Chương 584: Ăn Cơm Chỗ Ta Đi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 584: Ăn Cơm Chỗ Ta Đi

Nhưng Đoạn Dĩnh ở bên cạnh lại cười nói:

“May mà bọn ta không nịnh bợ đó.”

“Cho nên ta thích nói chuyện với các ngươi, rất dễ chịu.”

“Hôm nay ăn cơm ở chỗ ta đi.”

Tô An Lâm đề nghị.

Lúc này, Trần Như Huyên từ bên ngoài đi đến.

“Ăn cơm à, ta muốn ăn gà con hấp nấm, phải bỏ nhiều nấm một chút nha.”

Trần Như Huyên hô to.

Tô An Lâm ngạc nhiên:

“...”

“Sao ngươi lại tới đây?”

“Cha ta bảo ta đến, nói là ngươi đã cứu mạng của ông ấy, nên bảo ta đích thân đi cảm ơn ngươi cho đàng hoàng.”

“Có mang quà vật gì đến hay không?”

Tô An Lâm chà xát hai tay.

Trần Như Huyên chỉ vào người mình:

“Chỉ có ta thôi, tặng ngươi đó có lấy hay không.”

Lời nói đùa này làm cho Đoạn Dĩnh và Dương Văn Lý cười ngất.

Tô An Lâm cũng giật giật khóe môi.

Khá lắm, bây giờ nữ nhân này càng lúc càng to gan rồi nhỉ.

“Vậy thì phải xem biểu hiện của ngươi, không tốt sẽ không lấy.”

Tô An Lâm trêu ghẹo.

“Mơ tiếp đi, không lấy thì thôi.”

Trần Như Huyên hừ lạnh.

Mọi người khoác lác hàn huyên một hồi, Trần Như Huyên và Đoạn Dĩnh đi vào trong bận rộn chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.

Tô An Lâm và Dương Văn Lý thì ngồi ở trong viện uống trà.

Dương Văn Lý thở dài nói:

“E rằng mấy ngày nữa ta phải đi rồi.”

“Chuyện Âm Tông ở nơi này đã xử lý xong rồi sao?”

Tô An Lâm quay đầu lại không nhịn được liền hỏi.

Dương Văn Lý gật đầu:

“Nhận được tình báo nội bộ, Âm Tông ở nơi này đã thu hẹp lại rồi, về cơ bản đều đã đi hết, còn thừa lại cũng đều là những con cá nhỏ mà thôi, không làm nên trò trống gì đâu.”

“Vậy tiếp theo ngươi chuẩn bị đi đâu?”

Tô An Lâm hỏi.

Thực ra lần này trước khi xuất phát, ta vốn dĩ muốn đi Tây Vực Biện Lương, nơi đó biên quan căng thẳng, kỵ binh của Man tộc Tây Vực nhiều lần quấy nhiễu, quân ta tổn thất nặng nề.

Nói xong, Dương Văn Lý còn nhìn Tô An Lâm với vẻ mặt thăm dò, phát hiện Tô An Lâm cũng đang cau mày, liền hỏi:

“Tô đường chủ, ngươi có cái nhìn thế nào về chiến sự biên quan?”

Thấy thế nào à? Chống địch từ bên ngoài nhưng cần bình định người ở bên trong!

Lãnh thổ Đại Hạ Quốc rộng lớn, nhân khẩu đông đúc, cao thủ võ giả không biết có đến bao nhiêu, thực lực thực ra cũng không hề yếu.

Sở dĩ biên quan vẫn luôn bị tổn thất, nguyên nhân nằm ở chỗ hao tổn từ bên trong!

Tô An Lâm tự hỏi, trong lòng thầm nghĩ không nhắc đến nữa. Dù sao hắn chỉ là một võ phu, đường chủ của một bang phái nhỏ mà thôi, có giỏi đến mức nào cũng không làm gì được chiến sự giữa hai nước. Một người dù có thực lực mạnh đến mấy nhưng đối mặt với ngàn quân ngàn ngựa, cho dù ngươi giết được một trăm người, nhưng còn một ngàn người, mười ngàn người thì sao? Rồi sẽ đến lúc kiệt sức. Cũng như tối qua hắn đối phó với người trên thuyền hoa, đừng thấy hắn giết rất thuận tay, trên thực tế sau khi đánh xong hắn đã hao phí gần một nửa. Chỉ mới bấy nhiêu người đã khiến hắn hao tổn lớn như vậy, đó chính là sự khác biệt của chiến tranh.

“Ta chỉ là võ phu, không hiểu mấy chuyện này lắm.”

Tô An Lâm thành thật nói, Dương Văn Lý cười khổ:

“Bỏ đi, vốn còn muốn mời ngươi gia nhập quân đội, với năng lực của ngươi chắc chắn có thể làm được tướng quân.”

“Tướng quân không chỉ có võ lực thôi đâu, còn cần sách lược chiến đấu nữa, ta không hiểu mấy thứ đó.”

Tô An Lâm khiêm tốn đáp.

“Đúng rồi, lần này Tô đường chủ đã cứu ta, còn giải quyết con cá lớn âm tông, có công lao lớn, không biết ngươi muốn phần thưởng gì?”

Dương Văn Lý hỏi:

“Ngươi cứ việc nói, thậm chí muốn chức quan cũng được, ta sẽ nói với phụ thân.”

Chức quan? Sắc mặt Tô An Lâm quái lạ, hắn ghét nhất là làm quan. Sau khi làm quan, hắn đâu còn rảnh để kiếm giá trị kinh nghiệm nữa? Hắn lập tức lắc đầu nói:

“Chức quan thì thôi đi, vàng bạc tài bảo ta cũng có đủ rồi, nhưng nếu có thể thưởng cho ta tước vị thì cũng được.”

Tước vị là vị trí tương tự như hầu gia của Dương Văn Lý. Chức vị này không hề có thực quyền, nhưng gặp bất kỳ quan sai nào cũng không cần quỳ xuống hành lễ, đây chính là đặc quyền. Dương Văn Lý tò mò nói:

“Tước vị là chuyện nhỏ, nhưng không có thực quyền gì, ngươi chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn, yêu cầu của ta không cao.”

“Được, sau khi ta về sẽ nói với phụ thân, nhưng mà Tô đường chủ, ngươi thật sự không suy nghĩ chuyện gia nhập vào quân ta sao?”

“Ta thật sự không có hứng thú.”

“Hầy, thôi vậy.”

Dương Văn Lý than thở, tự lẩm bẩm:

“Mấy năm nay số lượng kỵ binh sói man di càng ngày càng nhiều, biên quan báo nguy, tuy Đại Hạ chúng ta cũng có kỵ binh sói nhưng số lượng không nhiều, cho nên mấy năm nay liên tiếp bại trận.”

Kỵ binh sói là một loại binh chủng đặc biệt của thế giới này. Khác với những kỵ binh bình thường, binh sĩ thuộc kỵ binh sói sẽ cưỡi trên lưng sói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right