Chương 579: Đưa Dương Khí Vào
Dương Văn Lý cười sầu thảm, hắn dằn lại đau đớn trong lòng:
“Tô đường chủ nói đúng, hơn nữa Dương Văn Lý ta sẽ không vì sống tạm bợ mà cầu xin một tên tiểu nhân của Âm Tông, nếu là vậy ta thà chết còn hơn!”
Trần Trung Nguyên bày ra vẻ mặt đau khổ, nghĩ thầm, ngươi chết cũng chẳng sao, nhưng vấn đề là ngươi chết ở chỗ của ta.
Cho dù những chuyện này là do người của Âm Tông gây ra, thì ta chung quy không bảo vệ được ngươi, chưa biết chừng triều đình sẽ trút giận lên sơn trang của ta.
Nhưng bây giờ nói gì cũng muộn rồi.
Ngay cả hắn cũng không thể giải quyết loại âm độc này, chứ đừng nói là Dương Văn Lý.
Vẻ mặt Dương Văn Lý trở nên tối tăm, hắn cầm lòng không đặng nhìn về phía Đoàn Dĩnh:
“Đoàn đường chủ, ngươi không cần cảm ơn ta.”
“Cảm ơn?”
Đoàn Dĩnh ngồi yên dưới đất không nhúc nhích, vẻ mặt đau khổ:
“Ngươi đẩy ta thì đẩy, thế mà không nhìn xem trên mặt đất là cái gì sao?”
“Ngươi sao thế?”
Dương Văn Lý phát hiện ra điều bất thường.
“Có thứ đâm trúng mông ta.”
Vẻ mặt của Trần Trung Nguyên trở nên kỳ quái:
“Nơi đó có cắm pháp khí hàng ma chùy, chẳng lẽ ngươi ngồi lên nó?”
Đoàn Dĩnh khẽ gật đầu:
“Rất đau...”
“Shhh...”
Mọi người trong phòng xuýt xoa đau đớn.
Không ngờ nàng lại ngồi lên thứ đó, nghĩ thôi đã thấy đau.
Đột nhiên, Tô An Lâm đi tới, giơ một tay kéo Đoàn Dĩnh dậy.
“Ngươi sẽ không sao cả.”
Tô An Lâm nói với giọng bình tĩnh.
Hắn nói chắc nịch như thế là bởi vì hắn vẫn luôn nhìn thanh máu trên đầu Đoàn Dĩnh.
Trong khoảnh khắc nàng ngồi xuống, thanh máu của nàng chỉ mất một giọt máu.
Sau đó, trong lúc nói chuyện, thanh máu thế mà lại tự động hồi máu.
Quá lợi hại.
“Ớ, ta thật sự không sao ư?”
Đoàn Dĩnh che mông, vẻ mặt hết sức kinh ngạc.
Mọi người cũng ngạc nhiên, nhưng sắc mặt của Trần Trung Nguyên vẫn vô cùng khó coi:
“Dương công tử, ta lập tức gọi lang trung cho ngươi, cho dù phải liều mạng thì ta cũng phải nghĩ cách chữa khỏi cho ngươi.”
Dương Văn Lý lắc đầu cười:
“Có thể nhìn thấy Đoàn đương chủ không sao thì ta chết cũng không còn gì hối tiếc, chỉ đáng tiếc, đời này ta không thấy được Âm Tông bị diệt trừ, mối hận trong lòng ta khó tiêu.”
Trong lúc nói chuyện, thanh máu trên đỉnh đầu Trần Trung Nguyên và Dương Văn Lý giảm đi từng chút một.
Chứng tỏ chất độc đang phát huy tác dụng.
Tô An Lâm đi đến chỗ hai người họ, hắn im lặng một lát rồi nói:
“Ta nghĩ, ta có thể thử một lần, giúp các ngươi chữa trị.”
Trần Trung Nguyên sững sờ, hắn cảm thấy khó tin:
“Tô đường chủ, bọn ta trúng âm độc, đáng lý dùng dương khí là có thể áp chế được, nhưng mà dương khí trong cơ thể họ đã bị áp chế ngay từ đầu rồi, vì thế rất khó ứng phó âm độc.”
“Ta biết, đưa dương khí vào, ta biết, bình thường pháp khí của ta cũng do ta tự rót dương khí vào trong.”
Tô An Lâm giải thích.
Trần Trung Nguyên càng ngạc nhiên hơn:
“Ngươi là thợ luyện chế pháp khí?”
Chỉ có thợ luyện chế pháp khí mới có thể chủ động đưa dương khí vào pháp khí.
Tô An Lâm không giải thích, chỉ nói:
“Để ta xem trước đã.”
“Khoan đã, ngươi chữa cho Dương công tử trước đi.”
Trần Trung Nguyên vội nói.
“Được.”
Tô An Lâm không sốt ruột.
Tuy thanh máu của hai người họ liên tục giảm xuống, nhưng tốc độ giảm rất chậm.
Vì thế hắn có nhiều thời gian để ứng phó.
Tô An Lâm ngồi xổm xuống, duỗi tay cầm tay Dương Văn Lý.
“Tô đường chủ, nhờ cả vào ngươi.”
Dương Văn Lý nói một cách suy yếu.
Tô An Lâm gật đầu, trong nháy mắt một luồng dương khí truyền vào cơ thể Dương Văn Lý.
Dương Văn Lý kêu rên đau đớn.
Cảm giác dương khí của người khác tiến vào cơ thể của mình cực kỳ khó chịu, nhất là khi âm độc trong cơ thể đang bài xích luồng sức mạnh này.
Chứng tỏ hai luồng sức mạnh đang vật lộn với nhau trong cơ thể hắn, cảm giác ấy vô cùng đau đớn.
Ngay tức khắc, cơ thể Dương Văn Lý nổi đầy gân xanh vì đau.
Nhưng hắn cắn răng không phát ra âm thanh, yên lặng chịu đựng.
Đột nhiên, Tô An Lâm cảm nhận được nơi âm độc tập trung cơ thể Dương Văn Lý.
Hắn tăng tốc, dùng năng lượng cực nóng rửa sạch âm độc, mang âm độc ra từng chút một.
Mới đầu Dương Văn Lý còn cảm thấy khó chịu, vô cùng đau đớn.
Nhưng vài phút sau, hắn sững sờ.
Khí tức lạnh lẽo trong cơ thể nhanh chóng biến mất, cảm giác càng ngày càng khoan khoái.
“Thế này…”
Dương Văn Lý cũng vận chuyển nội khí, âm độc tiêu tán khiến cho nội khí của hắn mãnh liệt hơn một cách nhanh chóng.
Một lát sau, những gương mặt quỷ dưới da của hắn kêu rên thảm thiết rồi biến mất, khuôn mặt đen cũng dần dần khôi phục.
“Được rồi, bây giờ cảm thấy thế nào?”
Tô An Lâm dừng tay lại.
“Cảm giác rất tuyệt vời, âm độc trong cơ thể ta đã biến mất, Tô đường chủ, ngươi lợi hại quá, ngươi đã cứu ta một mạng.”
Dương Văn Lý gần như vui đến phát khóc.
“Không sao là tốt rồi.”
Tô An Lâm đi đến chỗ Trần Trung Nguyên:
“Trang chủ, bây giờ ta chữa trị cho ngươi.”
Vẻ mặt của Trần Trung Nguyên rất phức tạp.