Chương 513: Nam bác sĩ thích nhai khăn giấy
Chu Bạch nhìn chung quanh, thấy phòng bệnh của mình đã mở ra một nửa, trong phòng ngoại trừ nam bác sĩ ra, hắn không thấy ai khác.
Chu Bạch nhìn thấy nam bác sĩ nhét khăn giấy vào miệng, y cứ nhai và không có ý định mở miệng giao tiếp với mình.
Vì thế hắn cũng không chủ động bắt chuyện với đối phương mà đứng dậy, xỏ giày, cầm đồ vệ sinh cá nhân rồi bước ra ngoài.
Nam bác sĩ nhìn thấy Chu Bạch đi ra ngoài, vội vàng đi theo hắn.
Theo hắn đến tận nhà vệ sinh.
Chu Bạch rửa mặt đánh răng xong lại đi trở lại phòng.
Chu Bạch bất đắc dĩ ngồi trên giường bệnh, vẻ mặt khó hiểu nhìn nam bác sĩ ngốc nghếch ngốc nghếch bên cạnh.
Không hiểu gia hoả này thường xuyên đến thăm Chu Bạch, nhưng chưa bao giờ theo sát hàm như bây giờ.
Chu Bạch kéo gối lên, tựa lưng vào đó.
Bất lực để cho ánh mắt của nam bác sĩ rơi vào mình.
Bên ngoài phòng bệnh, bác sĩ Triệu cùng một đám đông đi tới thông báo.
"Chú ý, sau khi ăn sáng xong đừng chạy lung tung, bài kiểm tra sẽ bắt đầu lúc chín giờ."
Chu Bạch ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường trên tường, hiển thị thời gian hiện tại là 7 giờ 55 phút sáng.
Đã đến lúc ăn sáng trong thế giới quy tắc đỏ.
Do muốn ra ngoài như một người bình thường, điều đó có nghĩa là sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào thế giới của những quy tắc đỏ.
Không cần phải làm bất cứ điều gì giả tạo.
Không cần thiết phải lên tầng hai.
Chu Bạch nhìn nam bác sĩ đứng bên giường, đứng dậy mở cửa.
Hắn quay lại liếc nhìn nam bác sĩ đang đi theo phía sau nhưng lại do dự trước khi bước ra khỏi cửa, bất đắc dĩ bước ra ngoài.
Nam bác sĩ nhìn thấy Chu Bạch đi ra ngoài cửa, liền tiếp tục đi theo hắn.
Tuy nhiên, khi vừa bước ra khỏi cửa, Chu Bạch lập tức lùi lại vài bước, mỉm cười nói với nam bác sĩ thích nhai khăn giấy.
“Chúc ngươi một bữa ăn vui vẻ.”
Sau đó hắn đóng cửa và nhanh chóng khóa lại.
Xoay người nhìn phòng bệnh trống rỗng, Chu Bạch thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đi về phía giường bệnh của mình, ngồi xuống.
8 giờ 25 phút sáng, Chu Bạch mở cửa lại.
Ngoài cửa, nam bác sĩ đã rời đi.
Chu Bạch đi thang máy lên tầng ba, ăn sáng chỉ có năm phút, rời khỏi nhà ăn, đi về phía thang máy.
Phía trên cửa thang máy, các con số trên màn hình hiển thị đang thay đổi.
Ánh mắt Chu Bạch không rơi vào màn hình.
Thay vào đó, hắn nhìn về phía trước mà không tập trung, suy nghĩ về một số chi tiết để vượt qua bài kiểm tra sau này.
Lúc này, cửa thang máy từ từ mở ra.
Chu Bạch bước vào, nhìn thấy mấy bác sĩ mặc áo trắng đang đứng trong thang máy.
Không cần suy nghĩ nhiều, Chu Bạch đưa tay ấn xuống tầng mình muốn đi.
Nhưng trước khi tay ấn nút, hắn đột nhiên cảm thấy phía sau lạnh buốt, như thể ánh mắt của họ đều đang đổ dồn vào mình.
Động tác tay của Chu Bạch dừng lại. Nhìn vào con số trên màn hình thang máy, thay đổi từ "3" thành "4".
Cảm thấy lưng mình càng lạnh hơn.
Nút đi lên tầng sáu đã được ấn từ trước.
Trong trường hợp này, rất có thể các bác sĩ đứng sau Chu Bạch mới từ tầng hai đi lên.
"Bệnh nhân sao không lên tầng hai ăn tối?"
Phía sau Chu Bạch một bác sĩ lạnh giọng nói.
Sau đó, Chu Bạch cảm giác được có bác sĩ đi tới, đưa tay ra vẫy vẫy ở trước mặt mình.
Chu Bạch không ngừng nhìn thẳng về phía trước.
Hắn cau mày bối rối, phớt lờ bác sĩ, bỏ tay xuống và tiếp tục đứng tại chỗ.
"Tầng sáu, chắc là bị bệnh nặng đó."
"Phòng điện giật sẽ khiến tình trạng của họ trở nên trầm trọng hơn. Một khi tình trạng của họ trở nên tồi tệ hơn, họ sẽ không thấy được chúng ta đâu."
"Ài, thật đáng thương, thậm chí còn ăn thể ăn đồ ngon trên tầng hai nữa.”
Nghe họ nói chuyện, lưng Chu Bạch căng thẳng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa thang máy đã đóng kín trước mặt.
Cuộc kiểm tra sắp diễn ra, để không gây rắc rối, Chu Bạch quyết định giả vờ như không nhìn thấy gì.
Chu Bạch đứng trong thang máy, cảm giác được có ánh mắt từ phía sau đang nhìn mình.
Mắt hắn vẫn dán chặt vào màn hình hiển thị phía trên thang máy.
Thật khó khăn khi đợi con số trên thay đổi từ "5" thành "6".
Cửa thang máy lại mở ra, một bức tường trắng mới sơn hiện ra trước mặt Chu Bạch.
Hắn đứng rất gần cửa thang máy. Ngay khi cửa thang máy mở ra, hắn vội vàng bước ra ngoài dưới sự theo dõi của nhiều bác sĩ phía sau.
Trong hành lang tầng sáu, không có nhiều bệnh nhân ra ngoài đi dạo.
Cộng với tai nạn ngày hôm qua, hiện tại số bệnh nhân có thể ra ngoài đương nhiên càng ít hơn.
Chu Bạch đi trong hành lang, lần lượt nhìn vào các phòng bệnh.
Những bệnh nhân bên trong hoặc nằm trên giường hoặc ngồi ngơ ngác.
Thỉnh thoảng gặp vài bệnh nhân đang đi lại ở hành lang.
Nhưng khi nhìn thấy Chu Bạch, bọn họ đều lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
Không có cách nào, ký ức bị đánh dấu quá sâu.
Chu Bạch giả vờ đi dọc hành lang như không có chuyện gì xảy ra.
Các bác sĩ vừa rồi trong thang máy cũng đi ra và tản ra các phòng khác nhau.
Chu Bạch thấy không còn ai để ý tới mình nữa, liền dừng lại, đang định đổi hướng quay trở lại tầng năm.
Hắn quay lại và đi về phía lối vào thang máy.
Khi đi ngang qua một khu, khóe mắt nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở cửa, có vẻ quen quen.
Chu Bạch dừng lại, nhìn anh ta, sau đó cau mày.
Bệnh nhân số 0075. Bệnh nhân bị điện giật ba lần một ngày.
Nếu nhớ không lầm thì trí nhớ của bệnh nhân này có vẻ không tốt lắm.
Bệnh nhân số 0075 cầm cốc nước trên tay, chậm rãi đi từ phòng bệnh ra cửa, sau đó gãi đầu bối rối.
“Này, vừa rồi mình muốn làm gì nhỉ?”
Chu Bạch nhìn thấy môi anh ta đang mấp máy. Nhưng tay đang cầm ly nước, không biết phải làm gì, trong mắt hiện lên vẻ bối rối.