Chương 539: Quy tắc nhận phòng khách sạn (2)
Chu Bạch quay đầu lại vẫy tay với Bành béo và Kỳ Pháp.
“Vào đi, chúng ta có phòng ở rồi.”
Bành béo vừa khóc vừa kéo hai chiếc vali lớn bước nhanh vào.
Kỳ Pháp xách chiếc ba lô nhỏ của mình và bước vào cửa một cách vô cảm.
Sau khi mỹ nữ nhân viên lễ tân ăn hai miếng khoai tây chiên, cô cẩn thận dùng kẹp nhặt túi khoai tây chiên lên.
Sau đó, lấy ra một chiếc chìa khóa cùng một mảnh giấy đưa cho Chu Bạch.
“Bây giờ, đây là chìa khóa phòng và những thứ ngươi cần chú ý khi lưu trú tại khách sạn này. Tốt nhất ngươi nên ghi nhớ những nội dung trên đó trước. "
Thấy Chu Bạch lấy đồ, cô nhấc điện thoại ở quầy lễ tân lên, bấm số rồi hét vào điện thoại.
“Đem giường phòng 217 mang sang phòng 302. Chẳng lẽ ta không biết phòng 217 có khách sao? Cứ để hắn ngủ trên sàn đi."
Chu Bạch nhìn chiếc chìa khóa có viết “302”, trong đầu dành cho vị khách ở phòng 217 một giây mặc niệm.
Sau đó, hắn mở tờ giấy trong tay mình.
Không ngờ phó bản này lại có những quy tắc ngay cả khi ở trong khách sạn.
Hắn im lặng thở dài và nhìn vào các quy tắc trên tờ giấy.
[Quy tắc nhận phòng khách sạn]
[1. Khách sạn sẽ đóng cửa đúng giờ vào lúc 23h hàng đêm. Nếu du khách có nhu cầu ra ngoài vui lòng nhớ quay lại trước khi khách sạn đóng cửa. ]
[2. Hàng đêm lúc 12 giờ là giờ tắm của lễ tân làm đẹp. Cô ấy không thích đóng cửa khi tắm nên bạn cũng đừng quá lo lắng nếu vô tình nhìn thấy cô ấy. ]
[3. Cô lễ tân xinh đẹp sống ở phòng 201. Cửa của cô ấy sẽ không khóa. Muốn mở cửa đi vào thì nhớ tắm rửa sạch sẽ trước nhé. ]
[4. Giờ ăn ở khách sạn này không cố định nếu lúc nào bạn cũng nghe thấy tiếng nhai thì đó là chuyện rất bình thường. Đừng quá sợ hãi và đừng tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh. ]
[5. Đừng cố gắng giao tiếp với khách ở phòng khác. Ngay cả khi đối phương yêu cầu bạn giúp đỡ, hãy bỏ qua. ]
[6. Nếu không ra khỏi phòng trước 12 giờ tối, hãy nhớ khóa cửa lại. Dù bạn có nghe thấy gì thì cũng đừng mở nó ra. ]
[7. Tầng 4 của khách sạn gần đây đang được bảo trì. Vì lý do an toàn, vui lòng không lên tầng 4. ]
[8. Hầu hết mọi ngóc ngách của khách sạn đều có máy làm mát không khí. Vì vậy hãy nhớ rằng bạn không thể ngửi thấy mùi hôi thối. Cũng không được phép nêu chủ đề liên quan đến mùi hôi với bất kỳ nhân viên nào. ]
Tổng cộng có tám quy tắc.
Sau khi Chu Bạch đọc nội dung tờ giấy vài lần, hắn đưa nó cho Bành Béo và Kỳ Pháp đang đứng bên cạnh.
Mỹ nữ quầy lễ tân cúp điện thoại, vén mái tóc ra sau tai mình, hướng về phía 3 người Chu Bạch, vừa cười vừa nói.
“Ta sống ở phòng 201, xin đừng vào nhầm phòng nha.”
Bành béo vừa vặn nhìn thấy quy tắc thứ ba trên tờ giấy, tay run run, suýt chút nữa muốn quay người bỏ chạy.
Bành béo mặc dù có chút ngu ngốc, nhưng anh ta vẫn có cảm giác nguy cơ cơ bản nhất.
Cái đùi đẫm máu vừa được đặt trên quầy lễ tân, cộng thêm những quy tắc có dụng ý xúi giục rõ ràng như vậy.
Nếu anh ta còn ngu ngốc cho rằng mình có thể có một mỹ nữ trong tay thì có lẽ đã không thể ở trong đội trực lâu như vậy.
Về phần Kỳ Pháp, người chỉ có IQ nhưng không có EQ, sắc mặt y tối sầm khi nghe lời mời từ người đẹp.
Chu Bạch chỉ có thể nhanh chóng giải quyết sự việc: “Cám ơn ngươi nhắc nhở, ta sẽ nhớ rõ.”
Cô tiếp tân xinh đẹp sau đó che miệng cười.
"Ba người các ngươi tuy rằng xấu, nhưng không sao cả, ta cũng không phải người nông cạn như vậy."
Nói xong, cô nhìn đồng hồ.
"Chờ thêm năm phút nữa, trong khách sạn này chúng ta đang thu dọn đồ đạc rất nhanh thôi."
Cô vừa nói xong, Chu Bạch liền nghe thấy trên lầu vang lên một tiếng "cạch cạch".
Ngay sau đó lại có một tiếng hét khác.
"Hả? Kỳ thực có một số người không nghe lời, không sao đâu, gã sẽ nhanh chóng ngoan ngoãn thôi."
Chu Bạch nhìn khuôn mặt tươi cười của mỹ nhân đối diện, thầm nhủ tối nay hắn sẽ ở trong phòng, ít ra ngoài nhất có thể.
Họ phải đợi căn phòng trên lầu được dọn dẹp xong mới có thể đi lên.
Dù chỉ có vài phút nhưng việc đứng đó chờ đợi vẫn có cảm giác như rất lâu.
Hai thành viên trong đội của Chu Bạch có trí tuệ cảm xúc không cao lắm, nhìn vào quy tắc kia, họ đứng càng ngày càng xa quầy.
Chu Bạch bị bỏ lại một mình đối phó mỹ nữ.
Để không khiến khung cảnh trở nên quá khó coi, chỉ biết cắn răng thỉnh thoảng trò chuyện lúng túng với người đẹp ở quầy lễ tân.
"Anh khoai tây chiên, ngươi có thể gọi ta là Linda."
Linda nói, lấy ra một miếng khoai tây chiên và đặt lên đôi môi đỏ mọng của mình.
Để đôi môi đỏ mọng của mình in lên miếng khoai tây chiên rồi cắn một miếng.
“Cạch, cạch, cạch”
Vừa cắn vừa mỉm cười nhìn Chu Bạch.
Chu Bạch nhìn cô ta như vậy chỉ có thể cười xấu hổ, thầm mắng hai người đồng đội của mình tại sao họ không đến chia sẻ chiến hoả một chút.
Cuối cùng, điện thoại ở quầy lễ tân reo lên.
Linda nói với Chu Bạch rằng hắn có thể lên phòng, hắn liền thở phào nhẹ nhõm.
Nếu biết trước sẽ có một trận chiến lớn như vậy, hắn nhất định sẽ chọn cách ngủ trên sàn nhà.
Chu Bạch cầm túi vải thô, cùng Bành Béo và Kỳ Pháp đi thang máy lên tầng ba.
Vừa bước ra khỏi thang máy, Chu Bạch đã nghe thấy tiếng nhai nhai, dường như đang vây quanh mình.
Quy tắc nhận phòng khách sạn, Quy tắc 4.
[Giờ ăn ở khách sạn này không cố định. Nếu bạn luôn nghe thấy tiếng nhai thì đó là chuyện rất bình thường. Đừng quá sợ hãi và đừng tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh. ]