Chương 543: Nửa đêm kinh hoàng
Lúc này Bành Béo bước ra khỏi nhà vệ sinh trong bộ đồ ăn mặc chỉnh tề, trên tóc ướt có chút bọt.
Mở cửa ra, vừa vặn nhìn thấy Chu Bạch đang đi tới cửa nhà vệ sinh, lập tức vẻ mặt đưa đám.
“Bạch ca, ta thật khổ mà.”
Chu Bạch liếc nhìn bọt trên đầu, sau đó lại nhìn vẻ mặt ủy khuất của anh ta.
Bất đắc dĩ, hắn mang chai nước vào phòng và bảo anh ta dùng nước lạnh trong đó để gội sạch bọt trên tóc.
Bành béo sau đó cầm lấy bình nước, vui vẻ đi trở lại nhà vệ sinh.
Chu Bạch nằm trở lại giường, lấy đồng hồ bỏ túi ra, nhìn kim chỉ trên đó, lúc này càng lúc càng gần đến nửa đêm.
Hắn luôn cảm thấy đêm nay sẽ không trôi qua yên bình như vậy.
Kỳ Pháp đang ngồi trong góc, hai chiếc vali và một chiếc ba lô lớn của Bành béo được mở ra bên cạnh.
Trên tay y đang cầm mảnh giấy đã ghi sẵn số lượng đồ ăn nhẹ và đang kiểm tra lại một cách cẩn thận.
Chu Bạch nằm ở trên giường, cúi đầu nhìn đồng hồ bỏ túi trong tay.
Khi các kim trong chiếc đồng hồ bỏ túi chồng lên nhau, đèn trong phòng đột nhiên rung chuyển hai lần, sau đó cả ba người cùng cảm thấy choáng váng.
Ngay sau đó, một tiếng hét “ah” vang lên từ tầng dưới.
Bành béo đang lau tóc trong nhà vệ sinh sợ hãi lấy khăn tắm chạy nhanh ra ngoài.
Chu Bạch nghe tiếng động ngoài phòng, liếc nhìn Kỳ Pháp đang ngồi trong góc, sau đó cả hai đồng thời đứng dậy.
Có tiếng bước chân dồn dập, đang tiến đến phòng họ từ hướng cầu thang với tốc độ rất nhanh.
Sau đó, còn có tiếng chìa khóa lạch cạch trong hoảng loạn.
“Có chuyện gì với chiếc chìa khóa này vậy? Tại sao bạn không thể mở cửa?
Mẹ nó! Mở cửa nhanh lên! Nhanh mở!”
Họ có thể nghe thấy tiếng người bên ngoài đang xoay tay nắm cửa phòng họ.
Anh ấy đang cầm chìa khóa và muốn mở phòng của họ!
Bành béo đang cầm khăn tắm bị âm thanh từ ngoài cửa truyền đến sợ hãi đến mức đứng hình tại chỗ.
Chu Bạch thì cau mày, vẻ mặt trở nên rất nghiêm túc từ trong túi lấy ra một con dao nhỏ, chậm rãi đến gần cửa.
“Bùm, bang, bang…”
Người ở ngoài cửa không thể mở cửa bằng chìa khóa của mình nên đã dùng thân mình đập vào cửa.
Chu Bạch cầm dao đứng ở cửa. Nhìn ra cửa qua lỗ nhìn trộm.
Người đàn ông trung niên mà vừa nhìn thấy đã mất đi một nửa số tai lợn trên đầu.
Vẻ mặt anh ấy rất hoảng sợ, đang đập cửa phòng họ với thân hình hơi mập mạp của mình.
“Chết tiệt, mở cửa nhanh lên.”
Thậm chí còn có tiếng khóc trong giọng nói của anh ấy.
“Chìa khóa không mở được sao? Đơn giản là người đã tìm nhầm phòng rồi, tất nhiên chìa khóa không thể mở được."
Chu Bạch muốn trực tiếp trả lời anh ấy.
Nhưng do những hạn chế của quy tắc, hiện tại hắn không thể giao tiếp với những người bên ngoài phòng.
Quy tắc nhận phòng khách sạn, Điều 5.
[Không cố gắng liên lạc với khách ở phòng khác. Ngay cả khi đối phương yêu cầu bạn giúp đỡ, hãy bỏ qua. ]
Chu Bạch xuyên qua lỗ nhìn nhìn người đàn ông tai lợn lo lắng ngoài phòng đang suy nghĩ trong phòng có chuyện gì có thể chặn cửa.
Cảnh tượng trước mắt đột nhiên tối sầm lại. Sau đó là âm thanh của một vật nặng rơi xuống đất.
“Sao lại có thể đi nhầm phòng thế? Ngươi sẽ bị phạt nếu làm phiền sự nghỉ ngơi của khách khác theo cách này. ”
Giọng nói nhẹ nhàng của Linda vang lên ngoài cửa.
Chu Bạch đứng ở cửa, vẫn dán mắt vào mắt mèo.
Lúc này, bóng đen ngoài cửa đột nhiên biến mất.
Sau đó, một đôi mắt khác lại gần mắt mèo, đột nhiên xuất hiện trong mắt Chu Bạch.
“Quý khách, quý vị vẫn chưa đi ngủ à?”
Giọng nói xinh đẹp của Linda lại vang lên từ ngoài cửa.
Điều này hoàn toàn trái ngược với cảnh tượng kinh hoàng ở mắt mèo, khiến Chu Bạch theo phản xạ lùi lại một bước.
“Quý khách, ta chỉ quan tâm đến ngươi thôi. Ta tự hỏi liệu âm thanh vừa rồi có làm phiền giấc ngủ của ngươi không?
Khách nhân? Ngươi có nghe thấy ta không?
Nếu ngươi không trả lời , ta sẽ rất lo lắng đó."
Trong phòng ba người không ai phát ra bất kỳ âm thanh nào, đều có vẻ lo lắng, chú ý tới chuyện gì đang xảy ra ngoài cửa.
Quy tắc về phòng ở khách sạn, Điều 6.
[Nếu không ra khỏi phòng trước 12 giờ tối, hãy nhớ khóa cửa lại. Dù có nghe thấy gì thì cũng đừng mở nó ra. ]
Chu Bạch xoay người, nhẹ nhàng bước đi, đi đến bên cạnh Bành béo, dự định tạm thời không để ý tới Linda ở ngoài cửa.
Lúc này, hắn chợt nghe thấy tiếng chùm chìa khóa rung chuyển ngoài cửa.
“Quý khách, ta thực sự lo lắng cho quý khách, không thấy trả lời thì ta sẽ mở cửa và bước vào đó."
Người đàn ông có tai lợn không thể mở được cửa vì chìa khóa anh ta lấy sai.
Nhưng Linda là nhân viên khách sạn nên cô ta phải có chìa khóa phòng Chu Bạch.
Cho dù Chu Bạch có khóa cửa, cô ta cũng dễ dàng mở cửa đi vào.
Trong quy tắc không phải nói khóa kỹ cửa phòng là được rồi sao?
Như thế nào còn có thể hố cha vậy nữa chớ?
Khi ở trong khách sạn, phải lo lắng về việc nhân viên tiếp tân quyến rũ đột nhập vào phòng mình vào lúc nửa đêm.
Thành phố này đã thực sự trở nên hỗn loạn ở một mức độ nhất định.
Chu Bạch đứng bên cạnh Bành béo, quay đầu lại, đưa ánh mắt nhìn về phía hai chiếc vali đã được mở khóa ở trong góc.
Nhìn thấy một túi khoai tây chiên lộ ra ngoài vali, lập tức lên tiếng cảnh báo trong lòng.
“Quý khách, ta thấy quý khách không tắt đèn. Chắc vẫn chưa ngủ phải không?"
Kỳ Pháp nghe thấy giọng nói của Linda và lặng lẽ rút con dao ra. Trong đôi mắt sắc bén của y có chút tức giận.
Có thể thấy, chỉ cần Linda dám bước vào thì theo tính cách của y, y sẽ không tỏ ra thương xót cô ta.
Tuy nhiên, nếu có xung đột thì có ích gì cho họ?
Nếu thắng, ngươi sẽ chết nếu không có khách sạn để ở.
Nếu thua, ngươi sẽ giống như gã tai lợn ngoài cửa, cũng sẽ chết như vậy.
Cách tốt nhất là khiến Linda từ bỏ ý định bước vào.