Chương 564: Trong thành bên ngoài thành
Chú chuột nhỏ nhìn thấy “hàng hóa” mình chăm sóc sắp bỏ chạy, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Lúc này cậu bé không còn ý định trả lời câu hỏi của Chu Bạch nữa mà chỉ quay đầu nhìn Hầu Tử vừa nhảy ra khỏi cửa sổ một cách khao khát.
Bên ngoài phòng, nhóm người vừa thương lượng dường như đã đi đến kết luận.
Bây giờ, họ đang đi về phía căn phòng có Hầu Tử.
Nghe tiếng nói và tiếng bước chân ngoài phòng truyền đến, Chu Bạch biết mình không thể lãng phí thời gian nữa.
"Mang theo y, ở phía trước con hẻm gặp ta."
Chu Bạch nói với Bành béo. Cho đến khi nhìn thấy Bành béo cùng Hầu Tử bỏ chạy, tay hắn vẫn nắm chặt cổ con chuột nhỏ.
“Đừng lên tiếng.”
Chuột nhỏ toàn thân run rẩy, nhưng sau khi nghe được những lời này, cậu bé lại cảm giác được một vật nhỏ nhét vào tay mình.
Cậu bé giơ tay lên nhìn, mới nhận ra thứ mình đang cầm thực ra chính là viên kẹo mà mình hằng mơ ước.
Cậu bé sững sờ một lúc, rồi nước mắt không hiểu vì sao lại rơi xuống.
“Ăn đi, rất ngọt.”
Con chuột nhỏ muốn kẹo ở ngoài thành, trẻ con ở ngoài thành cũng muốn cầm kẹo trong tay.
Nhưng Chu Bạch không có cách nào nói cho con chuột nhỏ biết, ngươi không thể đoạt kẹo của người khác.
Bởi vì nói với cậu bé cách này chẳng khác nào yêu cầu trực tiếp lựa chọn đối mặt với cái chết.
Chu Bạch nhìn thấy người trong thành, người ngoài thành.
Lúc này, hắn thực sự cảm thấy có chút bối rối.
Chuột nhỏ nắm chặt viên kẹo trong tay, nước mắt không ngừng rơi nhưng lại không nỡ mở viên kẹo trong tay ra.
Những gì trước đây tưởng chừng như bình thường giờ đã trở thành thứ vô cùng xa xỉ trong mắt cậu bé.
Chu Bạch ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, trong tầm mắt hắn đã có thể thấy được có người đang tới gần cửa.
Hắn buông con chuột nhỏ ra và thì thầm với nó.
"Ta đi đây."
Sau đó hắn quay người và chạy trốn khỏi con chuột nhỏ, chạy theo hướng Bành béo rời đi.
Phía sau hắn không hề nghe thấy tiếng kêu của con chuột nhỏ. Vì vậy, hắn đi rất thuận lợi, đến nơi đã thỏa thuận với Bành béo.
Chu Bạch rẽ vào con hẻm nơi họ đang ở, nhìn thấy Bành béo đang lo lắng đi tới đi lui.
Khóe miệng Hầu Tử vẫn còn vết máu, ngồi xổm trên mặt đất khi nhìn thấy Chu Bạch xuất hiện, trong mắt y lập tức lộ ra vẻ cảnh giác.
"Bàn ca, hắn...... Hắn......”
Hầu Tử đứng dậy, trốn sau Bành béo.
Bành béo nhìn thấy Chu Bạch tới, lập tức vui vẻ chào đón, không tim không phổi hướng về phía Hầu Tử khoát tay áo.
"Đây là đại ca của ta, từ nay về sau sẽ là đại ca của ngươi. Đừng sợ, đại ca của ta rất lợi hại đó."
Chu Bạch liếc nhìn Hầu Tử, nhưng sắc mặt lại có chút lạnh lùng.
"Đi thôi." Chu Bạch nói với bọn họ.
Tiếp lấy liền mang theo bọn họ tiếp tục đi về phía trước.
Hầu Tử vẫn luôn núp sau Bành béo, cẩn thận nhìn trộm Chu Bạch.
Chu Bạch cảm giác được ánh mắt của y thỉnh thoảng nhìn mình, nghĩ nghĩ, đột nhiên dừng lại.
"Ngươi nghĩ chúng ta nên đưa ngươi đi đâu?"
Hầu Tử sợ hãi đến co rúm cả người lại sau Bành béo.
Bành béo nhìn thấy vậy vội vàng thay mặt nói: "Bạch ca, y thật đáng thương, chẳng lẽ chúng ta không thể mang y đi cùng sao?"
Chu Bạch không khỏi bật cười khi nhìn thấy Bành béo vẻ mặt ngây thơ như vậy.
“Mang y theo à? Ý ngươi là đưa y về nấu súp cho Linda phải không? "
Hầu Tử nghe được lời Chu Bạch nói thì mặt tái mét vì sợ hãi.
Bành béo cũng nghĩ đến cái đùi đẫm máu được đặt trên bàn ở quầy lễ tân mấy ngày trước. Thế là cả người anh ta cũng biến thành không xong.
“Tuy nhiên, y trông không ngon và có thể không đủ với Linda đâu”
Nghe lời nhận xét như vậy, Hầu Tử không biết nên tức giận hay biết ơn, chỉ có thể bày ra vẻ mặt có phần xấu hổ.
Chu Bạch nhìn chằm chằm y, đi tới, mỉm cười nắm lấy hai tay y, đưa đến gần mắt cẩn thận nhìn xem.
“Ta chỉ tò mò thôi. Nhiều người muốn cướp ngươi như vậy, họ đang làm gì vậy? Có phải là do đôi tay này không? "
Hầu Tử tỏ vẻ ngây thơ và nhanh chóng lắc đầu.
Chu Bạch nhìn chằm chằm hắn vẻ mặt sợ hãi, nụ cười trên mặt càng ngày càng biến thái.
“Như vậy đi, ta đem tay của ngươi chặt xuống, hảo hảo nghiên cứu một chút.”
Hầu Tử nghe vậy, tay y chợt co rút lại, vẻ hung tợn trong đôi mắt đỏ ngầu trong nháy mắt biến mất. Ngay sau đó, y lại trở nên lo lắng và sợ hãi.
Chu Bạch cảm thấy rất thú vị, khóe miệng hơi nhếch lên. Hắn mỉm cười chắp hai tay lại, chỉ dùng một tay của mình nắm chặt hai cổ tay nhỏ nhắn.
Sau đó, hắn lấy ra một con dao từ trong túi, tiến tới mu bàn tay có lông dài màu vàng, dùng mũi dao nhẹ nhàng gãi qua lại.
Hầu Tử sợ đến mức toàn thân run rẩy, trong mắt hiện lên tiếng kêu cứu, vội vàng nhìn Bành béo.
Bành béo không biết hôm nay thế nào, anh ta chỉ cảm thấy Bạch ca hôm nay thực sự hung hãn.
Vì sợ đại ca ra tay với tiểu đệ, Bành béo chỉ có thể "Biết đại cục" lần lượt đưa tay ra nắm lấy hai người.
“Bạch ca, đừng bốc đồng nếu có điều gì muốn nói thì hãy nói cho đàng hoàng.”
Chu Bạch không để ý tới anh ta, tiếp tục cầm đao, mỉm cười nhìn Hầu Tử.
“Có rất nhiều người muốn đuổi theo ngươi, nếu chúng ta bắt ngươi đi, chẳng phải chúng ta sẽ trở thành mục tiêu sống sao? Vậy thì cũng có thể chặt tay ngươi và tìm một người mua tốt. Một khi đã như vậy, chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm và có thể đổi lấy thứ gì đó tốt. "
Chu Bạch nói xong, giơ cao dao, làm động tác mạnh mẽ vung xuống.
Bành béo đứng sang một bên, bị dọa đến con mắt đều bị chính mình trừng to trở thành hình tròn.
Bạch ca đây là thế nào?
Hắn bị điên à? Hay là đang bị ảo giác?
Thấy đứa tiểu đệ mà mình đã dày công cứu thoát lại càng bị đối xử tàn nhẫn hơn.
Bành béo lo lắng đến mức không biết phải làm sao.