Chương 540: Kỳ Pháp niềm vui nho nhỏ
Chu Bạch vừa đi vừa nghe thấy tiếng nhai nhai dường như vang vọng trong hành lang, tự nghĩ thật khó để xác định được âm thanh đó đến từ đâu.
Chu Bạch ôm túi vải thô, vừa đi vừa nhìn số phòng hai bên, tìm kiếm phòng số 302 nơi mình ở.
Lúc này, một người từ xa đi tới, bề ngoài không có dấu hiệu biến dị.
Tim Chu Bạch đập thình thịch, vô thức đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ bỏ túi treo trên ngực.
Đồng hồ bỏ túi mở về phía trước và gương nghiêng về phía sau.
Chu Bạch vốn không cho rằng mình thật sự nhìn thấy được cái gì.
Nhưng khi đồ vật phía trước hành lang phản chiếu trong gương, hắn chợt phát hiện phía trước trống rỗng.
Không có ai! Không có một ai cả!
Chu Bạch dừng lại một chút, nhưng sợ đối phương chú ý tới cái gì, liền nhanh chóng bình tĩnh lại, tiếp tục đi về phía trước.
Cách bố trí các phòng trong khách sạn này hơi lạ.
Tất cả các phòng dường như không còn trật tự, không thể tìm thấy trật tự nào cả.
May mắn thay, căn phòng số 302 nơi Chu Bạch và những người khác ở không khó tìm.
Sau khi bước ra khỏi thang máy, đã tìm thấy căn phòng này chỉ cách vài bước chân.
Chu Bạch đứng ở cửa phòng.
Nghe thấy tiếng nhai và tiếng bước chân xung quanh, hắn nhanh chóng lấy chìa khóa cửa ra.
Bành béo đứng cạnh Chu Bạch với hai chiếc vali.
Kỳ Pháp thì hai tay đút túi, đang đợi ở giữa đường phía sau Chu Bạch.
Người vô hình trong gương tiếp tục đi về phía họ.
Theo con đường “nó” đi, chỉ sợ đi vài bước sẽ đụng phải Kỳ Pháp đang đứng giữa hành lang.
Kỳ Pháp và Bành béo đều là những người không bị ô nhiễm. Rõ ràng là họ không thể nhìn thấy người đàn ông đó.
Nếu va chạm với “nó” như thế này thì không biết hậu quả sẽ ra sao.
Nếu việc đó là không cần thiết thì tốt nhất không nên xảy ra.
Chu Bạch không dám suy nghĩ nhiều, nhanh chóng dùng chìa khóa mở cửa đi vào, quay người muốn gọi Kỳ Pháp vào.
Thấy Kỳ Pháp đang đứng giữa hành lang, hai tay đút túi, nhìn lên trần nhà ở đâu đó.
Và bên trái y, người hắn nhìn thấy sắp đến cạnh y.
Chu Bạch vội vàng gọi y, vẫy tay kêu y đi vào.
Nhưng Kỳ Pháp cúi đầu, đột nhiên cau mày, sau đó lùi lại một bước, từ bỏ vị trí của mình một cách chính xác.
Ồ? Kỳ Pháp lại cho Chu Bạch thêm một chút bất ngờ?
Phản ứng của y dường như không thể nhìn thấy được.
Chẳng lẽ là y nghe được?
Nếu nói theo cách này thì y vừa mới nhìn lên trần nhà ở đâu đó phải không?
Trong đầu Chu Bạch thoáng qua một ý tưởng.
Nó khiến hắn quan tâm hơn một chút đến người đồng đội mới của mình.
Người "vô hình" đi ngang qua Kỳ Pháp.
Y đứng đó đợi một lát rồi bước vào căn phòng Chu Bạch đang ở.
Chu Bạch đợi y đi vào mới khóa cửa lại.
Sau đó hắn cầm túi vải thô quay lại nhìn ba chiếc giường đơn được bố trí trong phòng.
Bành béo đang xách một chiếc ba lô lớn và kéo theo hai chiếc vali lớn.
Vừa vào phòng, anh ta nhanh chóng đặt ba lô lên giường rồi ngồi xuống sàn.
"Hu hu, làm ta sợ muốn chết. Đội trưởng, bên ngoài thật đáng sợ. Tại sao nhiệm vụ này lại đáng sợ như vậy?"
Anh ta vừa lấy một viên kẹo ra khỏi túi vừa khóc.
Khi viên kẹo được cắn thành từng miếng vào miệng, tiểu tử dần dần mới ngừng khóc.
“Cô lễ tân thích ăn khoai tây chiên, nhưng ta không mang theo nhiều khoai tây chiên như vậy, túi khoai tây chiên lớn như vậy, chiếm quá nhiều không gian, thực tế là có rất ít để ăn. Nếu đội trưởng không thích ăn, ta sẽ không mang theo năm túi thì đã hết rồi."
Bành béo vừa nói vừa mở một chiếc vali ra.
Chu Bạch thỉnh thoảng nghe được tiếng nhai nhai, nhìn về phía cửa sổ đang mở.
“Suỵt” một tiếng, Bành béo dừng động tác.
Sau đó hắn đi đến bên cửa sổ, đóng hết cửa sổ và rèm lại rồi nói với Bành béo.
"Đừng nói nữa, mở rương ra đi."
Bành béo nhanh chóng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Họ đặt chiếc vali xuống đất, mở khóa kéo và sau đó một hộp đồ ăn nhẹ lớn xuất hiện trước mặt họ.
Trong một chiếc vali lớn như vậy, chỉ có vài bộ quần áo được nhét vào góc một cách thảm hại, còn lại thì chứa đầy đồ ăn vặt.
Quả nhiên, anh ta chỉ mang theo một ít thứ khác thôi.
Bành Béo thực sự là một đứa trẻ thành thật mà.
Chu Bạch không nói gì, chỉ vào chiếc vali khác mình mang theo, ra hiệu cho anh ta mở ra.
Lần này, cả chiếc va li đều chứa đầy đồ ăn nhẹ, thậm chí có vài bộ quần áo cũng không thèm bỏ vào để chiếm chỗ.
Nhìn thấy hai vali đồ ăn vặt cỡ lớn này, Chu Bạch mặc dù đã đoán được khả năng này, nhưng cũng không khỏi sửng sốt mấy giây.
Đã từng thấy những điều thái quá nhưng chưa bao giờ thấy điều gì quá đáng như vậy.
Bành béo chắc hẳn tưởng mình đang đi chơi với bạn bè phải không?
Nhưng mà trời xui đất khiến, lại hình như anh ta vừa vặn làm chuyện chính xác.
Trong căn phòng khách sạn tồi tàn, cửa đóng kín, rèm kéo kín khiến ánh trăng không thể lọt qua.
Trong phòng chỉ có ba người Chu Bạch, nhưng hắn luôn có cảm giác như có người đang theo dõi mình.
Cảm giác như đang cầm cả một hộp châu báu bằng vàng bạc và trốn ở một nơi vắng vẻ để ngắm nhìn.
Nhưng vẫn cảm thấy bất an, luôn cảm thấy có người đang thèm muốn kho báu vàng bạc của mình.
Nhưng bây giờ, Chu Bạch lại lo lắng "bảo vật vàng bạc" mà người khác thèm muốn chính là những món ăn vặt do Bành béo mang đến.
Từ ánh mắt thèm thuồng của chú chuột nhỏ nhìn viên kẹo cho đến thái độ của cô tiếp tân xinh đẹp đối với túi khoai tây chiên, không khó để đoán những món ăn vặt này sẽ hấp dẫn đến mức nào đối với những người còn sống ở thành phố này.
Chu Bạch biết Bành béo mang theo thứ gì, liền vẫy tay ra hiệu cho hắn đóng va li lại.
Sau khi cất chiếc va li đi, Chu Bạch mở rèm ra, để ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng.
Bành béo nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Chu Bạch, không biết mình có làm gì sai không, liền khẩn trương lấy ra hai viên kẹo nhét vào miệng.