Chương 565: Tâm tư Hầu Tử
Nhìn thấy Chu Bạch đao giơ lên đỉnh đầu sắp rơi xuống nặng nề, Hầu Tử liền căng thẳng nghiến răng nghiến lợi.
“Chờ…đợi một chút…” Hầu Tử hét lên với Chu Bạch.
Chu Bạch nghe vậy, liền dừng lại hành động đang làm, trên mặt khó có thể thấy được nụ cười thành công.
“Thế nào? Chẳng lẽ còn có lựa chọn tốt hơn muốn nói cho ta?”
Chu Bạch lãnh đạm nhìn y, chỉ mũi dao vào cổ tay y.
“Có… có một nơi… Ta có thể đến đó. Cam đoan sẽ không liên lụy các ngươi. Chỉ cần đến đó, có thể nhận được nhiều thứ hơn. Có nhiều thứ để đạt được hơn là chặt tay ta. "
Ồ? Câu trả lời của Hầu Tử hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Chu Bạch.
“Làm sao ta biết được điều ngươi nói có đúng hay không?”
Chu Bạch cố ý muốn biết thêm thông tin.
Hầu Tử nhìn xem Chu Bạch, lúc hắn thả lỏng một chút, chậm rãi xoay cổ tay, ý đồ dùng chính mình giải thích đánh lạc hướng hắn.
“Ta không biết làm thế nào để thuyết phục ngươi. Ta chỉ có thể nói thật với ngươi đó là một siêu thị lớn. Có rất nhiều món ăn ngon trong siêu thị đó. Ta từng thấy ai đó lấy thứ gì đó ra khỏi siêu thị này. Ta có thể đảm bảo trong đó chắc chắn có rất nhiều thứ tốt đẹp."
Chu Bạch nhớ lại nội dung bản đồ mình đã xem.
Không phải siêu thị lớn gần nhất từ đây là siêu thị bị bao phủ trong làn khói đen sao?
Hầu Tử này dùng siêu thị này để chặn mũi tên.
Trong khi Chu Bạch đang suy nghĩ những vấn đề này, hai cổ tay bị trói của Hầu Tử đang lặng lẽ đổi hướng.
Móng tay dài của y cố gắng chạm tới làn da của Chu Bạch.
Vậy là chỉ cần một nỗ lực, y đã có thể đâm những chiếc móng tay dài sắc nhọn của mình vào tay Chu Bạch.
Y phí sức biến đổi phương hướng.
Ngay lúc y tưởng mình sắp thành công, đột nhiên cảm giác được một cỗ lực lượng mạnh mẽ nắm lấy tay mình.
Đột nhiên, tay y hoàn toàn không thể cử động được.
“Ngươi...... Ngươi......”
Hầu Tử đau đớn đến mức không thể nói được.
Đang lúc y tưởng tay mình sắp rời khỏi mình, liền nghe thấy Chu Bạch lên tiếng.
“Được rồi, chúng ta hãy đến siêu thị đó.”
Y đột nhiên không thể tin nhìn Chu Bạch.
Sao vẫn có người tin vào một lời nói dối vụng về như vậy?
“Không phải ngươi nói sẽ đi siêu thị sao? Như thế nào bây giờ lại không muốn đi?”
Hầu Tử cảm thấy một lực khác trên tay mình và nhanh chóng lắc đầu.
“Không, không, đi thôi.”
Chu Bạch buông tay ra. Hắn vẫn cầm con dao trên tay và để y dẫn đường.
Bành Béo thấy vậy liền nhanh chóng đi mấy bước đến chỗ Hầu Tử và an ủi nó.
“Ngươi đừng để ý. Đại ca ta chính là làm việc khá là cẩn thận một chút thôi mà. Hắn thực ra là một người khá tốt, đừng sợ. "
Hầu Tử nghe được Bành béo nói, quay đầu lại nhìn Chu Bạch.
Nhưng khi nhìn thấy hắn đang cầm một con dao lạnh nhìn mình, y sợ hãi vội vàng quay lại.
Đây chính là ngươi nói người rất tốt sao?
Hầu Tử không dám quay đầu lại nữa, đi trước đội dẫn đường.
Sau khi bước ra khỏi tòa nhà phức tạp này, con đường trước mặt nhanh chóng trở nên quen thuộc trở lại.
Có vẻ như y không ngẫu nhiên dẫn đầu.
Con đường trước mặt quả thực là con đường duy nhất dẫn đến siêu thị.
Khi ngày càng đến gần siêu thị, người đi bộ trên đường ngày càng ít đi.
Khi ba người họ rẽ vào con phố nơi có siêu thị, thậm chí không có một bóng người nào trên đường.
Hầu Tử đi đầu đội nhìn siêu thị chìm trong làn khói đen trước mặt, quay người chỉ về hướng phía trước Chu Bạch.
“Chính là chỗ đó.”
Nói xong, y dừng lại tại chỗ, nhìn Chu Bạch. Có vẻ như không có ý định bước tiếp.
Chu Bạch cũng dừng lại.
“Bây giờ chúng ta đã đến rồi, tại sao không đến đó?”
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Chu Bạch, Hầu Tử chỉ có thể quay người lần nữa, ngập ngừng bước về phía trước vài bước.
Tuy nhiên, y còn chưa tiến lên được mấy bước, đột nhiên như bị điện giật, cơ thể run rẩy khom người xuống.
Bành Béo nhìn thấy thế liền vội vàng bước tới quan tâm y.
“Ngươi không sao chứ?”
Bành béo ôm cánh tay y, cúi xuống quan tâm kiểm tra tình trạng của y.
Tuy nhiên, biểu cảm đau đớn trên khuôn mặt Hầu Tử nhanh chóng biến mất.
Thay vào đó là vẻ mặt tàn nhẫn.
Y đưa tay ra, nhanh chóng nắm lấy cổ tay Bành béo, kéo anh ta và liều lĩnh bước về phía làn khói đen bao trùm siêu thị.
"Ài? Huynh đệ, huynh đệ, ngươi muốn kéo ta đi nơi nào thế?”
Bành béo vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, chỉ cảm thấy có chút bối rối, liền để y kéo về phía trước.
Chu Bạch nhìn thấy hai người đi xa, thở dài, bất đắc dĩ đứng đó lắc đầu.
Tiểu tử ngốc nghếch này dù sao cũng phải để cho anh ta ăn chút thiệt thòi, về sau mới có thể để tâm một chút.
Vì thế Chu Bạch đứng tại chỗ không bước tới, để Bành béo bị y kéo đi, càng ngày càng gần làn khói đen.
"Huynh đệ này, huynh đệ, ngươi không muốn đi siêu thị ấy chớ? Để
ta nói cho ngươi biết, trong siêu thị này, nhưng..."
Bành béo chưa kịp nói xong đã nhìn thấy tiểu đệ bên cạnh, đột nhiên buông tay anh ta ra, sau đó cúi người nằm xuống đất khó chịu.
Lần này, nỗi đau trên mặt y cuối cùng cũng là thật.
Từ góc nhìn của Chu Bạch, hắn có thể thấy Hầu Tử và Bành béo đã đến trước làn khói đen.
Khói đen bay qua họ, khiến Hầu Tử phải dùng móng tay cào xuống đất một cách đau đớn, y quay lại nhìn Bành béo với vẻ khó tin.
Thấy anh ta vẫn đứng đó bình an vô sự, y tức giận đập tay xuống đất, cố gắng chống đỡ bằng hai tay và cố gắng đứng dậy khỏi mặt đất.
Sau đó y quay đầu lại, dùng đôi mắt đỏ bừng nhìn Chu Bạch đang đứng ở nơi xa
"Ngươi thế nào? Không có sao chứ?”
Bành béo ngồi xổm xuống, lo lắng hỏi y.
Tuy nhiên, khi đến gần Hầu Tử, anh ta bất ngờ nhìn thấy những chiếc móng tay tỏa ra ánh sáng kim loại, kéo dài ra phía trước cổ.