Chương 601: Để Ta Lên
Tô An Lâm quan sát đông đảo binh lính, hô to:
“Ngày hôm qua, ta được Dương tướng quân dặn dò, tạm thời thay thế vị trí tướng quân, dẫn dắt mọi người. Ta biết chắc chắn trong lòng mọi người có nhiều bất mãn! Hoài nghi ta có tài đức gì! Phải không?”
Vù vù vù...
Lúc này gió nổi lên.
Gió cát thổi khiến nhiều người không mở nổi mắt.
Có điều Tô An Lâm đã phát động nội khí, ngăn cản gió cát.
“Bất cứ ai thấy nghi ngờ về ta cũng có thể nói ngay bây giờ, tất cả cùng nói ra, ta thoải mái, mà các ngươi cũng thoải mái. Nếu không, đừng để đến lúc ta ra lệnh mọi người lại không chấp hành. Nếu xảy ra chuyện như thế thật thì đừng trách ta không khách sáo!”
amp;LTTi;ên Mộc Kỳ Duyêngt;
Hiện tại hắn đang tiêm phòng cho các binh lính trước, tránh trường hợp còn có người nghi ngờ hắn.
“Tô tướng quân, ngươi là người đại diện được Dương tướng quân chỉ định, chúng ta tin tưởng ngươi, thực lực của người thế nào, ngày hôm qua chúng ta cũng đã thấy, chúng ta tin tưởng ngươi.”
Một kỵ binh ngày hôm qua đi chiến đấu cùng Tô An Lâm đứng ra nói.
“Đúng, ta cũng tin tưởng, ngày hôm qua Tô tướng quân là người giết được nhiều nhất, hai tướng lĩnh của quân địch đều chết trong tay hắn, ta tin tưởng hắn.”
“Đúng, thực lực của Tô tướng quân, thiên hạ vô song.”
Tô An Lâm gật đầu:
“Các ngươi tin tưởng cũng vô dụng, ta muốn mọi người đều tin, có ai nghi ngờ thực lực của ta thì cứ thoải mái ra tay.”
“Để ta lên!”
Đột nhiên, một tiếng hô lớn vang lên.
Tô An Lâm quay đầu nhìn, lập tức sinh hứng thú.
Lại gặp người quen cũ rồi.
Phương Trọng, khi ở Mai Lan Thành tham gia Bách Bảo Hội, tên này vì Trần Như Huyên mà suýt chút nữa gây gổ với hắn.
Lúc ấy hắn đã dạy cho Phương Trọng một bài học nho nhỏ, sau đó bị Dương Văn Lý la mắng vài câu rồi rời đi.
Không ngờ sẽ gặp lại ở nơi này.
“Phương Trọng, sao ngươi lại tới đây?”
Tô An Lâm hô to.
“Khà, vốn dĩ ta đang trong kỳ nghỉ phép, nhưng nghe nói Dương công tử tới nên đương nhiên muốn qua đây đi giết địch cùng với hắn! Có điều không ngờ, tối hôm qua vừa tới nơi này lại nghe nói Dương công tử bị thương!”
“Ừ, vậy là ngươi muốn khiêu chiến ta.”
Tô An Lâm mỉm cười, nóng lòng muốn thử.
“Mọi người đều nói ngươi rất mạnh, nhưng ta cũng không yếu, ngươi làm tướng quân, ta không phục!”
“Ta thích dáng vẻ không phục của ngươi, chúng ta lên đi.”
Trong mắt Tô An Lâm lóe ra hào quang sáng ngời.
Phương Trọng thực lực không kém, nếu đánh bại hắn, nhất định mọi người sẽ thấy được thực lực của hắn thế nào.
Đồng thời cũng có thể thu phục Phương Trọng về làm việc cho mình.
Xoẹt!
Phương Trọng rút đại đao ra.
“Cầm đao lên đi.”
Tô An Lâm giơ thanh đại đao lên, vung vẩy hai cái:
“Ta chỉ cần vung một đao là đủ rồi.”
Phương Trọng lập tức nổi giận:
“Khoác lác gì chứ, lại còn chỉ vung một đao, xem xem ta có chém bay ngươi không.”
Dứt lời, hắn vung mạnh đại đao, lao về phía Tô An Lâm.
Tô An Lâm nhìn thanh đao lớn của đối phương, nhưng không hề nhúc nhích.
Tất cả mọi người đều sợ tái cả mặt.
“Tô tướng quân làm sao thế, sao lại đứng im bất động thế kia?”
“Trời ơi, hắn không bị một đao chém chết luôn đấy chứ.”
“Sao Tô tướng quân lại yếu như vậy được.”
Đối mặt với nghi ngờ, Tô An Lâm vẫn bất động như cũ.
Phương Trọng híp mắt lại, cũng cảm thấy kinh ngạc.
Nhưng đối với hắn mà nói thế cũng chẳng sao cả.
Hắn muốn giành chiến thắng, chẳng những có thể thay thế Tô An Lâm trở thành người tạm thời thay Dương Văn Lý dẫn quân.
Mà giải quyết Tô An Lâm rồi, sau này hắn đi tìm Trần Như Huyên, mọi chuyện cũng sẽ thuận lợi dễ dàng.
Vừa nghĩ đến mỹ nhân như Trần Như Huyên lại có quan hệ tốt với Tô An Lâm như vậy, trong lòng hắn lại thấy khó chịu.
Tốc độ đại đao trên tay không khỏi nhanh hơn vài phần, căn bản không có ý muốn nương tay.
“Ầm!”
Đột nhiên, Tô An Lâm ra tay.
Bàn tay to lớn của hắn trực tiếp bắt lấy thanh đao lớn mà Phương Trọng chém xuống.
Lực của thanh đao trên tay Phương Trọng cũng không nhỏ, dưới tác dụng của quán tính, sức mạnh càng không thể khinh thường.
Thế nhưng sức lực mạnh như vậy mà lại bị Tô An Lâm dễ dàng ngăn cản.
“A, a, a!
“!”
Phương Trọng dồn hết sức lực toàn thân, liều mạng muốn ấn đại đao xuống, nhưng căn bản là vô ích.
Bàn tay to lớn của Tô An Lâm hệt như một chiếc kìm sắt, dễ dàng khiến Phương Trọng không thể nào động đậy.
“Sao lại thế được?”
Phương Trọng khiếp sợ không thôi.
Tô An Lâm chỉ dùng một tay đã phá được đao pháp của hắn rồi.
Sự chênh lệch này lớn cỡ nào cơ chứ.
“Đến lượt ta.”
Tay kia của Tô An Lâm bỗng nhiên nâng đại đao lên, một đao chém thẳng vào người Phương Trọng.
Đòn đánh này hắn chỉ dùng sống đao để chém.
Mặc dù Phương Trọng không bị chém bị thương, nhưng luồng sức mạnh to lớn đã chém hắn bay thẳng ra ngoài.
“Ầm!”
Hắn đập mạnh xuống đất.
Thanh đao trong tay còn bị Tô An Lâm vững vàng tóm lấy.
Thực lực của hai người cao thấp rõ ràng.
Nếu như vừa rồi Tô An Lâm dùng lười đao để chém thì giờ phút này có lẽ Phương Trọng đã bị cắt làm đôi rồi.
“Đã nhường rồi!”
Tô An Lâm bình tĩnh nói.