Chương 526: Tay của ngươi bị thương khi nào?

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,565 lượt đọc

Chương 526: Tay của ngươi bị thương khi nào?

Nếu tình hình hiện tại của Chu Bạch bị lộ, kế hoạch thành công trốn thoát khỏi nhà thương điên này của hắn có thể sẽ bị hủy.

Hắn bước nhanh vài bước và đến chỗ bác sĩ Triệu.

Thấy bác sĩ Triệu muốn rút lui, hắn nhanh chóng dùng một tay tóm lấy gã, kéo mạnh vào cửa.

Bác sĩ Triệu đột nhiên bị Chu Bạch kéo lại, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Chu Bạch không nhìn gã mà nhìn bệnh nhân đeo nơ đỏ đã đi tới cửa, đưa tay còn lại nắm tay nắm cửa và đóng sầm cửa lại.

Thậm chí còn không thể mở cửa mà lại luôn muốn gây rắc rối, xứng đáng bị nhốt ở ngoài.

Xử lý xong chuyện ngoài cửa, Chu Bạch xoay người chuẩn bị cùng bác sĩ Triệu nói chuyện "tốt".

"Ngươi... ngươi như vậy, ta có thể trừ điểm của ngươi. Thời gian quan sát của ta phải kết thúc ngay lập tức. Ngươi đừng nghĩ sẽ bước ra khỏi nhà thương điên này, ngươi phải bị điện giết, nhất định phải vì điện giật đúng không?"

Bác sĩ Triệu nói xong, không biết là vì tức giận hay sợ hãi mà bàn tay cầm bút có chút run rẩy.

Chu Bạch nhịn không được đi về phía trước, nắm lấy tay phải quấn băng gạc cầm bút của gã, dùng sức nắm lấy tay ga, lôi cuốn sổ trong tay ra.

Bàn tay của bác sĩ Triệu được quấn bằng băng gạc. Khi Chu Bạch rút ra, máu càng rỉ ra, nhuộm đỏ vết băng.

Sắc mặt của gã lập tức tái nhợt.

“Hành hung bác sĩ, có khuynh hướng hung hãn, sẽ bị trừ 100 điểm. Cản trở công việc bình thường của bác sĩ, không hợp tác điều trị, sẽ bị trừ 100 điểm.

Lén mặc áo khoác trắng của bác sĩ, thể hiện hành vi xấu, sẽ bị trừ 100 điểm.

Bây giờ, người phải bị điện giật ngay lập tức."

Bác sĩ Triệu nắm lấy bàn tay bị thương của gã, tựa lưng vào tường, nghiến răng nghiến lợi nói.

Chu Bạch ném bút xuống đất.

Chỉ cần không ghi vào biểu mẫu thì những gì gã nói bây giờ chẳng có tác dụng gì cả.

Bác sĩ Triệu nhìn cây bút bi rơi xuống chân Chu Bạch, tức giận thở dốc.

"Ngươi có thể giết ta, nhưng nếu ngươi giết một bác sĩ, ngươi sẽ không bao giờ có thể thoát ra được.

Chìa khóa ở chỗ viện trưởng. Nếu không có giấy chứng nhận y tế do ta viết, ông ta không có khả năng đưa chìa khóa cho ngươi."

Bác sĩ Triệu nhìn Chu Bạch lại tới gần mình, vươn cổ, bộ dáng như đang mong chờ cái chết.

Chu Bạch lắc đầu cười nói.

"Trước hết ta không đánh ngươi, chỉ là rất nhiệt tình mời ngươi vào, nhìn ngươi tay bị thương, liền lo lắng quan tâm ngươi."

Bác sĩ Triệu tức giận trừng mắt Chu Bạch: "Cưỡng từ đoạt lý.”

Chu Bạch giả vờ như không để ý, duỗi tay áo khoác trắng ố vàng ra trước mặt rồi nói tiếp.

"Thứ hai, ta không có trộm áo khoác trắng của bác sĩ, làm sao bác sĩ có thể mặc tay áo màu vàng như vậy? Đây là quần áo bỏ đi trong phòng chứa đồ, ta không có trộm, ta công khai lấy ra."

Chu Bạch nói chuyện rất tự nhiên, điều đó khiến bác sĩ Triệu rất tức giận.

"Ngươi mang ra khỏi phòng chứa đồ, không tính là trộm sao? Làm sao ngươi vào được phòng chứa đồ? Ngươi có gì muốn nói nữa không?"

Chu Bạch mỉm cười buông tay áo xuống, sau đó lấy ra một cái chìa khóa từ túi của mình.

"Làm sao ta vào được hả? Tất nhiên là ta dùng chìa khóa mở cửa và bước vào với thái độ nghiêm túc."

Ánh mắt của bác sĩ Triệu dán chặt vào chiếc chìa khóa trong tay Chu Bạch.

"Ngươi trộm chìa khóa? Ngươi cho rằng trộm chìa khóa so với trộm quần áo sẽ bị trừ ít điểm hơn sao?"

Sắc mặt Chu Bạch thay đổi, thu hồi nụ cười, nhìn chằm chằm vào chìa khóa, chậm rãi siết chặt hai tay.

Hắn bỏ nó lại vào túi rồi nói với bác sĩ Triệu.

"Ta không lấy trộm chiếc chìa khóa này, đây là chiếc chìa khóa do bệnh nhân số 0001 đưa cho ta."

Bác sĩ Triệu nghe xong, đột nhiên liền phát điên nâng lên tay, bắt lấy cổ áo Chu Bạch, hét vào mặt hắn với đôi mắt đỏ hoe.

"Đừng dùng thầy của ta làm cái cớ!"

Chu Bạch kiên định nhìn gã không nói.

Bác sĩ Triệu trợn mắt, nắm lấy cổ áo Chu Bạch, hơi run lên vì xúc động.

"Ngươi giết thầy của ta, ngươi vừa rồi nhìn ông ấy bị cắn chết, ngươi là kẻ sát nhân, ngươi giết ông ấy!"

Chu Bạch nghe bác sĩ Triệu hỏi, bàn tay vốn là muốn đẩy gã ra chợt dừng lại giữa không trung.

Cảnh tượng ngày hôm đó lại hiện lên trước mắt hắn, khiến hắn mất hết sức lực và buông thõng tay.

"Ta đã biết mục đích của ngươi là gì. Ngươi muốn phá hủy phòng điện giật. Nếu thầy ta không ngăn cản thì ngươi đã sớm phá hủy phòng điện giật rồi. Ngươi thuộc về thế lực nào thì trong lòng ngươi rõ ràng."

Chu Bạch ít nhất cũng hiểu được những gì bác sĩ Triệu nói trước đó và những nghi ngờ của mình.

Nhưng bây giờ nhắc đến phòng điện giật, Chu Bạch lại hoàn toàn bối rối.

Cảm giác giống như đang nghe giải thích một bài toán và đột nhiên lại không hiểu gì cả.

Chu Bạch thậm chí còn hoài nghi mình đã bỏ sót mấy bước.

"Ta đã sớm hiểu rõ ràng, đừng có lừa gạt ta."

Chu Bạch để gã nắm lấy cổ áo của mình, cau mày suy nghĩ lại lời gã vừa nói.

Khi Đại lão số 1 chết, bác sĩ Triệu không có mặt tại hiện trường.

Gã nói Chu Bạch nhìn ông ta bị cắn, có nghĩa là gã đã nghe được điều gì đó từ người khác.

Tuy nhiên, kết luận cuối cùng mà gã đưa ra lại hoàn toàn khác với sự thật.

Chắc chắn phải có điều gì đó không thích hợp ở đâu đó.

Nghĩ đến đây, trong đầu Chu Bạch chợt hiện lên người bệnh nhân vừa đứng ngoài cửa, đeo chiếc nơ màu đỏ.

Đột nhiên một khả năng lóe lên trong đầu hắn, khiến hắn nổi da gà khắp người.

Ánh mắt hắn rơi vào bàn tay phải bị thương của bác sĩ Triệu, đột nhiên hỏi gã.

“Tay của ngươi bị thương khi nào?”

Bác sĩ Triệu sốt ruột siết chặt cổ áo.

"Ngươi không nghe thấy ta vừa nói gì à? Đừng nghĩ đến chuyện chuyển chủ đề."

Chu Bạch đột nhiên nắm lấy bàn tay phải bị thương của gã, dùng sức bóp chặt.

“Có lẽ cơn đau có thể khiến đầu óc ngươi tỉnh táo một chút.”

Vừa đứng ngoài ban công, dự cảm không lành đó lại hiện lên trong đầu Chu Bạch.

Nghĩ đến khả năng đó, Chu Bạch không khỏi tăng thêm lực lượng trên tay, cơn đau khiến sắc mặt bác sĩ Triệu trở nên trắng bệch một chút.

"Vậy để ta hỏi một câu nữa. Ngươi bắt đầu nhìn thấy bệnh nhân đeo nơ đỏ ngoài cửa từ khi nào?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right