Chương 615: Tướng Quân, Không Hay Rồi
“Bỏ đi, ta sẽ chống mắt lên xem ngày mai hắn ta đối phó với ta như thế nào.”
Tô An Lâm thấp giọng nói.
Ngay sau đó liền mở hệ thống ra.
Gần đây hắn đã giết không ít binh sĩ, điểm kinh nghiệm tăng lên rất nhanh.
“Tên họ: Tô An Lâm. Cấp bậc: 14.”
“Thanh máu: 620/620+.”
“Điểm kinh nghiệm: 35000/50000.”
“Điểm thuộc tính: 300 điểm. (Mỗi 100 điểm kinh nghiệm có thể đổi 1 điểm thuộc tính.)”
“Công pháp: Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm (Đại sư)”
“Công pháp: Đại Đao Thiết Cốt Công, Thiết Cốt (Đại sư)”
“Công pháp: Phượng Vũ Cửu Thiên Công (Đại sư)”
“Công pháp: Ngũ Cầm Tật Phong Bộ (Tiểu thành)”
“Công pháp: Toái Y Chưởng (Đại sư)”
“Nội công tâm pháp: Tỏa Dương Thần Công (Đại sư)”
“Công pháp: Thiên Thủ Quyền (Đại sư)”
“Công pháp: Hộ Thể Cương Khí Kinh - Phần trên (Đại sư)”
“Công pháp: Hộ Thể Cương Khí Kinh - Phần dưới (Tiểu thành)”
“Công pháp: Thác Cốt Thủ (Đại sư)”
“Công pháp: Nội Khí Hô Hấp Pháp (Đại sư)”
“Công pháp: Thôi Bối Chưởng (Đại thành)”
…
Hiện tại, Thôi Bối Chưởng cũng đã đạt đến Đại thành rồi.
“Tô tướng quân!”
Lúc này, Phương Trọng đi vào trong doanh trướng.
Hắn ta cầm một chiếc cũng tiễn lớn trong tay, thoạt nhìn trông nặng trĩu.
“Tô tướng quân, ngài bảo ta tìm đại cung, ta đã tìm được rồi, chỉ là nó có hơi nặng.”
Phương Trọng đặt chiếc cung xuống bàn ở trước mặt Tô An Lâm, hắn ta nửa quỳ trên mặt đất, dáng vẻ cung kính nói.
Đêm qua, Tô An Lâm đã nhắc đến với hắn ta, rằng hắn muốn một chiếc cung tốt.
Số cung trong quân doanh Tô An Lâm đều đã xem qua rồi, nhưng mà hắn đều cảm thấy không hài lòng.
“Nặng thì có sao, chỉ cần tốt là được.”
Tô An Lâm nhấc cung lên, trọng lượng của nó đối với người khác thì rất nặng, nhưng đối với hắn thì cũng bình thường thế thôi.
Hắn giương cung, khẽ gật đầu.
“Cũng được.”
“Thế này mà cũng được thôi sao?”
Phương Trọng giật giật khóe miệng.
Hắn ta dùng hai tay mới có thể nhấc nổi, Tô An Lâm thì hay hơn, chỉ dùng một tay.
“Tướng quân, vậy ta lui xuống đây.”
“Ừm, đi đi.”
Cả ngày hôm nay, Tô An Lâm đã quen thuộc với cây cung này.
“Độ thuần thục +1”
“Độ thuần thục +1”
Độ thành thục khi bắn tên của hắn vẫn luôn trong quá trình tăng lên.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã thạo việc bắn tên.
Bách phát bách trúng, thuận lợi bắt giữ!
Chớp mắt đã đến ngày hôm sau.
Tô An Lâm vừa thức dậy, Gia Cát Phong đã đến báo cáo.
“Tướng quân, không hay rồi, mới sáng sớm ta đã nhận được tin tức của Thành chủ, báo rằng tên gia hỏa Hoàng Hưng kia đột nhiên dẫn binh sĩ của mình xuất thành rồi, nói là nhận được tin có nơi có quân Lập Kỳ cho nên hắn ta muốn đi bao vây quét sạch quân địch!”
…
Tô An Lâm vừa nghe được tin này thì liền biết được âm mưu của Hoàng Hưng sắp đến đây.
“Cái tên Hoàng Hưng này, nhát như chuột vậy mà lúc này lại xuất binh, e là hắn ta còn có âm mưu khác.”
Tô An Lâm thản nhiên nói.
“Tướng quân nói rất đúng, sau khi ta nghe được tin tức này cũng cảm thấy như vậy, hắn ta chắc chắn có âm mưu khác! Nhưng mà thật sự không nghĩ ra được kế hoạch của hắn ta là gì! Nhưng mà, hình như bên phía hắn ta cách nơi này cũng không xa lắm, nếu mà có quân Lập Kỳ xuất hiện thì sao chúng ta lại không có bất kỳ tin báo nào.”
Tô An Lâm vừa định nói chuyện.
Bỗng nhiên, trước mặt xuất hiện trạng thái của Hoàng Hưng.
[Trạng thái hiện tại của Hoàng Hưng: hắn ta ra lệnh cho thuộc hạ, bao vây thôn Hoàng Sa, chuẩn bị tàn sát thôn, giết chết người dân, giả mạo là quân Lập Kỳ để lập công]
Tô An Lâm đột nhiên trừng to đôi mắt!
“To gan!”
Tô An Lâm tự nhận mình là người có tính cách hòa hoãn nhất, nhưng vào thời khắc này hắn vẫn không nhịn được cơn tức giận.
“Tô tướng quân, ngài làm sao vậy?”
Gia Cát Phong bi doạ giật mình một phen.
Ánh mắt Tô An Lâm bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, quát to:
“Vị trí xuất binh của Hoàng Hưng ngươi biết không?”
“Biết chứ, đi đến phụ cận thôn Hoàng Sa, nghe nói là bên đó có quân Lập Kỳ, ta rất bực bội, chúng ta có nội ứng ở trong quân Lập Kỳ bên đó vậy mà không nghe nói quân Lập Kỳ tiến qua đó, vậy làm sao mà Hoàng Hưng biết được chứ.”
“Lập tức tập hợp! Tiến về thôn Hoàng Sa!” Tô An Lâm quát to.
“Hả! Chẳng lẽ bên đó thật sự có quân Lập Kỳ sao!” Vẻ mặt Gia Cát Phong lộ vẻ đầy nghi ngờ.
Nhưng mà, hắn ta cũng không dám tiếp tục nói nữa.
Suy cho cùng thì sắc mặt của Tô An Lâm lúc này khó coi đến đáng sợ.
Hắn ta lo là nếu tiếp tục nói ra, Tô An Lâm sẽ trách mắng.
Thế là hắn ta quả quyết ra ngoài, bắt đầu gọi người đến tập hợp.
Tô An Lâm biết rằng, thời gian vô cùng cấp bách
Nếu như đi muộn một chút thì cả thôn Hoàng Sa coi như xong đời.
“Nhanh lên nhanh lên, nếu như ai chậm trễ sẽ bị xử phạt theo quân pháp.”
Tô An Lâm cưỡi trên ngựa, uy nghiêm mà quát lên.
Câu nói này của hắn đã vận dụng nội công lớn mạng để nói ra, vì thế âm thanh truyền đi rất xa.
Chúng binh sĩ đều giật mình hoảng hốt quan sát sắc mặt của Tô An Lâm, biết rằng hắn thật sự tức giận rồi.