Chương 528: Ta quyết định ở lại
Bệnh nhân đeo nơ đỏ bị nhốt ngoài cửa, sắc mặt tái mét.
Chu Bạch đợi đến khi chỉ còn lại mình hắn trong phòng bệnh mới nhớ tới vết thương trên vai.
Hắn cởi quần áo ra và nhìn vết thương.
May mắn thay, vết thương không nghiêm trọng, nhưng máu chảy rất nhiều và nhuộm cả bộ áo khoác trắng, trông có vẻ hơi đáng sợ.
Hắn mặc lại quần áo, ngồi lại trên giường bệnh, nhắm mắt lại, định tạm thời nghỉ ngơi.
Thời gian đã đến bảy giờ tối.
Tiểu Phổ vừa mới từ nhà ăn đi ra, mặc áo khoác trắng mang theo đồ ăn, lén lút đi tới, mở cửa phòng Chu Bạch.
Lần này, anh ta không biết từ đâu lấy một chiếc hộp sắt và bỏ hết đồ ăn nóng hổi vào đó.
Nếu không thích bánh bao nhân thịt nên tối nay sẽ thử món khác.
Anh ta giấu chiếc hộp sắt vào trong chiếc áo khoác trắng rồi vui vẻ mở cửa.
Nhưng giây tiếp theo anh ta nhìn thấy chính là Chu Bạch đang chảy máu, nằm trên giường bệnh nhắm mắt lại, giống như đã chết.
Tiểu Phổ sợ đến mức cầm không chắc hộp cơm trong tay, "cạch" một tiếng rơi xuống đất.
Thức ăn đổ xuống sàn khiến Chu Bạch tỉnh giấc, đột nhiên mở mắt.
"Ngươi... ngươi..."
Ngươi không chết sao?
Tiểu Phổ sợ đến mức muốn trực tiếp hỏi. Nhưng anh ta cảm thấy như vậy là bất lịch sự nên chỉ có thể nhanh chóng im lặng.
Chu Bạch nhìn đồ ăn vương vãi trên sàn, có chút phiền muộn cau mày.
Nhưng trong mắt Tiểu Phổ, hành động này giống như đang chịu đựng cơn đau của vết thương hơn.
Anh ta lo lắng bước tới và nói với vẻ quan tâm.
"Đừng cử động, ta ra ngoài tìm thuốc cho ngươi."
Tiểu Phổ nói xong liền quay người, mở cửa chạy ra ngoài.
Chu Bạch đau lòng nhìn đồ ăn dưới đất, im lặng nhặt mấy chiếc bánh bao còn sót lại trong bữa trưa.
Tiểu Phổ vội vàng chạy ra ngoài, vội vàng ôm thuốc chạy về.
Khi mở cửa, anh ta lại giật mình khi nhìn thấy Chu Bạch đang nhai chỗ bánh bao còn sót lại từ bữa trưa.
Vốn thông thạo các quy tắc sinh tồn ở nơi làm việc, anh lập tức ghi nhớ trong đầu.
"Lãnh đạo có thể thích ăn bánh bao nguội thay vì ăn bánh bao nóng. Chuyện này còn cần phải xác minh, cho nên tạm thời sẽ lưu lại."
Chu Bạch nhận thuốc Tiểu Phổ đưa tới, đơn giản băng bó vết thương một chút.
Sau đó ngồi nhìn Tiểu Phổ dọn phòng, kể cho anh ta nghe về chuyến thăm của bác sĩ Triệu vào buổi chiều.
Nghe xong lời này, vẻ mặt Tiêu Phổ trở nên rất nghiêm túc.
“Xem ra chúng ta thật sự không thể ở trong nhà thương điên này nữa…”
Tiểu Phổ rời khỏi phòng Chu Bạch trước mười giờ tối.
Trong trí tưởng tượng, đã nghĩ rằng đó sẽ là một ngày rất khó khăn để vượt qua, nhưng không ngờ đó lại không phải là một ngày khó khăn.
Sau khi Tiểu Phổ rời đi, Chu Bạch nằm trên giường, đeo chiếc bịt tai mà Đại lão số 1 đưa cho, nhắm mắt lại bắt đầu ngủ.
Bảy giờ sáng hôm sau, ngoài cửa sổ vẫn chưa có nắng, nhưng Chu Bạch vẫn mở mắt sớm.
Hắn vén chăn lên, đi đến ban công, nhìn mây đen tụ tập bên ngoài nhưng đã lâu không mang theo mưa lớn, ánh mắt trở nên sâu hơn một chút.
Trên hàng rào dây thép gai, lại có thêm vài con quạ đậu trên đó.
Chuột lẻn vào cũng có thể được nhìn thấy thường xuyên hơn.
Chu Bạch đứng ở ban công, nhìn thế giới bên ngoài nhà thương điên, chờ đợi thời gian quan sát 24 giờ của mình kết thúc.
Trong khoảng thời gian này, Tiểu Phổ lại tới đưa bữa sáng, sau đó ra ngoài làm việc riêng.
Chu Bạch ăn xong bữa sáng, vẫn đứng ở ban công.
Khoảng 10h30 sáng, hắn nhìn thấy một chiếc xe chở rác từ từ chạy ra cổng tầng dưới.
Chu Bạch nhìn thấy xe, hai tay nhanh chóng nắm lấy lan can sắt, tiến lại gần xem chi tiết.
Thấy đó là một chiếc ô tô nhỏ và cũ nhưng cũng quá đủ để chứa đầy rác thải do nhà thương điên tạo ra ngày hôm trước.
Chu Bạch dựa vào lan can sắt, nhìn cửa tầng dưới chậm rãi mở ra, sau đó chiếc xe chở rác cũ kỹ chậm rãi lái ra ngoài.
Hắn cau mày và nhìn chằm chằm vào chiếc xe chở rác.
Đột nhiên, thấy một bóng người đang đi theo phía sau xe chở rác.
Tim Chu Bạch đập thình thịch. Sợ bị lóa mắt, vội nhìn lại bóng dáng đó.
Lần này, hắn không chỉ nhìn rõ bóng người đó mặc áo bệnh viện màu xanh đậm mà còn nhìn thấy bóng người đó quay đầu lại, mỉm cười nhìn Chu Bạch, vẫy tay với hắn.
Chiếc nơ đỏ quanh cổ gã ta đặc biệt dễ thấy.
Chu Bạch đứng ở ban công, nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của gã ta, toàn thân cảm thấy ớn lạnh.
"Ngươi cho rằng rời đi nơi này là xong sao?"
Lời gã ta hôm qua nói với Chu Bạch lại vang vọng trong tai hắn.
Xem ra rời đi nơi này quả nhiên cũng không phải là kết thúc...
Chu Bạch nghĩ tới đây, không khỏi siết chặt lan can sắt trước mặt một chút.
Bên kia, bác sĩ Triệu trông còn hốc hác hơn hôm qua, đứng trong thang máy với dáng vẻ nhấn nút đi lên tầng bảy.
Gã bấm nút, thang máy từ từ đi lên, đến tầng bảy, cửa mở ra.
Thứ hiện ra trong tầm mắt là một hành lang mờ mịt.
“Pap, tap, tap…”
Đôi giày da của bác sĩ Triệu rơi xuống sàn hành lang.
Tiếng bước chân đặc biệt rõ ràng trong hành lang vắng lặng và im lặng.
Làm thủ tục, gã bước đến căn phòng cuối cùng trong hành lang, giơ tay lên và nhẹ nhàng gõ cửa.
"Cửa không khóa, vào đi."
Một giọng nói lớn hơn một chút vang lên từ trong phòng.
Bác sĩ Triệu mở cửa bước vào.
Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn tường mờ mờ, lờ mờ phác họa một bóng người già nua không kém sau bàn làm việc.
"Viện trưởng, bệnh nhân số 0139 đã vượt qua bài kiểm tra và vượt qua thời gian theo dõi 24 giờ một cách an toàn."
Sau khi nghe báo cáo của bác sĩ Triệu, bóng người ngồi trên ghế văn phòng rõ ràng cứng đờ.
Im lặng một lúc, ông ta xoay ghế văn phòng quay lưng lại với bác sĩ Triệu.
"Đây là tin tốt. Chìa khóa ở trong tủ bên trái của ta."
Bác sĩ Triệu đi tới lấy chiếc chìa khóa duy nhất ở ngăn tủ đầu tiên ra.
Sau khi lấy chìa khóa, bác sĩ Triệu cúi chào bóng ngưới sau bàn rồi muốn rời đi.
Vừa định quay người lại, gã lại nghe thấy giọng nói già nua vang lên.
"Ta biết còn có hai bác sĩ khác cũng đã nộp đơn xin từ chức. Nếu ngươi muốn rời khỏi đây, ta sẽ không ngăn cản."
Sau đó ánh mắt rơi vào bàn tay bị thương của mình, lập tức mờ đi. Gã lặng lẽ giấu hai tay ra sau lưng và cúi đầu.
"Cảm ơn Viện trưởng, nhưng ta đã quyết định ở lại."