Chương 514: Huy hiệu Râu Đe
Chu Bạch dừng lại ở đó. Đôi mắt hắn nhìn vào chiếc đồng hồ treo trên bức tường phía sau.
Có rất nhiều thời gian.
Sai khi Chu Bạch xác nhận chuyện này, liền đi tới trước mặt anh ta.
"Ngươi muốn uống nước hả, đưa cho ta, ta rót cho ngươi."
Chu Bạch đưa tay cầm lấy ly nước trong tay, xoay người đi về phía bình nước.
Sau khi rót cho anh ta một ly nước ấm, hắn bước trở lại.
Tuy nhiên, khi Chu Bạch bưng nước rót trở lại, hắn không thấy bệnh nhân số 0075 đâu nữa.
Chu Bạch không có ý định đi tìm anh ta.
Rót cốc nước là tiện tay mà thôi. Dù có làm bao nhiêu đi chăng nữa, cũng sẽ không có bao nhiêu ý nghĩa.
Không phải số mệnh của mỗi người đều cần Chu Bạch can thiệp, hắn còn có việc riêng của mình phải làm.
Hắn đặt cốc nước ấm lên bàn đầu giường bệnh nhân 0075. Xoay người chuẩn bị rời đi.
Hắn đi vòng quanh giường bệnh nhân số 0075 rồi đi về phía cửa phòng bệnh.
Nhưng khi đi ngang qua giường bệnh, vô tình va phải chân giường.
"Rầm" một tiếng.
Sau đó, có một tiếng "cạch" vang lên, và âm thanh của một vật thể rơi xuống từ phía bên kia giường bệnh.
Chu Bạch dừng lại và cúi nhìn về hướng có âm thanh rơi xuống, nhìn thấy một vật kim loại nằm đó, phản chiếu ánh sáng dưới ánh mặt trời.
Chu Bạch không khỏi nheo mắt lại, phân biệt hình dáng của vật thể.
Có vẻ như...một huy hiệu khác.
Một chiếc huy hiệu có hình dáng rất quen thuộc.
Chu Bạch đã có hai cái huy hiệu hình dạng này.
Khác với hai chiếc huy hiệu trong túi Chu Bạch, bộ râu trên chiếc huy hiệu này có màu đen...
Huy hiệu của tổ chức Râu Đen!
Đây có phải là huy hiệu của Bệnh nhân số 0075 không?
Chu Bạch đứng ở nơi đó, bị tin tức đột nhiên chấn động, không kịp phản ứng.
Vậy đây có phải là nguyên nhân khiến Lão Mằc không tìm được huynh đệ của mình?
Huynh đệ anh ta bị điện giật choáng váng, không nhớ được gì...
Chu Bạch đi tới nhặt tấm huy hiệu rơi trên mặt đất lên.
Cầm nó trên tay, hắn nhìn khung sắt trên đó và trầm ngâm suy nghĩ.
Có vẻ như cả tổ chức Râu Trắng và Râu Đen đều cử người lẻn vào.
Chỉ là một người trong số họ đã chết còn người kia thì không nhớ gì cả.
Mặc dù kết quả không giống nhau, nhưngnghiêm chỉnh mà nói, cũng coi như là tám lạng nửa cân.
Nghĩ đến đây, Chu Bạch nhìn xem huy hiệu trong tay, đột nhiên cảm thấy có chút hơi khó.
Còn cách nào tốt hơn để giải quyết vấn đề?
Ngay lúc Chu Bạch đang cầm huy hiệu còn đang lo lắng thì đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có một giọng nói nhiệt tình gọi lớn "Huynh đệ".
Chu Bạch sửng sốt một chút, trong tay cầm huy hiệu Râu Đen, nhất thời không biết giải thích thế nào.
Mà Lão Mặc từ ngoài cửa đi vào, ánh mắt rơi vào Huy hiệu trên tay Chu Bạch cầm, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
"Huynh đệ, sao ngươi có thể tùy tiện lấy ra một thứ quan trọng như vậy? Nhanh, cất nó đi!"
Cất đi?
Từ lúc Chu Bạch có được huy hiệu đến nay, hắn chưa bao giờ nghĩ tới lại có lựa chọn như vậy.
Bàn tay hắn mở ra, với huy hiệu nằm trong lòng bàn tay.
Mà Lão Mặc sải bước đi tới, ấn năm ngón tay xuống rồi khép lại.
Rất mạnh mẽ, Chu Bạch nắm lấy huy hiệu.
"Nhất định phải giấu kỹ. Cẩn thận bị tên nhóc họ Phổ đó nhìn thấy, biết không?"
Y nói xong, kéo Chu Bạch ra khỏi phòng.
"Đã gần chín giờ, kiểm tra sắp bắt đầu, ngươi không thể tiếp tục đi loanh quanh ở bên ngoài, phải về sớm, hiểu không?
Chu Bạch cảm thấy, mình như thế nào trong mà bất tri bất giác, liền bị Lão Mặc an bài rõ rành rành như thế.
Chu Bạch cầm huy hiệu trong tay, cảm thấy lúc này bánh răng vận mệnh tựa hồ đang chuyển động.
Hắn bị Lão Mặc cưỡng bức kéo ra khỏi phòng bệnh rồi đưa vào thang máy, rất ân cần và đã ấn nút tầng năm cho hắn.
Cánh cửa thang máy trước mặt từ từ đóng lại.
Chu Bạch nhìn thấy Lão Mặc đứng ở ngoài cửa, nhiệt tình vẫy tay với hắn.
Anh không khỏi bất lực đưa tay lên trán.
Lúc này không biết hắn lừa Lão Mặc hay là Lão Mặc lừa hắn.
Ai có thể ngờ rằng tổ chức Râu Trắng và Râu Đen mỗi bên lại cử hai người vào.
Cuối cùng, phù hiệu của hai người này đều rơi vào tay Chu Bạch.
Chu Bạch đi thang máy lên tầng năm.
Khi bước ra khỏi cửa thang máy, thấy bác sĩ Triệu đang cầm một cuốn sổ trên tay, theo sau là một số bác sĩ đang đi về phía phòng chẩn đoán.
Tiểu Phổ từ hướng khác lao tới, lao về phía bác sĩ Triệu.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy Chu Bạch, anh ta không quên giảm tốc độ, âm thầm gật đầu với hắn rồi tiếp tục đi về phía trước.
Trong túi Chu Bạch có ba tấm huy chương, nhìn thấy đôi mắt trong sáng ngây thơ của Tiểu Phổ, hắn lại không khỏi cảm thấy áy náy.
Huy hiệu tự mình rơi xuống, là Lão Mặc kêu hắn giữ lại, chuyện này không liên quan gì đến Chu Bạch!
Chu Bạch cảm thấy mình cũng rất vô tội nha.
Tiểu Phổ không thấy Chu Bạch có gì bất thường, chỉ gật đầu với hắn và tăng tốc độ để đuổi kịp bác sĩ Triệu.
Chu Bạch đi về phòng bệnh của mình.
Không đóng cửa, hắn ngồi trên giường bệnh chờ bác sĩ đến thông báo đi kiểm tra.
Nam bác sĩ thích nhai khăn giấy không quay lại sau khi bị Chu Bạch đuổi đi.
Hiện tại chỉ có Chu Bạch ở trong phòng bệnh.
Hắn đang ngồi trên giường bệnh, qua cánh cửa mở, có thể nhìn thấy các bác sĩ và bệnh nhân thỉnh thoảng đi ngang qua cửa phòng mình.
Đôi khi, nghe nói bệnh nhân sắp được đưa vào phòng sốc điện có mâu thuẫn với bác sĩ bên ngoài.
Chu Bạch ngồi ở trong phòng bệnh, rời mắt khỏi cửa, nhìn đồng hồ treo tường đối diện.
Những chiếc kim trên đồng hồ treo tường chuyển động chậm rãi theo thời gian.
Bài kiểm tra này rất quan trọng.
Chu Bạch tựa lưng vào gối, lặng lẽ điều chỉnh tâm tình.
Cứ như thế, đợi cho đến khi kim đồng hồ treo tường chỉ chín giờ bốn mươi lăm.