Chương 576: Y đã làm gì trong khách sạn?
Bành béo vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.
Anh ta chỉ biết hôm nay bầu không khí trong phòng không ổn nên không dám nói gì, ngậm miệng lại, lặng lẽ ngồi trên giường.
Chu Bạch cởi mũ và khẩu trang rồi ngã xuống giường.
Chỉ để lại đôi găng tay trên tay, hắn lấy khẩu súng lục màu đen ra, đeo vào tay và xem xét kích thước của nó.
Nếu nhớ không nhầm thì khẩu súng lục màu đỏ phải có cùng kích cỡ với khẩu súng lục màu đen ở đây.
Nghĩ đến đây, Chu Bạch đột nhiên đặt tay lên cò súng, giơ khẩu súng lục màu đen lên gần mắt, nhắm vào chiếc đèn tường trong phòng.
Bành béo bị hành động đột ngột của Chu Bạch làm cho hoảng sợ, vội vàng hỏi.
“Bạch ca, ngươi đang làm gì vậy?”
Chu Bạch cầm súng quay lại.
Bành béo lại giật mình khi nhìn thấy họng súng hướng về phía mình.
"Bạch... Bạch ca, đừng làm ta sợ."
Chu Bạch cầm súng, rẽ sang hướng khác.
Bành béo thở phào nhẹ nhõm khi thấy khẩu súng lục không còn chĩa vào mình nữa.
“Ta chỉ cảm thấy tài thiện xạ của mình không được chính xác lắm, sợ mình có thể phạm sai lầm nếu cần sử dụng nó.”
Khi Chu Bạch nói lời này, Kỳ Pháp đã ngồi trở lại bên giường.
Vì thế Chu Bạch cầm khẩu súng lục màu đen trong tay, đi tới cửa sổ cách y một đoạn.
Nghiêng người về phía đó, nghiên cứu khẩu súng trong tay và thì thầm.
“Khi nào không nhịn được nữa thì nhớ nói với ta nhé. Đôi khi, điều gì đó mà ngươi cho là khó khăn lại có thể được giải quyết dễ dàng chỉ bằng một phát súng."
Hắn nói, cầm một khẩu súng lục màu đen và chĩa vào đầu Kỳ Pháp từ xa.
Kỳ Pháp ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt không còn hoảng sợ mà nở nụ cười.
“Ta sẽ nói với ngươi khi ta cần.”
Không biết Kỳ Pháp làm sao hiểu được lời của Chu Bạch.
Có lẽ y thật sự cho rằng Chu Bạch muốn một đòn giết mình.
Nhưng sau khi nghe Chu Bạch nói vậy, toàn thân y lại trở nên thoải mái hơn rất nhiều.
Chu Bạch buông súng lục xuống, liếc nhìn thời gian trên đồng hồ bỏ túi, sau đó duỗi tay mở ra một khe nhỏ trên tấm màn trước mặt.
Bây giờ đã đến 11h40 tối.
Chu Bạch qua cửa sổ có thể nhìn thấy, trên đường người đi bộ gần như đều đã trở về trong nhà.
Ngay cả một số động vật nhỏ cũng không đi lang thang trên đường phố.
Chu Bạch cúi đầu liếc nhìn cột điện thoại trước khách sạn.
Ở đó, có hai con chim đã đậu ở đó trước đó, đang vỗ cánh chuẩn bị di tản.
Ánh trăng trên bầu trời chiếu vào chúng khiến lông chúng có màu đỏ.
Chu Bạch đứng ở bên cửa sổ chờ bọn họ bay đi mới buông rèm xuống.
Sau đó hắn nhặt một bộ quần áo để thay và bước vào nhà vệ sinh.
Khi hắn khỏi phòng tắm thì đã là 12:08 tối.
Chu Bạch ngồi trở lại trên giường, nhớ lại chuyện mình vừa trải qua, luôn cảm thấy như mình đã bỏ qua điều gì đó.
Hắn lấy chiếc đồng hồ bỏ túi ra, những suy nghĩ trong đầu quay cuồng nhanh chóng khi cây kim trước mặt hắn di chuyển.
Hắn nhớ lại tiếng nước trong phòng tắm rơi xuống đất.
Nhớ lại cảm giác nước bắn vào người.
Sau đó, một tiếng "vo ve" vang lên trong đầu.
Mọi việc vừa xảy ra thật suôn sẻ.
Không có cảm giác chóng mặt!
Trước đây, lúc 12 giờ tối trong khách sạn sẽ có cảm giác chóng mặt, nhưng hôm nay thì không.
Không phải Chu Bạch vừa mới tắm rửa nên mới không để ý tới.
Nhưng nó thực sự không xuất hiện.
Chu Bạch đột nhiên quay đầu nhìn về phía Kỳ Pháp.
Hôm nay y đã làm gì trong khách sạn này?
Kỳ Pháp đã nằm trên giường nhưng y vẫn mở mắt và nhìn chằm chằm vào trần nhà phía trên đầu mình.
Bành béo nhìn thấy Chu Bạch từ phòng tắm đi ra, cũng cầm quần áo đi vào toilet.
Chu Bạch nghe bên cạnh có tiếng nước, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.
Nhưng điều kỳ lạ là hắn, người luôn ngủ ngon giấc, đã lật lại mấy lần mà vẫn không thể ngủ được.
Bành béo sau khi tắm xong cũng nằm trên giường.
Kết quả là trong phòng này có hai người thay vì một người khó ngủ.
Kỳ Pháp vẫn đang mở mắt nhìn lên trần nhà, không rõ liệu y có ý định ngủ quên hay không nên tạm thời bị loại trừ.
Đèn trong phòng đã tắt.
Những tiếng nhai thông thường không còn được nghe thấy nữa.
Ngoại trừ Bành Béo liên tục lật người lại, trong phòng hầu như không nghe thấy những âm thanh nào khác.
Cho dù có môi trường ngủ lý tưởng như vậy, Chu Bạch cũng phải thức đến nửa đêm mới ngủ được.
Nhưng sau khi chìm vào giấc ngủ, nhiều giấc mơ khác nhau cứ quấy rầy hắn.
Hắn mơ thấy mình trở lại Nhà máy Tốt Hữu Hiệu ở Thành phố D. Hắn mơ thấy khi nghe Tiến sĩ Trần nói tên Lệ Lệ, hắn đã đấm vào đầu ông ta.
Hắn mơ thấy mình đang đứng bên ngoài Quán rượu khủng khiếp. Khi ông già què mỉm cười với hắn, hắn lại đấm lão ta ngã xuống đất.
Hắn mơ về Vương lão bá nhà họ Ngô, về Ngô Xung và mẹ anh ấy.
Cũng mơ thấy tiếng cười rùng rợn trên đỉnh Tháp Hạnh Phúc.
Khi kết thúc giấc mơ, hắn đứng trên tầng hai của nhà thương điên, đi về phía những xác chết trên mặt đất, sau đó vồ lấy chúng, chộp lấy một mảnh máu thịt rồi nhét vào miệng.
Chu Bạch toát mồ hôi sau giấc mơ.
Trong giấc ngủ, hắn cố gắng hết sức và cuối cùng cũng mở được mắt.
Sau đó, vùng rộng lớn màu đỏ như máu trong giấc mơ cuối cùng cũng biến mất trước mắt.
Căn phòng khách sạn quen thuộc lại xuất hiện trước mặt hắn.
Chu Bạch đưa tay lau mồ hôi trên trán, thở hồng hộc, đang định đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, quay đầu lại, gần như giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của Kỳ Pháp.
Lúc này, y đang đứng cạnh giường mình trong bóng tối, mở to mắt nhìn mình.
“Ngươi vẫn chưa ngủ à?”
Chu Bạch không thể nhìn rõ biểu cảm của Kỳ Pháp trong bóng tối.
Chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen của y. Sau khi nghe câu hỏi của mình, y quay đi.
“Được rồi, ta sẽ đi ngủ ngay.”
Kỳ Pháp nói xong, Chu Bạch liền nhìn thấy hắn thân ảnh nằm ở trên giường.
Vì vậy trong phòng chỉ còn lại tiếng ngáy của Bành béo lúc đang ngủ.