Chương 587: Hiểu Ý

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 587: Hiểu Ý

“Kim Vũ, Tô đường chủ chế tạo hai món đồ cho chúng ta, có thể phá được kỵ binh sói man di!”

Dương Văn Lý giải thích.

“Cái gì?”

Kim Vũ lập tức trợn to mắt.

“Thật sao? Thật sự có thể phá kỵ binh sói à?”

“Kim Vũ, Tô đường chủ sẽ không nói lung tung.”

Sắc mặt Dương Văn Lý không vui:

“Chẳng phải Tô đường chủ đưa ta đến thí nghiệm à.”

Kim Vũ vẫn không tin lắm:

“Hầu gia, chẳng những tốc độ kỵ binh sói man di cực nhanh, hơn nữa lực xung kích rất mạnh, cho dù là cao thủ nội khí cũng phải dùng hết sức lực để đối mặt với chúng, ta thật sự không nghĩ ra vũ khí gì có thể đối phó được kỵ binh sói.”

Tô An Lâm nhìn hắn nói:

“Chẳng phải sắp thí nghiệm à, vừa khéo ngươi cũng cưỡi ngựa, phiền ngươi thử xem.”

Kim Vũ cau mày nói:

“Được, thử thì thử, nhưng Tô đường chủ ta nói trước, nếu thất bại xin đừng trách tội.”

“Ta trách tội ngươi làm gì, ta nhỏ mọn như vậy à?”

Tô An Lâm vui vẻ:

“Đừng lề mề nữa, ngươi đến chỗ xa một chút. Lát nữa chờ chúng ta vung cờ tấn công, ngươi cứ lao đến hết sức.”

“Được.”

Kim Vũ sải bước, cưỡi ngựa chạy xa. Tô An Lâm gật đầu với thủ hạ Vương Lai Phúc. Vương Lai Phúc hiểu ý, đi xuống chuẩn bị.

“Dương công tử, chúng ta chờ ở đây.”

Tô An Lâm ngồi xuống, tùy tùng của họ đã sắp xếp dù che nắng, bàn trà và hai cái ghế từ sớm. Tô An Lâm và Dương Văn Lý có thể thoải mái nhàn nhã ngồi chỗ này vừa uống trà vừa nhìn kết quả thí nghiệm. Dương Văn Lý ngồi xuống, trong tầm mắt nhìn thấy Vương Lai Phúc dẫn người ném một đống đồ về trước. Sau khi chuẩn bị xong, một đội người ngựa canh giữ trong bụi cỏ. Trong bụi cỏ, hình như còn đặt thứ gì đó, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy được. Cách đó khá xa, sau khi Kim Vũ cưỡi ngựa qua xong bèn tò mò đánh giá.

“Vũ khí kiểu mới gì lại không sợ kỵ binh sói tấn công! Tô An Lâm là đường chủ của một bang phái, loại lưu manh này chắc không phải lừa gạt hầu gia đấy chứ?”

Kim Vũ càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này.

“Bỏ đi, lát nữa ta sẽ phá vũ khí của hắn, để hắn không lừa gạt được.”

Kim Vũ quyết định.

Trên sân, người của Tô An Lâm đã tập hợp đầy đủ.

Ngay lập tức, người cầm cờ vung lá cờ lên phát động tín hiệu tiến công.

Kim Vũ ở phía xa thấy liền vỗ lên ngựa:

"Giá, giá, giá..."

Con ngựa lập tức bị kích thích, phóng đi như bay.

Kỹ thuật cưỡi ngựa của Kim Vũ rất tốt, con ngựa tiến lên vững vàng dưới sự điều khiển của hắn.

Không lâu sau đã đến khu vực Tô An Lâm chỉ định tiến công.

Kỳ quái là ở đây cũng không có bất kỳ vũ khí trang bị gì.

"Sao thế này, sao lại chẳng có cái gì vậy?"

Kim Vũ khó hiểu.

Vừa rồi trên đường đi hắn đã rất cẩn thận, thế nhưng không hề phát hiện ra cái gì.

Nhưng con ngựa đột nhiên hoảng sợ lao ra ngoài, ngã xuống đất.

Kim Vũ không ngờ lại xảy ra chuyện bất ngờ này, hắn cũng không kịp chuẩn bị mà bị quăng ngã lăn ra đất.

Hắn lăn lông lốc vài vòng mới đứng lên.

Nhìn lại thì có vẻ chiến mã đã dẫm lên thứ gì đó khiến nó đi khập khiễng, không thể đứng thẳng được, không ngừng kêu lên.

Sau khi nhìn kỹ, hắn mới phát hiện ra dưới chân chiến mã chảy máu đầm đìa, đúng là đã dẫm lên thứ gì đó.

Thấy cảnh này, Dương Văn Lý hưng phấn gật đầu:

"Tô đường chủ, có chuyện gì vậy, vì sao chiến mã lại đột nhiên sợ hãi ngã xuống?"

Tô An Lâm lấy Thiết Tật Lê ra, giải thích:

"Chính là thứ này."

"Đây là..."

"Đây chính là Thiết Tật Lê, cho dù ném xuống đất như thế nào thì đầu nhọn vẫn sẽ hướng lên trên, số lượng càng nhiều, một khi ngựa hoặc lang kỵ binh của quân địch ập vào nơi tiến công đạp phải sẽ tạo ra phản ứng dây chuyền."

Kim Vũ chạy tới, không nhịn được nói:

"Mặc dù cái này sẽ khiến lang kỵ binh giảm tốc độ tấn công, nhưng một khi đối phương có chuẩn bị, vẫn có thể tránh né được."

Vừa rồi hắn bị ngã cực kỳ chật vật, cho nên mới cố ý phản bác lại.

Tô An Lâm nói:

"Cho dù là kỵ binh hay là lang kỵ binh thì chỉ có ưu thế ở đợt tấn công thứ nhất, không có lực lượng sóng xung kích đó, sức mạnh sẽ yếu bớt đi."

"Nhưng số lượng lang kỵ binh rất nhiều, đó chỉ là một bộ phận lang kỵ binh đi trước bị thương, tiếp theo phải giải quyết như thế nào?"

"Ta còn có Cự Mã Thương nữa!"

Tô An Lâm bảo thuộc hạ khiêng Cự Mã Thương ra.

Bây giờ Dương Văn Lý mới biết thứ mà Tô An Lâm giấu trong bụi cỏ là cái gì.

Nó giống như một loại hàng rào sắt, nhưng lại có năm cái trường mâu sắc bén cao cỡ nửa người dựng đứng ở phía trên.

"Ta giới thiệu qua một chút, đây chính là Cự Mã Thương, lúc bị tấn công hãy lập tức đẩy nó ra, cho dù là ngựa hay lang kỵ binh, một khi nhảy vọt lên sẽ bị Cự Mã Thương đâm trúng."

Tô An Lâm giới thiệu.

Kim Vũ tiếp tục phản bác:

"Lang kỵ binh có lực trùng kích rất mạnh, thứ này có thể chống cự được xung kích sao? Đừng để mới đợt tấn công thứ nhất đã tan tác."

Tô An Lâm nói:

"Ngươi có thể thử đẩy nó."

Kim Vũ đi qua, đến gần mới phát hiện phần đuôi trường mâu của Cự Mã Thương ghim chặt xuống đất.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right