Chương 590: Cự Mã Thương
Nhưng hắn vẫn luôn đánh giá cao, đại nhi tử Dương Tề Thiên ở nhà còn không được đãi ngộ bằng.
Có lẽ bởi vì thế nên Dương Tề Thiên mới cảm thấy không thoải mái.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Nói cho cùng cũng bởi vì Dương Tề Thiên không làm việc được, nếu không hắn cũng sẽ không thiên vị Dương Văn Lý.
Sau khi Chu Dũng nói xong, cuối cùng mới nói:
"Chuyện của Âm Tông đã được giải quyết, công tử nghe nói chiến sự ở biên quan căng thẳng, cho nên… cho nên hắn muốn xin binh đi giải quyết lang kỵ binh của Man di!"
"Cái gì, chuyện này tuyệt đối không được."
Dương Quốc công nghe xong liền khoát tay.
"Lần trước Văn Lý dẫn binh tổn thất nặng nề, bệ hạ vô cùng tức giận, nếu không phải nể tình ta, hắn đã mất đầu rồi! Bây giờ sao có thể để hắn dẫn binh được nữa?"
"Quốc công đại nhân, lần này... lần này công tử có biện pháp, có thể thành công."
"Hả?"
Dương Quốc công híp mắt lại:
"Lớn mật!"
"Bịch bịch!"
Chu Dũng vội vàng quỳ xuống đất:
"Quốc công đại nhân bớt giận."
"Ngươi dựa vào cái gì mà nói có thể thành công? Ngươi có biết báo sai quân tình, dựa theo luật pháp có thể xử trảm không!"
"Đại nhân, ta không nói bừa, công tử đã lấy được một cách có thể phá được lang kỵ binh!"
"Cái gì? Có thể phá được lang kỵ binh!"
Giờ phút này, Dương Quốc công không rảnh nghĩ ngợ gì nữa, vội vàng xé thứ ra đọc.
Phần đầu của bức thư ghi lại đại khái chuyện mà Dương Văn Lý đã trải qua lúc trước.
Cuối cùng là nhắc đến Thiết Tật Lê và Cự Mã Thương!
Bởi vì có thể phá được lang kỵ binh, cho nên Dương Văn Lý mới cầu xin để hắn được nắm quân quyền lần nữa, hắn muốn rửa sạch nhục nhã, làm phụ thân được vẻ vang.
…
Đọc được bức thư, Dương Quốc Công chậm rãi nhắm hai mắt lại.
“Chông sắt, cự mã thương sao...Chu Dũng, ngươi đã nhìn thấy hai thứ này rồi sao?”
“Cái này…”
Chu Dũng cũng không dám ăn nói xằng bậy, lắc đầu nói:
“Chưa nhìn thấy.”
“Hừ, nếu chưa từng thấy qua thì làm sao mà ta tin được sẽ đánh thắng trận chứ?”
Chu Dũng nghiêm mặt nói:
“Đại nhân, xin hãy tin tưởng cách đối nhân xử thế của công tử. Cách công tử hành sự cũng giống như Quốc Công đại nhân vậy, ngài ấy sẽ không hành động nếu không có mục tiêu rõ ràng, nếu như ngài ấy không nắm chắc thì cũng sẽ không bảo ta qua đây…”
Câu nói này coi như đã đánh trúng được suy nghĩ của Dương Quốc Công.
Đúng vậy, đứa nhóc Dương Văn Lí này, từ nhỏ đến lớn đã thay ông ta làm không ít chuyện và hầu như mọi chuyện đều làm rất hoàn hảo!
Thậm chí, rất nhiều chuyện ngay cả bản thân ông ta cũng không nghĩ đến, nhưng hắn ta lại xử lý rất tốt.
Nhìn thấy dáng vẻ tựa như đã dao động của Dương Quốc Công, Chu Dũng nắm chặt lấy thời cơ, vội nói:
“Đại nhân, sở dĩ quân Man Di hùng mạnh là dựa vào lang kỵ binh! Nếu như không có lang kỵ binh, binh lính của chúng ta sẽ không yếu hơn bọn chúng, chúng ta nhất định có thể rửa sạch nỗi nhục này. Đến lúc đó, hoàng thượng nhất định sẽ rất hài lòng.
Dương Quốc Công lúc này mới khẽ gật đầu:
“Được, ta có thể cấp cho binh lính, nhưng mà, Chu Dũng ngươi nên nhớ kỹ từ lúc ngươi bước ra khỏi căn phòng này, ngươi không được phép nói về chuyện liên quan đến biên quan cho bất kỳ ai, ngoài ra, ngươi hãy chuyển lời nhắn của ta lại cho Văn Lý rằng nhất định phải thử nghiệm cho tốt chông sắt và cự mã thương kia, ta không hy vọng lại có thêm bất kỳ sai sót gì!”
“Nếu như lần này lại thất bại, sẽ không có ai có thể cứu được hắn nữa đâu!”
Trong lòng Chu Dũng thoáng giật mình, biết rằng lần này Dương Quốc Công đã đưa ra thông điệp cuối cho hắn ta.
Hắn ta cũng không dám nhiều lời, cúi đầu nói:
“Thuộc hạ tuân mệnh.”
“Ừm, ngươi đợi một chút.”
Dương Quốc Công đi ra ngoài một lúc.
Sau khi trở lại, trong tay ông ta cầm thêm một tấm lệnh bài điều binh và công văn.
“Đây là lệnh bài điều binh, ngươi cất giữ cho kỹ, có cần ở lại nghỉ ngơi một đêm rồi hẵng đi không?”
Dương Quốc Công hỏi.
Sau khi cất lệnh bài, Chu Dũng làm gì còn có tâm trạng để nghỉ ngơi, vội vàng lên tiếng:
“Việc quân sự cấp bách, Quốc Công đại nhân, ta không cần nghỉ ngơi, ta đi trước đây.”
Nói xong, Chu Dũng rời đi ngay.
Trên đường đi, Chu Dũng cũng không nỡ dừng lại nghỉ ngơi, hầu như đều là vừa ăn vừa thúc ngựa chạy như điên.
Lúc thật sự quá mệt thì hắn ta dừng lại ở trạm dịch đổi ngựa, nghỉ ngơi vài canh giờ, sau đó lại tiếp tục lên đường.
Cuối cùng mất hết ba ngày, Chu Dũng đã đến được Mai Lan Thành.
Sau khi nhìn thấy lệnh bài điều binh, Dương Văn Lý kinh ngạc vô cùng.
Hắn ta vốn tưởng phải chuẩn bị đợi thêm năm ngày nữa, dù sao thì hắn ta phỏng đoán rằng Chu Dũng ở bên đó đã phải khuyên phụ thân một trận.
Không ngờ lại có thể nhanh như vậy.
Sau khi hỏi kỹ càng, phát hiện Chu Dũng không nói những lời gì khác, ngoài việc nói đúng về sự việc mà thôi.
Lúc này hắn ta hiểu rõ, phụ thân vẫn tín nhiệm hắn ta.
Nếu Chu Dũng đã về trước dự tính rồi, thì Dương Văn Lý cũng quyết định sẽ xuất phát trước dự tính.
“Phải đi sớm như vậy sao.”
Nghe được lời đề nghị của Dương Văn Lý, Tô An Lâm cũng không quan tâm lắm.