Chương 544: Thành phố này không có ánh sáng ban ngày
Tiếng lục lọi chìa khóa vang lên từ ngoài cửa.
Chu Bạch nhìn Kỳ Pháp cầm dao tới gần cửa, ra hiệu cho y dừng lại trước.
Sau đó hắn im lặng làm vài động tác bằng miệng với Bành béo.
Bành béo cau mày khó xử, lập tức bị Chu Bạch trừng mắt, anh ta ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, há miệng phát ra tiếng ngáy đều đều và có tiết tấu.
Thanh âm lục lọi chìa khóa ngoài cửa đột nhiên dừng lại khi nghe thấy tiếng Bành béo đang ngáy.
"Hả?"
Linda đứng ngoài cửa phát ra âm thanh có chút khó hiểu.
Thấy ngáy đã có tác dụng, Bành Béo nhanh chóng gừ gừ mạnh hơn.
“Mình không được quấy rầy giấc ngủ của khách.”
Linda lùi lại hai bước.
Đôi giày cao gót rơi xuống đất, kèm theo tiếng vật nặng cọ xát trên sàn, từ từ di chuyển ra khỏi phòng.
Bành béo không dám thả lỏng chút nào.
Mãi đến khi Chu Bạch đến gần cửa, ánh mắt của hắn đến gần lỗ nhòm, xác nhận tình hình bên ngoài nhà mới dám dừng lại.
Kỳ Pháp vẻ mặt lạnh lùng rút con dao trong tay, tiếp tục ngồi xổm xuống nhặt mảnh giấy lên.
Y đánh dấu vào phần ăn nhẹ cuối cùng ở trên cùng, sau khi xem xét cẩn thận rồi đưa cho Chu Bạch.
Có 486 que thịt bò khô nhỏ, 917 gói bánh quy nhỏ, 10 hộp kẹo (375 miếng), 120 gói cổ vịt nhỏ, 20 gói cánh gà nhỏ...
Cách hạch toán của Kỳ Pháp hầu hết đều chính xác đến từng đơn vị nhỏ nhất.
Chu Bạch vô cùng kinh ngạc khi cầm trên tay danh sách đồ ăn dài ngoằng.
Hắn bị sốc trước số lượng đồ ăn nhẹ mà Bành Béo mang đến, đồng thời cũng bị sốc trước sự cẩn thận của Kỳ Pháp.
Hắn ngẩng đầu lên liếc nhìn Kỳ Pháp, người vẫn đang đứng gần đó quan sát vẻ mặt của hắn, sau khi suy nghĩ, hắn mở chiếc túi vải thô và đặt 5 túi bánh mì còn lại trước mặt.
"Vì thực phẩm cần phải được quản lý một cách thống nhất nên đồ ăn ta mang theo cũng không ngoại lệ. Đây là tất cả đồ ăn ta có, đều sẽ được đặt ở chỗ ngươi."
Nhìn 5 túi bánh mì chất đống trước mặt mình, Kỳ Pháp có chút choáng ngợp đứng dậy.
Y đưa tay nhặt năm túi bánh mì lên, rồi đột nhiên đặt chúng xuống, quay người nhặt chiếc ba lô có phần sờn rách của mình lên, mở hẳn ra rồi trút hết đồ đạc trong túi ra trước mặt Chu Bạch.
Chu Bạch không hiểu y làm gì, vẻ mặt khó hiểu nhìn chằm chằm đống mảnh nhỏ y đổ trên ga trải giường.
Thấy Kỳ Pháp nhanh chóng lục lọi đống đồ linh tinh, cuối cùng lấy ra bốn miếng bánh quy nén nhỏ, hai tay đưa trước mặt Chu Bạch với vẻ mặt lạnh lùng.
"Đây đều là đồ ăn của ta."
Chu Bạch lúc này mới hiểu được ý tứ của y.
"Vậy chúng ta cùng nhau đăng ký đi."
Kỳ Pháp gật đầu.
Sau khi lấy đồ ăn ra, y trông thoải mái hơn nhiều, cất túi bánh mì Chu Bạch vừa lấy ra rồi cẩn thận ghi vào tờ giấy.
“Bắt đầu từ ngày mai, ba chúng ta mỗi ngày chỉ được ăn một túi bánh mì.
Người còn lại sẽ có 4 gói bánh quy nhỏ và hai miếng thịt bò khô.
Các món ăn nhẹ còn lại mỗi người có thể chọn như nhau.
Trước khi chúng ta tìm được nguồn thức ăn mới, không thể tăng thêm tương ứng được.
Ngươi có ý kiến gì về sự sắp xếp của ta không?”
Kỳ Pháp đương nhiên không phản đối.
Chỉ có Bành béo là vẻ mặt buồn bã: “Chúng ta có thể bàn bạc chuyện này, mỗi ngày cho ta hai viên kẹo được không…”
Giọng nói của anh ta càng lúc càng nhỏ, khi ánh mắt Chu Bạch rơi vào người anh ta, anh ta trực tiếp đổi giọng.
"Một, một là được..."
"Thành giao"
Chu Bạch mỉm cười quay sang Kỳ Pháp: "Nếu ngươi giống hắn, muốn mỗi ngày ăn một viên kẹo thì cũng được."
Kỳ Pháp khinh thường ngã lưng trên giường: “Không cần, ta cùng hắn không giống nhau.”
Bành béo vẫy tay với hắn: “Nếu y không muốn, ngươi có thể đưa cho ta.”
Chu Bạch đồng dạng nằm trên giường.
"Không được. Đúng rồi, nếu muốn ngủ thì nhớ tắt đèn nhé."
Nói xong, hắn kéo chăn và nhắm mắt lại. Trong phòng, hai người nằm trên giường bên trái phải của Bành béo dần dần chìm vào giấc ngủ.
Anh ta còn lại đang cầm một chiếc khăn và lau tóc.
Không có âm thanh nào khác, tiếng nhai nhai yếu ớt trong khách sạn bỗng nhiên vang lên rõ ràng hơn.
Bành béo một mình nghe những âm thanh này, luôn cảm thấy xung quanh có rất nhiều dã thú đang rình rập, nhìn chằm chằm vào mình.
Anh ta sợ đến mức không dám tắt đèn, liền co ro trên giường.
Cả đêm đèn phòng 302 không tắt.
Sáng hôm sau, Chu Bạch tỉnh dậy, vén chăn lên đầu.
Khi tiếp xúc với ánh sáng trong phòng, hắn phải nheo mắt và đưa tay lên che ánh sáng trước mắt.
Tiếng ngáy của Bành béo vẫn vang lên ở giường bên cạnh.
Nhưng Kỳ Pháp đã dậy sớm và đang ngồi cạnh giường, nhìn chằm chằm vào đâu đó trên trần nhà.
"Có vấn đề gì à?"
Y đã nhìn lên trần nhà kể từ khi bước vào tầng ba ngày hôm qua.
Y có nhìn thấy gì không?
Chu Bạch nhớ kỹ, trong quy tắc nhận phòng của khách sạn có quy tắc cấm vào tầng bốn.
Bây giờ họ sống ở tầng ba. Nếu trần nhà tăng lên thì đó không phải là tầng bốn sao?
Kỳ Pháp quay đầu nhìn Chu Bạch, sau đó lắc đầu với hắn.
"Ta không biết, chỉ là cảm giác thôi. Ta cảm thấy như phía trên luôn có người..."
Bành béo ngáy đột ngột dừng lại: "Người? Ai? Không, ta không sợ người..."
Sau khi anh ta nói xong, quay người lại, một lúc sau anh ta tiếp tục ngáy.
Chu Bạch và Kỳ Pháp đều bất đắc dĩ lắc đầu.
Kỳ Pháp không tiếp tục những gì mình vừa làm xong.
Chu Bạch nhớ lại khách sạn này những chi tiết khác thường, sau khi suy nghĩ, vẫn có chút bất an cảnh cáo y.
“Ngươi ở một mình trong khách sạn, nhớ kỹ càng phải cẩn thận.”
Kỳ Pháp quay mặt đi: “Ta đương nhiên biết.”
Chu Bạch không tiếp tục nói chuyện, lấy đồng hồ bỏ túi ra xem giờ.
Nó cho thấy thời gian hiện tại là 7:30 sáng.
Sau bảy giờ sáng, đã đến lúc xuất hiện ngoài trời.
Chu Bạch rời khỏi giường, đi đến bên cửa sổ, đưa tay mở cửa sổ.
Sau đó nhìn thấy một màu đỏ nhạt, vẫn bao phủ tòa nhà bên ngoài.
Mặt trời vẫn chưa mọc.
Không có ánh sáng ban ngày ở thành phố này.