, kéo Bành béo đi nhanh về phía thang máy.
Hôm nay đã muộn, Chu Bạch trực tiếp ấn nút đi lên tầng ba.
Sau khi vào thang máy, Chu Bạch đút tay vào túi, trùng hợp kỳ lạ, hắn lấy ra chiếc máy từng dùng để nói chuyện với Tiểu Mỹ.
Trên máy lúc này hai đèn đỏ vẫn sáng.
Nhưng khi thang máy tiếp tục đi lên, đèn đỏ vẫn nhấp nháy.
Khi cửa thang máy mở ra ở tầng ba, hai đèn đỏ chuyển thành ba.
Chu Bạch luôn cảm thấy, đèn đỏ này hẳn là có ý nghĩa gì đó đặc biệt.
Vì vậy hắn không khỏi cầm lấy chiếc máy trong tay, cầm lấy rồi đi về phía hành lang bên ngoài thang máy.
Hôm nay trật tự các phòng ở hành lang lại bị xáo trộn.
Và những con số trên số phòng ngày càng khó đọc.
Chu Bạch cầm máy trong tay đi về phía trước, vừa đi vừa quan sát sự thay đổi của đèn đỏ trên máy.
Số đèn đỏ nhấp nháy trên máy thực sự tăng lên khi Chu Bạch di chuyển xung quanh.
Trái tim Chu Bạch nhảy lên khi nhìn thấy vậy. Mắt dán chặt vào đèn đỏ trên máy, hắn tiếp tục đi về phía trước.
Hắn và Bành Béo đi đến cửa một căn phòng và dừng lại khi nhìn thấy đèn đỏ trên máy trên tay chuyển sang bốn vạch.Mu a e b oo k g i a r e lien he Z A LO : 0 9 1 1 0 0 9 4 6 7
Chu Bạch hít sâu một hơi, quay người nhìn căn phòng trước mặt.
Số nhà của phòng nhìn cũng hơi mờ.
Chu Bạch cẩn thận xác định, miễn cưỡng nhìn ra được hai chữ số "3" và "0" phía trên.
Vì vậy, trái tim hắn lại dần trùng xuống.
Cầm chiếc máy với bốn ngọn đèn đỏ nhấp nháy trên tay, hét lớn về phía hành lang trống trải.
“Kỳ Pháp, chúng ta đã quay lại, mở cửa đi.”
Hắn hét xong và dừng lại tại chỗ.
Không lâu sau, cánh cửa bên cạnh hắn được mở ra. Khuôn mặt của Kỳ Pháp xuất hiện ở cửa phòng.
Sau đó, đèn đỏ của máy trong tay Chu Bạch càng lóe lên dữ dội hơn.
"Hôm nay trải qua ổn không?"
Chu Bạch nhìn vẻ mặt có chút xa cách của Kỳ Pháp, nhét chiếc máy có báo đèn đỏ trên tay vào túi, sau đó đi về phía y.
"Không tệ."
Kỳ Pháp nhìn thấy Chu Bạch tới gần mình, vô thức lùi lại vài bước.
Chu Bạch nhìn chằm chằm y giữ khoảng cách với mình, ánh mắt âm trầm.
Hắn không nói gì, tiếp tục đi vào phòng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Đằng sau Bành Béo không thấy Kỳ Pháp có gì bất thường.
Bây giờ nhìn thấy một người quen, cảm thấy thoải mái, vẻ mặt oán trách bắt đầu phàn nàn với y.
“Kỳ Điên, ngươi có biết không? Những người bên ngoài thực sự còn điên rồ hơn ngươi. Ta trải qua một ngày thực sự quá thảm. "
Kỳ Pháp sắc mặt âm trầm lùi lại vài bước, giữ khoảng cách nhất định với Bành béo.
Bành béo càng trở nên không chút kiêng kỵ khi thấy Kỳ Pháp hôm nay không mắng mình.
“Kỳ điên, Kỳ điên, Kỳ điên. Hahaha, hôm nay ta gọi ngươi như vậy, sao ngươi không đánh ta?
Hôm nay cảm thấy người thật kỳ quái nha, chẳng lẽ ngươi đã chấp nhận xưng hô thế này? Vậy từ giờ ta sẽ gọi ngươi như vậy nha. "