Chương 542: Phân công công việc
"Chúng ta mỗi đêm đều phải có một nơi để ở. Khách sạn này trông không bình thường chút nào, nhưng hiện tại chúng ta không có lựa chọn nào khác. Cho nên, chúng ta vẫn phải ở lại cho đến khi tìm được nơi thứ hai để ở."
Cả Kỳ Pháp và Bành béo đều không đưa ra bất kỳ phản đối nào.
Vì thế Chu Bạch mới hạ giọng nói.
"Các ngươi cũng thấy những món ăn vặt này có thể mua bán rồi đó, đối với người dân ở đây có giá trị cao."
Bành béo nghe xong liền kiêu ngạo ưỡng thẳng lưng.
Nhưng lời nói tiếp theo của Chu Bạch lập tức khiến anh ta thất vọng ngã xuống đất.
"Cho nên đồ ăn vặt nhất định phải được thống nhất quản lý, một ngày nhất định phải có giới hạn ăn bao nhiêu đồ ăn vặt, chúng ta phải bảo đảm có thể sống sót cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành."
Bành béo mới ngã xuống mặt đất và buồn bã giơ tay chạm vào phần thịt mỡ trên bụng, cảm thấy như sắp nói lời tạm biệt với chúng vậy.
Chu Bạch lấy tay vỗ nhẹ anh ta: "Ngươi có biết tổng cộng mang theo bao nhiêu đồ ăn vặt không?"
Bành béo ngồi dậy, ngơ ngác lắc đầu.
"Vậy ngươi đi thống kê, lát nữa lập danh sách cho ta."
Chu Bạch nói xong liền đứng dậy kéo rèm lại.
Bành béo nhận lấy giấy bút Chu Bạch đưa cho, kéo vali, ngồi xổm trong một góc, thầm đếm những thứ mình mang theo.
Chu Bạch liếc nhìn cái lưng tròn trịa của Bành béo đang ngồi xổm trong góc, quay đầu lại, tiếp tục nói chuyện với Kỳ Pháp.
"Chúng ta mang những thứ này ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ sẽ rất rườm rà và không an toàn. Nhưng nếu để những thứ này trong khách sạn thì chúng ta cũng không thể yên tâm. Ta nghĩ ngươi hẳn là hiểu ý ta."
Kỳ Pháp yên lặng gật đầu.
"Cho nên, hy vọng ngày mai ngươi ở lại đây, còn ta cùng Bành Khoan đi ra ngoài thăm dò đường đi trước, khách sạn này không đơn giản, chỉ có ngươi ở lại, ta mới có thể yên tâm."
Lúc Chu Bạch nói xong nhưng lời này, sâu trong đáy mắt y tựa hồ có chút dao động.
Y lúng túng quay đầu lại, gãi đầu không biết để tay vào đâu rồi gãi gãi cánh tay.
Cuối cùng, khi nghe Bành Béo đếm số khô thịt bò trong góc, rốt cục tìm được lý do và trốn khỏi đây.
"418, 419, 430, 431… Ơ? Không, mình vừa đếm tới đâu nhỉ?"
Kỳ Pháp đi tới nhất quyết muốn chen vào một góc nhỏ với anh ta, sau đó bắt đầu chán ghét.
"Xích qua chút coi, ép vào ta làm gì. Ngươi có biết đếm không? Lăn đi để ta tính..."
Kỳ Pháp vừa rồi không đồng ý yêu cầu của Chu Bạch, nhưng nhìn phản ứng của y, Chu Bạch chỉ cho rằng y đã đồng ý.
Chu Bạch lấy ra chiếc đồng hồ bỏ túi treo trên người mình, nhìn thấy thời gian hiển thị ở trên đã gần 11 giờ đêm.
Vì vậy, hắn bước đến cửa sổ, dùng tay giữ một khoảng trống nhỏ và cúi xuống để xem tình hình bên ngoài đường.
Lúc trước vẫn có thể nhìn thấy một số người đi bộ, bây giờ lại biến thành "con đường ma" rồi.
Ngay cả một vài con vật nhỏ cũng không thấy, chỉ còn lại một hai thi thể còn sót lại xương cốt nằm lẻ loi trên đường phố.
Chu Bạch cau mày nhìn đường phố hoang vắng. Chợt nhận ra đứa trẻ gầy gò đang cầm thanh thép dường như vẫn nằm trên mặt đất.
Xung quanh không còn những người đang nhìn chằm chằm mình nữa, cũng không còn sức lực, không thể cầm thanh thép trong tay nữa, dưới ánh trăng đỏ suy yếu khép mắt lại.
Xem ra tối nay cậu bé phải qua đêm ngoài trời rồi...
Chu Bạch trong lòng thở dài, hạ rèm xuống, nhìn đồng đội còn đang đếm đồ trong góc, lấy quần áo ra
"Ta đi tắm trước. Đếm xong nhớ để túi khoai tây chiên bên ngoài nhé, ngày mai phải dọn phòng. "
Bành béo không chỉ đếm sai số lượng bánh quy mà còn làm gián đoạn quá trình đếm của Kỳ Pháp.
Lúc này, anh ta đã bị y đè xuống sàn và đánh.
Nghe thấy Chu Bạch đang nói chuyện với anh ta, anh ta nhanh chóng đưa tay ra hỏi.
Nhưng anh ta thấy Chu Bạch ra hiệu cho Kỳ Pháp, yêu cầu nhẹ nhàng, sau đó quay người bước vào nhà vệ sinh.
Bành Béo chỉ có thể khóc lóc cầu xin tha thứ, hứa rằng nhất định sẽ không nói chuyện với Kỳ Pháp đang xem nữa, mới tránh được một trận đòn.
Khi Chu Bạch từ phòng tắm đi ra, Bành béo đã ngồi trên giường ăn kẹo.
Kỳ Pháp cho rằng anh ta quá phiền phức, đang ngồi xổm một mình trong góc làm việc.
Bành béo nhìn thấy Chu Bạch từ trong phòng tắm đi ra, liền vui vẻ đưa cho hắn một viên kẹo,
Chu Bạch miễn cưỡng từ chối:
"Muộn rồi, đi tắm đi."
Bành béo đáp lại, cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Chu Bạch ngủ ở vị trí gần nhà vệ sinh nhất, nằm trên giường, nghe tiếng nước từ trong nhà vệ sinh chảy ra, nhìn bóng người gầy gò trong góc ngồi xổm ở đó, ngơ ngác nhắm mắt lại.
Tuy nhiên, trước khi thực sự chìm vào giấc ngủ, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng chửi rủa của Bành béo phát ra từ trong phòng tắm.
"Tại sao đột nhiên không có nước nè trời?
Chu Bạch mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, đột nhiên mở mắt ra.
"Đây là khách sạn tồi tàn gì thế này, sao đang tắm mà không có nước vậy chớ?"
Những lời phàn nàn của Bành béo liên tục phát ra từ phòng tắm.
Sau đó, Chu Bạch nghe thấy tiếng mở cửa của căn phòng đối diện với căn phòng.
Hắn đứng dậy khỏi giường và đi về phía cửa, đưa mắt sát vào lỗ nhìn trộm, nhìn thấy một người đàn ông trung niên có tai lợn từ cửa đối diện đi ra:
“Vòi nước trong nhà vệ sinh bị hỏng rồi, bây giờ đi tìm cô gái xinh đẹp ở quầy lễ tân cũng không phải là điều quá đáng phải không? "
Chu Bạch nghe vậy, cầm chiếc đồng hồ bỏ túi treo trên ngực lên, thấy trên đó hiển thị thời gian đã gần nửa đêm.
Nếu người đàn ông có tai lợn muốn chết, thì chỉ có thể chúc phúc cho anh ta.
Vì sợ xảy ra ngoài ý muốn vào ban đêm, Chu Bạch vẫn lo lắng kiểm tra cánh cửa đã khóa.
Sau đó hắn quay người lại và chuẩn bị quay lại giường để ngủ.