Chương 608: Phóng Hỏa Đốt Chỗ Này

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 608: Phóng Hỏa Đốt Chỗ Này

Có người chú ý tới vũng máu trên mặt đất, là máu của người mặc áo giáp màu xanh trước đó chảy xuống.

Khi Tô An Lâm bước ra ngoài, tiểu đội khoảng mười người lập tức nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm.

“Trên người ngươi có rất nhiều máu, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”

Dáng người đội trưởng đội tuần tra không cao, trông có hơi đần.

Nhưng ánh mắt lại tinh tường, lập tức phát hiện Tô An Lâm có gì đó không đúng.

“Ta chưa từng gặp ngươi, là người nào đội nào? Máu trên người ngươi là từ đâu mà có?”

Tô An Lâm đi tới:

“Đương nhiên máu là do ta giết.”

Hắn vừa dứt lời thì lao vào đám đông.

Cơ thể hắn giống như một chiếc xe tăng, mạnh mẽ đâm tới.

Những người chạm trúng hoàn toàn không thể ngăn cản được, vừa tiếp xúc liền bị hất bay ra ngoài.

Đằng sau nhóm người này là một cái lều trại lớn.

Sau khi văng ra ngoài lần lượt đập vào lều khiến nó tan tành, đánh thức người đang ngủ say bên trong.

“Là gian tế của Đại Hạ, giết hắn.”

Có người hô hoán.

Tô An Lâm rút đại đao bên thắt lưng của một xác chết ra, chém tới.

“Phụt phụt!”

Hai cái đầu người bay lên.

Liếc nhìn đống lửa bên cạnh, hắn cầm chùy châm lửa đốt chiếc lều kế bên.

“Ầm.”

Mấy cái lều này đều dễ cháy, một khi bị cháy ngọn lửa sẽ lan ra rất nhanh.

Không bao lâu sau, lều vải bốc cháy ngùn ngụt.

Ngày càng nhiều người Lập Kỳ tỉnh giấc, sau khi chứng kiến ​​cảnh tượng nơi này, không ít người vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

“Người Đại Hạ dám đánh lén chúng ta, tổng cộng có bao nhiêu người?”

Bên trong một cái lều lớn, tráng hán có mái tóc bện thừng kéo một tiểu binh đi ngang qua hỏi.

Tiểu binh hoảng sợ:

“Hình... Hình như chỉ một người?”

“Cái gì?”

Dường như tròng mắt của tráng hán trừng đến mức muốn rớt ra ngoài.

“Chỉ có một người, thế quái nào các ngươi để lều trại bị hắn thiêu rụi vậy?”

Tráng hán với mái tóc bện thừng giận dữ:

“Đại đao của ta đâu, tự ta đi chém hắn.”

Khi ngọn lửa bốc lên cao, ở đằng xa, năm mươi người trong bang của Tô An Lâm nhanh chóng cưỡi ngựa lao tới.

Đây là tín hiệu giữa bọn hắn và Tô An Lâm.

Một khi doanh trại bốc cháy, bọn họ sẽ đến tiếp ứng ngay lập tức.

“Giết…”

“Phóng hỏa đốt chỗ này đi.”

“Phụt phụt!”

Ngay khi hai người trong bang đi ngang qua thì chém bay hai cái đầu.

Tô An Lâm nhanh chóng hội hợp cùng người của mình.

Dù vừa rồi hắn chém giết hung hãn, nhưng vẫn phải cẩn thận.

Một khi bị bao vây ngay lúc hắn kiệt sức thì coi như xong.

“Tiểu tử, đi chết đi!”

Bỗng nhiên trước mặt Tô An Lâm truyền đến một giọng kêu thảm thiết.

Chỉ thấy một nam nhân to lớn bị cháy nửa khuôn mặ,t lao ra từ trong lều đang bốc cháy dữ dội.

“A…!”

Hắn ta nổi giận gầm lên như sấm rền, giơ một tảng đá ném về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm tung một quyền về phía trước, ngay lập tảng đá lập tức bị chia năm xẻ bảy.

Vô số gạch đá vụn bay khắp nơi, không khí tràn ngập khí tức cực nóng.

Nhìn thấy chiêu này của Tô An Lâm, đồng tử người kia co rụt lại:

“Làm sao có thể?”

Ai cũng biết vừa rồi hắn ta phải liều hết sức lực mới có thể nâng tảng đá đó lên.

Vậy mà Tô An Lâm chỉ tung một quyền đã đập nát.

Hắn ta không phải đồ đần, quay đầu bỏ chạy.

“Ngươi là Ô Nhật Thành?”

Đột nhiên Tô An Lâm hô lên.

Ban sáng, Gia Cát Phong có giới thiệu qua cho hắn biết.

Lúc ấy mấy tướng lĩnh quan trọng dưới trướng Ô Nhật Kỳ Hàn, hắn đều nắm rõ không ít.

Người này là bào đệ của Ô Nhật Kỳ Hàn, thực lực cực kỳ mạnh.

Thanh máu đạt 330.

Ô Nhật Thành còn chưa kịp trả lời thì cảm thấy đầu mình bị đập một cái, lập tức phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết, ngã trên mặt đất.

“Đang nói chuyện vui vẻ với ngươi, chạy cái gì?”

Tô An Lâm cười lạnh lùng, bước lên phía trước nắm lấy chân hắn ta.

Lúc này, càng ngày càng có nhiều người vây quanh.

Tô An Lâm khẽ quát một tiếng, nắm lấy chân của người kia càn quét bốn phía xung quanh.

“Bịch bịch bịch…”

Từng người một bị quét bay ra ngoài, còn có một số thể lực yếu nên trực tiếp bị nổ tung, máu tươi xen lẫn thịt vụn văng khắp nơi.

Ngay khi một nhóm người chuẩn bị bao vây họ lần nữa, cuối cùng, năm mươi người trong bang cũng giết đến.

“Đường chủ.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Chạy thôi.”

“Đường chủ, lúc chúng ta tiến vào phát hiện nơi giam giữ phụ nữ và trẻ con, những nữ nhân đó vô cùng thảm.”

“Hừm?”

Tô An Lâm nhíu mày.

Hắn không phải là thánh mẫu gì, nhưng nhìn đồng bào của mình gặp nạn, hắn không thể thấy chết không cứu.

Huống hồ, hiện tại hắn có khả năng cứu người.

Dù sao mở cửa đại lao cũng là chuyện tiện tay, không có gì đáng ngại.

“Đi qua nhìn xem.”

“Vâng!”

Vẻ mặt của thuộc hạ trong bang đầy phấn khởi.

Họ vội vàng cùng Tô An Lâm đi qua.

Vừa đi vừa châm lửa, nơi bọn họ đi qua, lều vải đều bốc cháy.

Chẳng mấy chốc, Tô An Lâm đã đến một đại lao ngoài trời.

Nơi này giống như chuồng cừu, bốn phía được bao bọc bằng cọc gỗ vót nhọn cao hơn một mét.

Bên trong là phụ nữ và trẻ con, còn có không ít nam tử gầy trơ xương.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right