Chương 527: Ta sai rồi

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,422 lượt đọc

Chương 527: Ta sai rồi

"Ngươi hỏi làm gì? Muốn giết hết nhân chứng sao?"

bác sĩ Triệu nói ra hai chữ này, khiến Chu Bạch lạnh sống lưng.

Hắn nắm lấy bàn tay bị thương, tiến lại gần mắt gã, buộc gã phải đối mặt với vấn đề hiện tại.

"Ngươi là nhân chứng à? Vậy để ta hỏi ngươi, ngươi là bệnh nhân số mấy? Số mấy?!"

Bác sĩ Triệu cau mày đau đớn, đang định lùi lại phía sau, bàn tay còn lại không bị nắm lấy đã thống khổ gõ vào đầu mình.

"Số bệnh nhân là bao nhiêu?

Ta quên mất rồi, trong bệnh viện tâm thần này có nhiều bệnh nhân như vậy, làm sao ta có thể nhớ hết được?"

Chu Bạch buông tay ra, cười lạnh nhìn gã, cố gắng hợp lý hóa hành vi của mình.

"Trí nhớ của ngươi luôn tốt, trước đây nếu ta báo ra một con số ngẫu nhiên, ngươi sẽ biết tình trạng hiện tại của bệnh nhân đó.

Tại sao bây giờ lại có một bệnh nhân ngươi chưa từng gặp lại xuất hiện, nhưng lại không khơi dậy sự nghi ngờ của ngươi?"

Bác sĩ Triệu bị Chu Bạch hỏi, phải dùng tay ôm lấy bức tường, từ từ ngồi xổm xuống đất vì đau đớn.

Chu Bạch nhìn gã rồi nói tiếp.

“Bởi vì y đã cho ngươi một nơi để trút bỏ nỗi đau.”

“Không phải là ngươi không nghi ngờ, mà là ngươi không muốn nghi ngờ.”

“Tin những gì y nói, ngươi có thể cảm thấy bớt áy náy và bớt đau đớn hơn."

”Trước đó, ngươi cũng có thể đang nghĩ: Nếu mình làm tốt hơn ở tầng sáu thì những bệnh nhân đó có phải sẽ không xuống không?"

“Nếu như mình lại sớm một chút xuống, như vậy bi kịch có phải hay không cũng sẽ không phát sinh?”

"Ông ấy là thầy của ngươi, nhưng ngươi đã gây ra cái chết cho ông ấy vì sai lầm của chính mình..."

Bác sĩ Triệu đứng dậy từ dưới đất với đôi mắt đỏ hoe sau khi nghe Chu Bạch nói, sụp đổ mà dùng tay chỉ hắn.

"Đừng nói nữa. Là một kẻ giết người, ngươi có tư cách gì để nói những lời này?"

Chu Bạch nói những lời này và nhìn bộ mặt đau đớn của bác sĩ Triệu, hận không thể xé toạc gã ra lăng trì một lần.

Hắn khẽ thở dài và tự nhủ mình không thể phụ lòng tốt của Đại lão số 1, đút tay vào túi và lại đi về phía bác sĩ Triệu.

"Nhưng, có thể ngươi không biết. Những suy đoán này của ngươi căn bản là không đúng. Bởi vì..."

Chu Bạch đi tới trước mặt bác sĩ Triệu, nhẹ nhàng đặt tay lên vai gã.

Chưa kịp nói xong, hắn đã nhìn thấy một con dao được lấy từ trong túi của bác sĩ Triệu và đâm thẳng vào vai mình.

Bàn tay còn lại của Chu Bạch nhanh chóng nắm lấy tay cầm dao của bác sĩ Triệu.

Tuy nhiên, khi hắn chộp lấy con dao thì mũi dao lại đâm vào vai hắn.

Cơn đau truyền từ vai, chiếc áo khoác trắng hắn đang mặc vấy máu.

Bác sĩ Triệu nhìn vết máu trên vai Chu Bạch thay vì hưng phấn sau khi "báo thù" lại hiện lên một tia hoảng sợ.

Chu Bạch cúi đầu nhìn con dao găm vào vai mình, hắn nhịn đau rút con dao ra khỏi vai mình, trên mặt không có nhiều biểu cảm.

Một cơn đau khác xuyên qua vai.

Chu Bạch chỉ khẽ cau mày, mặc cho máu từ vết thương chảy ra, cầm đao trong tay.

"Ngươi trước tiên không muốn nghe ta nói cái gì sao?"

Chu Bạch trong tay cầm đao, bả vai chảy máu, trên mặt không có bao nhiêu biểu tình, trông giống như một ác ma tới đòi mạng vậy.

Bác sĩ Triệu lúc này không có vũ khí, nhìn"ác ma" cầm vũ khí trước mặt, chỉ có thể kinh hãi rút lui.

Chu Bạch cầm con dao dính máu ép bác sĩ Triệu vào góc.

Đôi bàn tay nắm chặt giơ cao khiến bác sĩ Triệu sợ hãi đến mức giơ tay lên và nhanh chóng che lại trước mắt.

Chu Bạch nhìn bộ dáng sợ hãi của gã, mỉm cười.

Sau đó hắn bỏ tay xuống, lặng lẽ lấy thứ vừa muốn lấy ra từ trong túi ra.

Bác sĩ Triệu lấy tay che mặt, bất an chờ đợi một lát, cũng không thấy nấm đấm của Chu Bạch giáng xuống.

Gã cẩn thận mở mắt, qua khe hở giữa hai tay thăm dò nhìn Chu Bạch.

Qua khe hở, gã không thấy Chu Bạch giơ đao về phía mình. Thay vào đó, hắn mở một mảnh giấy đầy chữ và đưa lên mắt.

Gã bối rối chậm rãi đặt tay xuống và ngơ ngác nhìn nội dung trên tờ giấy.

Sau khi nhìn rõ nội dung trên tờ giấy, cả người đều rơi vào trạng thái đờ đẫn.

“Đây là chữ viết của thầy ngươi, ta nghĩ ngươi có thể nhận ra nó.”

Bác sĩ Triệu gật đầu một cách ngu ngốc.

Chu Bạch nhìn gã, lại thở dài.

Hắn thu tờ giấy bỏ vào túi trước khi tiếp tục.

"Ta chỉ nói, ngươi suy đoán căn bản không đúng, bởi vì thầy ngươi tự nguyện lựa chọn đi con đường này."

Bác sĩ Triệu không thể tin nhìn Chu Bạch.

Chu Bạch bắt gặp ánh mắt của gã, hỏi: "Ngươi có biết ông ấy vì sao lại làm như vậy không?"

Bác sĩ Triệu có chút nghi hoặc lắc đầu.

"Bởi vì điều ông ấy quan tâm hơn là liệu có ai chống lại cuộc xâm lược của 'bọn chúng' hay không.

Nhưng hành vi hiện tại của ngươi đang giúp 'bọn chúng' xâm chiếm thế giới của chúng ta."

Bác sĩ Triệu lắc người và dùng tay bám vào tường.

Sự hiểu biết ban đầu của gã về thế giới này dường như đã sụp đổ vào lúc này, có chút đau lòng cùng khó hiểu nhìn Chu Bạch.

Khi ánh mắt gãnhìn vết máu trên vai Chu Bạch, cảm thấy chói mắt đến khó chịu.

"Ông ấy đưa chìa khóa và tờ giấy cho ngươi... Ngươi... Ngươi..."

Điều mà bác sĩ Triệu muốn nói là, thầy của gã vào phút cuối đã chọn tin tưởng Chu Bạch, nhưng không coi mình là học sinh.

Nhưng khi bác sĩ Triệu nói những lời này, gã nhớ lại hành vi vừa rồi của mình, không thể nói được gì nữa.

"Ta hiểu rồi, ta sai rồi..."

Gã cúi đầu, nhìn Chu Bạch một cái, sau đó tuyệt vọng quay người, mở cửa trước mặt Chu Bạch.

Ngoài cửa, gã nhìn thấy bệnh nhân đeo nơ đỏ vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn mình.

"Ngươi có muốn rời đi nơi này phải không?" bác sĩ Triệu dừng ở cửa, quay lưng về phía Chu Bạch hỏi.

Chu Bạch thành thật trả lời: “Đúng vậy.”

Bác sĩ Triệu gật đầu, không nhìn bệnh nhân đeo nơ đỏ, quay người đi về phía cửa thang máy.

Phía sau, bệnh nhân đeo nơ đỏ nhìn bóng dáng bác sĩ Triệu rời đi với vẻ mặt khó hiểu.

Sau đó gã ta quay đầu lại nhìn Chu Bạch.

"Ta tựa hồ có chút đánh giá thấp ngươi, nhưng ngươi cho rằng rời khỏi đây là xong rồi sao?"

Nói xong, gã ta mỉm cười với vẻ mặt khó hiểu.

Sắc mặt Chu Bạch hơi thay đổi, hắn nhớ tới cảnh tượng trước đó nhìn thấy trên ban công, trong lòng trầm xuống.

"Kỳ thật ngươi cũng không cần sống vất vả như vậy, ngươi có thể..."

Đeo nơ đỏ bệnh nhân vừa đi về phía Chu Bạch vừa nói.

Chu Bạch đặt tay lên nắm cửa, chưa kịp bước vào đã khóa cửa rầm một tiếng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right