Chương 603: Kinh Hoàng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 603: Kinh Hoàng

“Hahahahaha…”

Lập tức quân địch bên kia truyền đến tiếng cười chế nhạo.

“Đây không phải là Tô An Lâm tướng quân vừa mới nhậm chức sao?”

Giọng nói của tên cầm đầu Ô Nhật Kỳ Hàn vang như sấm.

Giọng nói của võ giả đều rất to, vì vậy cho dù âm thanh được truyền đến từ nơi xa mọi người đều nghe thấy.

Tô An Lâm cưỡi ngựa đi ra:

“Ô Nhật Kỳ Hàn, ngươi vẫn nên đi coi đại bản doanh của mình, xem có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn không?”

“Muốn gạt ta sao? Ha ha ha, hiện tại bốn phía đều có người của ta, ngươi không lừa được ta đâu.”

Thoáng cái sắc mặt Tô An Lâm trở nên khó coi, đi đến bên cạnh Phương Trọng nói: “Hạ lệnh, rút ​​quân.”

“Cái gì?”

Phương Trọng lập tức nổi giận:

“Bây giờ rút quân? Nếu bị bọn họ truy sát, chúng ta đều sẽ chết hết.”

“Bảo ngươi rút quân thì rút quân đi.”

Tô An Lâm quát.

“Rút quân!’

Ngay sau đó, hắn hét lớn như cố tình để cho đối phương nghe được.

Ngay lập tức, Tô An Lâm dẫn đầu đội quân, bắt đầu lui về phía sau.

Ô Nhật Kỳ Hàn bật cười:

“Võ phu chỉ là võ phu, lúc này kẻ thù ở trước mặt lại rút lui, đây không phải là muốn chết sao? Truy sát cho ta, ta muốn Tô An Lâm biết không phải ai cũng thích hợp ra chiến trường.”

“Giết!”

“Vù vù vù... Giết.”

Từng người Lập Kỳ cưỡi ngựa hoặc Hắc Lang Thú lao lên.

“Chuẩn bị nghênh chiến.”

Đột nhiên, Tô An Lâm hô lên.

Những binh sĩ phía dưới căng thẳng quay đầu lại, một số định tiến lên chiến đấu với kỵ binh và lang kỵ binh, nhưng tất cả đều bị Tô An Lâm quát ngăn lại.

Phương Trọng cưỡi chiến mã của chính mình, ánh mắt vô cùng lo lắng.

“Tô tướng quân, cuối cùng ngươi muốn làm cái gì? Nếu lúc này chúng ta không xông ra, lập tức sẽ rơi vào thế bất lợi.”

Dù là kỵ binh hay lang kỵ binh, đều dựa vào tốc độ.

Với sức mạnh của đám kỵ binh kia, có thể xé nát đội hình của họ chỉ trong chớp mắt.

Mà một khi đội hình bị phá, sức lực của từng cá nhân đều có hạn, đối mặt kỵ binh chỉ có con đường chết mà thôi.

Tô An Lâm lắc đầu:

“Phương Trọng, ngươi phải tin tưởng ta!”

Phương Trọng sửng sốt:

“Được, ta chỉ có thể tin ngươi!”

Tô An Lâm khẽ mỉm cười:

“Nghe lệnh của ta, mọi người đều không được nhúc nhích.”

Các binh lính nôn nóng không thôi.

Trơ mắt nhìn quân địch càng lúc càng gần, nếu như bị xung kích, hàng ngũ bọn họ có thể tan rã trong tích tắc.

Đến lúc đó, họ sẽ chẳng khác những con cừu non chờ bị làm thịt, tất cả đều phải chết.

Nhưng sắc mặt Tô An Lâm không hề thay đổi.

Đột nhiên xuất hiện sự thay đổi lớn.

Chỉ thấy phía xa, một lang kỵ binh tiên phong của người Lập Kỳ đột nhiên ngã văng ra ngoài.

Tốc độ của lang kỵ binh rất nhanh, vì thế quán tính cũng không nhỏ.

Lang kỵ binh phía sau không biết tình hình phía trước như thế nào, kế đó hai lang kỵ binh vừa vượt qua cũng bất chợt va vào thứ gì đó, lần lượt bay ra ngoài.

Nếu nhìn kỹ sẽ thấy chân của Hắc Lang Thú đều bị gãy.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người kinh hoàng.

Không kịp phản ứng.

Đám người ở phía sau không tránh kịp, lần lượt bị hất văng ra xa.

Một số người ngã xuống đất như bị thứ gì đó đâm, máu tươi chảy đầm đìa.

Những con ngựa vừa phi đến cũng bị thứ gì đó đâm vào, ngã trên mặt đất và hất bay kỵ binh.

Đám người đi trước ngã xuống như cơn sóng, kỵ binh phía sau không biết sao mọi chuyện lại thành ra thế này, trơ mắt nhìn ngựa của mình bị trượt chân.

Trong nháy mắt, trước đội quân của Tô An Lâm, nơi nơi đều là người ngã ngựa đổ.

Một số Hắc Lang Thú bị đau đớn lập tức nổi giận quay sang cắn những con ngựa bên cạnh, cảnh tượng hết sức đẫm máu.

“Thành công rồi!”

Tô An Lâm mỉm cười, kế hoạch của hắn thành công rồi.

Không uổng công tối qua hắn lãng phí nhiều công sức như vậy để bố trí bẫy.

Trên thực tế, kế hoạch của hắn rất đơn giản.

Hắn biết số lượng chông sắt quá ít, khó có thể quyết định tính thắng lợi.

Vì vậy, hắn nghĩ đến việc hố bẫy ngựa.

Cái gọi là hố bẫy ngựa không có nghĩa là bẫy toàn bộ ngựa bị rơi xuống hố.

Mà thay vào đó chỉ cắt đi vành móng ngựa.

Đây mới được gọi là hố bẫy ngựa.

Dưới tốc độ chạy như bay của ngựa, căn bản sẽ không kịp dừng lại nên ngay lập tức chân va vào bẫy.

Sau đó bị bẻ gãy.

Mà chân mấy con Hắc Lang Thú cũng có độ dày không khác biệt mấy, nên chiêu này cũng có tác dụng với Hắc Lang Thú.

Cho nên trước mắt có không ít Hắc Lang Thú và ngựa đều gãy chân, ngã trên mặt đất không đứng dậy nổi.

Đương nhiên, hắn không có khả năng bố trí bẫy bao phủ cả một khu vực rộng lớn chỉ trong một đêm.

Vì vậy, Tô An Lâm nghĩ đến việc chủ động xuất kích.

Hắn cố tình quang minh chính đại ra tay, chính là muốn kẻ thù đứng ở phía đối diện bẫy.

Sau đó hắn giả vờ rút lui, kẻ thù nhất định tiến tới truy sát và thành công tiến vào cái bẫy mà hắn đã giăng ra bên trong.

Kế hoạch cứ như vậy mà thành công.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right