Chương 538: Quy tắc nhận phòng khách sạn (1)
Anh ta đang kéo hai chiếc vali lớn và định bước vào trước.
Đúng lúc này, anh ta chợt nhìn thấy người đàn ông xách bao tải từ trong túi ra một cái đùi đầy máu, phát ra tiếng “bốp”.
Đặt nó trực tiếp trên bàn trước mặt.
“Một cái đùi có đủ cho một đêm không?”
Mỹ nữ nhìn đùi, mỉm cười lắc đầu.
"Ta chán rồi, ngươi có thể thử cái gì mới được không?"
Khi nghe điều này, người đàn ông lập tức lấy một cánh tay khác ra khỏi bao.
“Thêm một cánh tay nữa có đủ không?”
Mỹ nhân vẫn lắc đầu.
"Khi ta nói ta chán ăn, ý ta không phải là các bộ phận, mà là nguyên liệu. Ôi, ta chán nó rồi. Mang đi đi. Những thứ này ta có rất nhiều, vì vậy đừng đặt chúng ở đây thêm chướng mắt.”
Người đàn ông xách bao bị mỹ nữ xua tay đuổi cô ra ngoài, nhưng không dám phàn nàn.
Gã cất đồ mang theo vào bao rồi chán nản bước ra khỏi khách sạn.
Bành béo nhìn đùi và cánh tay đẫm máu, đột nhiên muốn rút lui.
Chu Bạch hiện tại không cần nói cho anh ta, cũng nên biết mỹ nữ trước mặt không dễ chọc vào.
"Đội trưởng, vậy chúng ta... chúng ta... đi?"
Bành béo lui về phía Chu Bạch, sợ hãi kéo mạnh góc áo của hắn.
Chu Bạch thì ngược lại, nhìn chằm chằm mỹ nữ trước mặt, trên mặt chậm rãi lộ ra nụ cười.
"Chúng ta phải làm gì hả? Tất nhiên là phải ở khách sạn rồi."
Hắn kéo góc quần áo ra khỏi tay mập mạp, cầm lấy chiếc túi vải thô rồi đi vào khách sạn.
Người phụ nữ xinh đẹp đứng ở quầy lễ tân nhìn một khách hàng khác bước vào, với vẻ mặt lười biếng.
Chu Bạch toàn thân gần như được bao bọc hoàn toàn trong quần áo.
Mỹ nữ nhìn tân trang phục của Chu Bạch phía trước quầy lễ, chán nản nằm dài ra.
“Đã lâu rồi ta không gặp người xấu như vậy, không có việc gì, ta sẽ không phân biệt đối xử với ngươi.”
Chu Bạch nhớ lại dọc đường hắn nhìn thấy có mấy người che mặt.
Kết hợp với quầy lễ tân sang chảnh, không biết thẩm mỹ ở đây thế nào nhỉ?
Chu Bạch thu hồi suy nghĩ, khẽ gật đầu với cô ta: “Ta muốn ở khách sạn, còn chỗ trống không?”
Cô tiếp tân xinh đẹp thản nhiên cầm chiếc khăn, lười biếng lau vết máu trên bàn.
"Có. Nhưng đổi lại ngươi phải cho ta thứ ta muốn. "
Khăn lau trên tay cô dính đầy máu, dính vào tay nhơm nhớp, khiến cô ta chán ghét bổ sung thêm.
“Nếu người lại mang thứ chán ghét này ra lần nữa, ta sẽ không ngại thay những thứ ngươi lấy ra bằng những thứ tươi mới ngay tại chỗ đâu.”
Tươi mới?
Chu Bạch cúi đầu nhìn xuống cánh tay và đùi của mình.
Hmm, nó thực sự rất tươi...
“Ồ, là thế sao. Thế nhưng là ta không biết vật này, người có chán ăn không?”
Chu Bạch vừa nói vừa lấy túi khoai tây chiên Bành béo đưa cho hắn trước đó từ trong túi hành lý ra.
Cô tiếp tân xinh đẹp vẫn đang nhìn xuống miếng giẻ rách trên tay với vẻ chán ghét.
Nghe Chu Bạch nói như vậy, không có chút hy vọng nào ngẩng đầu lên nhìn khoai tây chiên trong tay Chu Bạch.
Sau đó, đôi mắt cô ta mở to đầy hoài nghi.
“Không ngán, làm sao lại chán đâu này?”
Trên mặt nàng lập tức lộ ra nụ cười, vươn tay ra muốn cầm lấy khoai tây chiên trong tay Chu Bạch.
“Ồ?” Chu Bạch lấy lại khoai tây chiên.
“Ngươi vẫn chưa nói với ta là túi khoai tây chiên này có thể chứa được ba chúng ta trong khách sạn của ngươi à?”
Chu Bạch đang nói thì nghiêng người sang một bên để mỹ nữ có thể nhìn thấy hai người còn lại phía sau.
Cô tiếp tân xinh đẹp ánh mắt vẫn dán chặt vào khoai tây chiên trong tay Chu Bạch, chỉ liếc nhìn hai người phía sau, sau đó xấu hổ nói.
“Nhưng hiện tại khách sạn của ta chỉ còn một phòng đôi. Thế này thì sao? Ta sẽ đãi ngươi một bữa sáng khác và ngươi đưa ta túi khoai tây chiên. "
Một bữa ăn sáng?
Chu Bạch không dám nhận.
Hắn nhìn vào đôi mắt xinh đẹp khao khát của cô lễ tân và thở dài nặng nề.
Rồi dưới cái nhìn đầy khao khát của cô ta, hắn đặt khoai tây chiên lại vào túi vải thô của mình.
"Thật quá đáng tiếc. Ta không thể bỏ rơi bất kỳ người anh em nào. Trong trường hợp này, ta cũng có thể chọn qua đêm bên ngoài với họ thôi. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì ít nhất ba chúng ta vẫn luôn có thể ở bên nhau. "
Chu Bạch nói chân thành như vậy, Bành béo ở ngoài cửa cảm động đến rơi nước mắt.
Lời nói khiến Kỳ Pháp, người có vẻ mặt thờ ơ, cảm thấy hơi xúc động.
Nhìn thấy đồ ăn sắp đến sắp tuột đi, cô lễ tân xinh đẹp lo lắng dùng tay nắm lấy chiếc bàn trước mặt.
Chu Bạch ôm túi vải thô, chậm rãi xoay người.
“Một bước, hai bước, ba bước."
Hắn thầm đọc những con số trong đầu.
Trước khi hắn bước đến bước thứ tư, cô tiếp tân xinh đẹp phía sau rốt cuộc không nhịn được nữa mà hét lên với hắn.
“Đừng đi! Vẫn có thể bàn bạc mà, ngươi quay lại trước đi. "
Chu Bạch lập tức mỉm cười, lập tức thay đổi sắc mặt, quay lại và bất đắc dĩ nói với cô.
“Chúng ta có thể thảo luận về vấn đề này bằng cách nào khác chớ? Ngươi chỉ có một phòng đôi nên ta không thể bỏ rơi huynh đệ mình được phải không?”
Biểu cảm trên khuôn mặt của cô tiếp tân xinh đẹp cũng trở nên có chút khó coi.
Chu Bạch quay lại và đề xuất một kế hoạch với cô.
“Ồ, ta không muốn bữa sáng từ ngươi, cứ tìm một chiếc giường gấp, hoặc lấy nhiều tấm nệm và chuẩn bị thêm chăn và gối. Ba người chúng ta có thể ngủ chung một phòng mà. "
Biểu cảm trên khuôn mặt của cô tiếp tân xinh đẹp vẫn có chút ngượng ngùng.
Nhưng lúc này, Chu Bạch từ trong túi hành lý lấy ra túi khoai tây chiên.
Trong nháy mắt để cho nàng lại nhìn mà trợn tròn mắt.
“Thành giao!”
Nói xong cô giật lấy khoai tây chiên từ tay Chu Bạch. Sau đó lo lắng mở nó ra, lấy ra một miếng và bỏ vào miệng.
Với một tiếng “cạch”, cô nhắm mắt lại, trên mặt lập tức hiện lên vẻ hài lòng.
“Chính là cái mùi này. Đã bao lâu rồi mình mới được ăn món ngon như vậy chứ, ngon đến mức muốn khóc luôn."