Chương 566: Tác dụng của khói đe
Bành béo đứng bất động vì sợ hãi, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn đứa tiểu đệ vừa rồi yếu đuối bất lực.
“Đi tới, bằng không, bằng hữu của ngươi lập tức liền sẽ chết.”
Hầu Tử quay đầu nói với Chu Bạch.
Bằng hữu của ngươi lập tức liền sẽ chết?
Bành béo nhận ra người bạn mà Hầu Tử nhắc đến hình như chính là mình. Trong giây lát, anh ta cảm thấy thế giới của mình sắp sụp đổ.
Tại sao ánh sáng chính nghĩa này, vì cái gì nói diệt liền diệt?
Với đầu óc của mình, làm sao anh ta có thể tưởng tượng được một người như Hầu Tử có thể sống sót ở thành phố A đến bây giờ, làm sao có thể là một người đơn giản và đáng thương.
Anh ta ngơ ngác cụp mắt xuống, nhìn móng vuốt sắc nhọn sát sát cổ mình, bắt đầu nghi ngờ tính mạng của mình.
Chu Bạch đứng xa xa nhìn bộ dáng bị thương rõ ràng của Bành béo, bất đắc dĩ thở dài.
"Sao ngươi không tới đây? Ngươi không muốn bạn bè của mình sao?"
Sau khi nghe Hầu Tử nói, Bành béo ngước nhìn về phía Chu Bạch, nước mắt lưng tròng và một tia hy vọng cuối cùng.
Chu Bạch dựa vào tường, mỉm cười, đứng thẳng lên, vỗ nhẹ bụi đất trên người rồi đi về hướng bọn họ đang đứng.
Một bước, hai bước, ba bước...
Chu Bạch bước đi càng bình tĩnh, vẻ mặt Hầu Tử càng kinh ngạc và tuyệt vọng.
Cho đến khi nhìn thấy Chu Bạch bình yên đi lại trước mặt mình, móng tay sắc nhọn của Hầu Tử mới bắt đầu run rẩy.
"Thả anh ta ra. Ta nhìn ra được ngươi không muốn giết anh ta."
Cơ bắp trên mặt Hầu Tử run rẩy khó chịu.
Chu Bạch vừa nói lời này, liền tức giận thu tay lại, hét lớn.
“Ngươi nói bậy, ta làm sao có thể không muốn giết anh ta?!”
Sau khi hét lên, y tức giận liếc nhìn Bành béo.
"Ta chính là lợi dụng anh ta, ai bảo anh ta ngu ngốc? Trong địa ngục này còn có người cho người khác ăn, ta không lợi dụng người như vậy thì ai lợi dụng anh ta chứ? Cho dù ta không lợi dụng, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ bị những con sói đói ở đây chia cắt."
Bành béo cho rằng mình hành động dũng cảm, nhưng không ngờ hành động của mình lại giống như một kẻ ngốc trong mắt người khác.
Nghĩ đến đây, nước mắt anh ta không ngừng lăn dài. Phải rất lâu mới kìm được những giọt nước mắt.
Hầu Tử cố chịu đựng cơn đau do khói đen gây ra, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Chu Bạch.
"Lần này ta thừa nhận, ta nhìn ra được các ngươi không quen với hoàn cảnh ở đây, nhưng cho dù không tính toán, hai người các ngươi cũng là quái vật."
Chu Bạch cảm thấytrong lời nói của y hàm lượng tin tức hơi lớn. Thế là đứng đó, nhìn y chằm chằm và suy nghĩ một lúc.
Sau đó hắn đưa tay cởi khăn quàng cổ của Bành béo.
Sau đó, hắn cởi chiếc mũ chóp trên đầu và chiếc mặt nạ trên mặt.
Hầu Tử nhìn thấy hai người sắc mặt không thay đổi, kinh ngạc lùi lại mấy bước.
"Ngươi... ngươi… ngươi thật sự là quái vật..."
Y dùng tay chân liên tục lùi lại trong sợ hãi.
Đáng tiếc y chạy chưa được bao xa thì bị Chu Bạch túm lấy cổ áo, kéo về phía mình.
Thân thể Hầu Tử bị Chu Bạch kéo lại, lần nữa chạm vào làn khói đen, khó chịu ngã xuống đất.
"Bạch ca, chuyện gì... chuyện gì đã xảy ra với y vậy?"
Dù bị lợi dụng nhưng Bành béo vẫn có thời gian quan tâm đến người khác.
Chu Bạch không khỏi hận ý nhìn anh ta một cái.
Dùng lực trên tay, hắn kéo Hầu Tử sang một bên để cơ thể không tiếp xúc với làn khói đen nữa.
Sau đó biểu cảm của y dần dần trở lại bình thường.
"Nói cho ta biết, ngươi biết cái gì về siêu thị này?"
Chu Bạch nhìn kỹ y.
Hai bàn tay lại tóm lấy hai cổ tay của y, ngăn không cho vũ khí quan trọng nhất của y hoạt động.
"Hỏi vấn đề này, có lẽ ngươi rất khó trả lời, ta hỏi cụ thể hơn một chút, vì cái gì liền muốn kéo Bành béo tới chạm vào làn khói đen?"
Chu Bạch nói xong, làm bộ muốn đem Hầu Tử tiếp tục kéo đến trong khói đen.
Hầu Tử sợ quá nên vội ngăn lại.
"Đừng đừng đừng, ngươi trước tiên đừng động. Bởi vì... bởi vì chỉ cần người khác chạm vào làn khói đen, sẽ từ từ bị ăn mòn."
Bành béo nghe vậy, sợ hãi nhảy dựng lên từ trên mặt đất.
"Cho nên vừa rồi ngươi thật sự muốn ta chết sao?"
Hầu Tử quay đầu đi: "Còn có chuyện gì nữa? Ngươi thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi hả?"
Bành béo nghe được lời này, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống.
Anh ta chưa bao giờ tưởng tượng trong vòng một ngày, lại trên thân một người hai lần thương tâm.
Chu Bạch vỗ vỗ vai anh ta.
“Hắn nói là chậm rãi, như vậy ngươi sẽ không chết, cùng lắm sẽ bị thương một chút."
Bành béo cảm thấy mình không được an ủi, nhưng vẫn đưa tay lau nước mắt.
Chu Bạch bất đắc dĩ lắc đầu, quay lại chủ đề, nắm lấy mấu chốt, hỏi Hầu Tử.
“Ngươi vừa nói những người khác sẽ bị ăn mòn từ từ, vậy ra ngươi là người không thể, phải không?”
Hầu Tử chần chờ gật đầu một cái.
"Ta cũng tình cờ phát hiện, chỉ cần đến gần nơi này, ta sẽ có cảm giác khó chịu, nhưng thân thể sẽ không bị ăn mòn."
Chu Bạch mỉm cười buông cổ áo y ra.
“Cho nên ngươi dự định lợi dụng chúng ta cứu ngươi, sau đó mang chúng ta tới đây, dùng khói đen giúp ngươi thoát khỏi tay chúng ta?”
Hầu Tử dùng tay kéo quần áo, sợ hãi lùi lại một bước. Vừa rút lui, y vừa cảnh giác nhìn Chu Bạch.
"Đúng vậy. Trong thành phố này, không phải ngươi chết, chính là ta vong. Ta không thể tin tưởng bất cứ ai. Ta không sai!"
Giọng nói run rẩy của y khiến Bành béo cứng đờ tại chỗ. Thật lâu đều không thể từ trong tâm linh va chạm này lấy lại tinh thần.
Chu Bạch nhìn hai người rồi khoanh chân ngồi dưới đất, lấy đồng hồ bỏ túi ra và kiểm tra thời gian hiện tại trước.
Vì lúc giải cứu Hầu Tử bị chậm lại một chút nên đã gần mười một giờ trưa.
Theo tiến độ này, gần như không thể đến nghĩa trang trước bốn giờ rồi quay lại ngôi trường bỏ hoang.
Phải điều chỉnh lại lộ trình của mình lần nữa.