Chương 512: Lão Mặc tới rồi (2)

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,761 lượt đọc

Chương 512: Lão Mặc tới rồi (2)

Vì thế khi nhìn Lão Mặc, hắn càng cảm thấy có chút áy náy. Nhưng khi nghĩ lại, dường như cũng không lừa dối y chút nào.

Người này rõ ràng đụng phải hắn, khẳng định Chu Bạch là huynh đệ y.

Nghĩ tới vai bị vỗ mấy cái đau nhức, Chu Bạch lập tức thẳng lưng, ngay cả động tác cất móc treo quần áo vào tủ cũng trở nên bình tĩnh, thoải mái hơn rất nhiều.

Đúng vậy, mình không hề lừa dối y, chỉ vừa vặn ở những vị trí khác nhau mà thôi.

Sau khi Chu Bạch tư vấn tâm lý cho mình, cuối cùng hắn cũng lấy lại bình tĩnh khi đối mặt với Lão Mặc.

Lão Mặc không biết Chu Bạch vừa làm gì, vẫn đang chìm đắm trong cơn tức giận vì huynh đệ bị bắt nạt.

"Tên nhóc họ Phổ đó vừa nói gì với ngươi vậy? Huynh đệ, để ta nói cho ngươi biết, tên nhóc đó rất xấu tính đó. Nhìn thì có vẻ lương thiện nhưng thực ra sau lưng rất hung ác nha. Ngươi phải cẩn thận."

Chu Bạch nhớ lại dáng vẻ ngoan ngoãn của Tiểu Phổ và tự hỏi Lão Mặc đã phải ăn thiệt thòi gì mà miêu tả anh ta một cách khủng khiếp như vậy.

"Anh ta không làm gì cả, chỉ vào hỏi rất nhiều chuyện. Ta rất cẩn thận trong lời nói, chuyện của chúng ta chưa bao giờ đề cập với anh ta bất cứ điều gì."

Chu Bạch chính xác một câu cũng không nói cho Lão Mặc.

Lão Mặc rất tán thành gật gật đầu: "Ta đương nhiên yên tâm huynh đệ của mình rồi."

Nói xong, y lại có chút tức giận.

"Ta biết, ta biết mà… Bọn họ cũng tới đây để lấy tin tức. Ta nghĩ họ chỉ muốn bảo vệ nhà thương điên này mà thôi."

Chu Bạch cảm thấy lượng tin tức trong hai câu của Lão Mặc có vẻ hơi lớn.

Trước hết, ý nghĩa của từ "họ" là gì?

Vậy thì từ đâu người đi đến kết luận rằng tổ chức Râu Trắng muốn bảo vệ nhà thương điên này?

Một điểm nữa là hai người này hiển nhiên đều nhận thức được sự tồn tại của nhau.

Những người của hai tổ chức này rõ ràng trước đây rất không hợp nhau.

Tại sao vẫn chưa bắt đầu đánh nhau chứ?

Chu Bạch nhớ tới một chi tiết.

Đó là lúc Lão Mặc chuẩn bị đánh Tiểu Phổ trong phòng làm việc của bác sĩ Triệu, y giơ nắm đấm lên nhưng không bỏ xuống.

Lúc đó Tiểu Phổ nói chính là.

"Lão Mặc, ta biết ngươi không thể đánh ta."

Không phải không muốn đánh, mà là không thể đánh.

Điều gì hạn chế họ?

Đối mặt với nhiều thông tin như vậy, Chu Bạch suy nghĩ một chút, quyết định bắt đầu với những câu hỏi ít để lộ bản thân nhất.

"Bảo vệ nhà thương điên? Từ lời anh ta nói, xem ra không có chủ ý như vậy nha."

Lão Mặc nhìn Chu Bạch, vỗ vỗ vai hắn, chân thành nói.

"Huynh đệ, xem ra ngươi còn chưa đủ thông minh, nếu là quá ngây thơ, sẽ bị thiệt thòi đó. Không sao, về sau chỉ cần học hỏi ta nhiều một chút là được rồi."

Chu Bạch cảm thấy trên trán mình lại có thêm mấy vạch hắc tuyến.

"Hãy để ta nói cho ngươi biết, điều mà Râu Trắng muốn là giam giữ những người này để họ có thể nghiên cứu các phương pháp đối phó.

Ta nhổ vào, thứ chó má gì chứ.

Để ta nói cho ngươi biết, đây là một nhà thương điên nơi mọi người chết mỗi ngày đấy, nên bị nổ tung.”

Nhốt lại…

Nghiên cứu cách đối phó…

Những lời này lão Mặc nói ra, khiến Chu Bạch có chút rùng mình.

Kết hợp với nhiệm vụ mà Bệnh nhân số 0139 nhận được, quả thực dễ dàng nghĩ ra theo hướng đó.

Nếu không phải Tiểu Phổ vừa mới nói anh ta chưa từng gặp qua viện trưởng, muốn giúp Chu Bạch trộm chìa khóa, Chu Bạch khả năng cũng có cùng suy đoán giống lão Mặc.

“Nói như vậy, ngươi đã tìm được chứng cứ sao?”

Nghe giọng điệu Lão Mặc vừa rồi, Chu Bạch khẳng định y không có nắm bắt được chứng cứ gì đáng kể.

Nhưng phải sử dụng những lời sáo rỗng nên vẫn cần thể hiện kịch tính một cách đầy đủ.

Lão Mặc nghe thấy Chu Bạch hỏi vậy, tựa hồ có chút tức giận:

"Đừng nhắc tới nữa, một đám hồ ly thật đúng là đang đào bới đồ vật, bọn họ chỉ có thể tìm được một ít giẻ rách."

Lão Mặc vừa nói vừa nhìn đồng hồ treo tường trên vách.

"Cũng muộn rồi, ta phải về trước. Huynh đệ, lần sau gặp gia hoả họ Phổ kia, đừng khách khí với hắn, biết không."

Y nói xong liền vẫy tay với Chu Bạch rồi mở cửa.

Chu Bạch theo y tới cửa, tiễn ra ngoài sau đó liền khóa cửa lại.

Đã gần mười giờ, đã đến giờ đi ngủ.

Chu Bạch khóa cửa, tắt đèn, nằm ở trên giường.

Đêm nay Chu Bạch không còn phải nghe tiếng nhạc từ “ m phủ” nữa. Vì vậy, cặp bịt tai mà Đại lão số 1 tặng cho hắn đều không có tác dụng gì.

Chu Bạch mở ngăn kéo, đặt cặp bịt tai nhỏ gọn gàng vào hộp nhỏ, sau đó nhắm mắt ngủ.

Đêm nay mặc dù không có tiếng nhạc lớn nhưng Chu Bạch ngủ không được ngon giấc.

Trong thời gian này, liên tục có nhiều giấc mơ.

Đầu tiên là trải nghiệm của mình sau khi vào Thế giới quái đàm.

Một hồi sẽ là ký ức của Bệnh nhân 0139.

Cứ như thế, nửa ngủ nửa tỉnh, cảm nhận được ánh nắng chiếu vào phòng.

Hắn mở mắt ra, cảm thấy có vài mảnh giấy rơi xuống trước mắt mình.

Khi nhìn kỹ, hắn thấy một khuôn mặt người đứng gần mình, miệng cử động khi nhai khăn giấy.

Chu Bạch theo bản năng đè xuống tấm chăn, muốn đẩy chúng sang một bên.

Trong đầu lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Khôi phục? Nhanh như vậy?

Chỉ mới nửa ngày thôi mà.

Chu Bạch trước đó đã nhìn thấy ở tầng sáu.

Bệnh nhân 0075 cần sốc điện 3 lần mỗi ngày.

Bệnh nhân 0159 bị điện giật mỗi ngày một lần.

Bệnh nhân 0234 chỉ cần điện giật hai ngày một lần.

Con số càng cao thì nhu cầu bị điện giật càng thường xuyên.

Chu Bạch tin rằng điều này cũng có nghĩa là tác động của điện giật sẽ giảm dần khi số lần điện giật tăng lên.

Haiz, trước đó bệnh nhân 0139 đã bị điện giật bao nhiêu lần mà một lần điện giật chỉ có tác dụng nửa ngày?

Chu Bạch ngẩng đầu nhìn nam bác sĩ không ngừng nhai khăn giấy phía trên đầu, không khỏi nhíu mày.

Im lặng thế này, ngươi muốn hù chết người sao?

Còn nữ bác sĩ có bím tóc thì sao? Đã đi đâu rồi?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right