Chương 620: Cứ Giao Cho Ta

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 620: Cứ Giao Cho Ta

"Chuyện này cứ giao cho ta, các ngươi yên tâm đi đánh giặc đi."

Tôn Liên Thành xua xua tay, dò hỏi một chút thương thế của Dương Văn Lý, sau đó yên tâm trở về viết tấu chương.

Sau khi Hoàng Hưng bị giết, môn khách thủ hạ của hắn đã bị bắt lại trước, âm thầm xử lý, còn binh lính thủ hạ đa phần cũng bị sung nhập vào dưới trướng Tô An Lâm.

Ngày hôm sau, Tô An Lâm nghe được một tin đồn, Hoàng Hưng dẫn binh đi xuất chinh, tao ngộ người của Lập Kỳ phục kích, chết thảm trên đất hoang. Sau khi biết được tin này, ngay cả Tô An Lâm cũng lắp bắp kinh hãi. Tiếp đó, hắn ý thức được chuyện này là kiệt tác của Tôn Liên Thành, đem hết thảy mọi chuyện đẩy lên cho người Lập Kỳ.

Cũng như lời nói của Tôn Liên Thành, nơi này núi cao hoàng đế xa, có một số việc hắn nói cái gì thì là cái đó, không có ai biết cả. Nghĩ như vậy, Tô An Lâm đã hoàn toàn yên tâm lại.

Mà lúc này, ở bên phía Lập Kỳ, Ô Nhật Kỳ Hàn nghe được tin tức này lập tức triệu tập đông đảo bộ hạ. Trong đó, quân sư Tống Đạt Thư đang cau mày đứng ở một bên.

"Bên phía Đại Hạ truyền đến tin tức, chắc hẳn mọi người đều đã nghe nói rồi, Hoàng Hưng đã chết, người của chúng ta đặt ở bên cạnh Hoàng Hưng là Cổ Khoa cũng đã chết!"

"Hiện tại ta cực kỳ không vui, kế hoạch cực khổ bày ra lại bị thất bại, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?"

Ô Nhật Kỳ Hàn kìm nén phẫn nộ, đảo mắt liếc nhìn toàn phòng. Mọi người đứng đây ngay cả thở mạnh cũng không dám, bao gồm cả Tống Đạt Thư.

Lúc này Tống Đạt Thư cũng rất buồn bực. Hắn đã lên kế hoạch thật cẩn thận, tại sao lại có thể xuất hiện sai lầm như vậy được? Rốt cuộc là ra vấn đề ở chỗ nào?

Sau khi xong việc hắn đã bắt hai tên binh lính thủ hạ của Hoàng Hưng, trải qua một đợt dò hỏi, mới biết được tình huống lúc đó. Là do Tô An Lâm dẫn binh tới. Nói cách khác, ngay lúc Hoàng Hưng đang đồ thôn, vừa vặn bị tóm gọn.

"Cái tên Tô An Lâm này đúng là không đơn giản, phỏng chừng hắn đã sắp xếp nội ứng vào bên người Hoàng Hưng trước, cho nên mới có thể biết trước mọi chuyện như vậy."

Tống Đạt Thư nói. Lời suy đoán của hắn quả thật khá sát với thực tế.

"Không cần biết nguyên nhân của chuyện này là do cái gì, tóm lại là Hoàng Hưng chết, không có người đi quấy rối, vậy chẳng phải là bên phía Đại Hạ sẽ bền chắc như thép sao?"

Ô Nhật Kỳ Hàn ngưng trọng nói.

Hắn vừa mới nói xong, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kêu vội vàng của một tên tiểu binh.

"Báo!"

Một tên tiểu binh xông vào trong lều trại:

"Tham kiến Đại Thống lĩnh, không xong rồi, bên phía Hắc Mộc doanh đã bị tập kích!"

"Cái gì, lại gặp phải đột kích! Tổn thất như thế nào?"

Ô Nhật Kỳ Hàn giận dữ.

Suốt mấy ngày hôm nay, buổi tối nào địch nhân cũng sẽ dẫn binh lại đây quấy rầy, quả thật là khó lòng phòng bị. Cũng may, bởi vì họ đã tăng thêm phòng thủ cho nên cũng không bị tổn thất quá lớn.

Quả nhiên, sau khi nghe được những tổn thất phải chịu, Ô Nhật Kỳ Hàn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Đi nói với Hắc Mộc tướng quân một tiếng, tiếp tục tăng thêm phòng thủ, tuyệt đối không thể lơi lỏng."

"Rõ!"

Tiểu binh lui ra ngoài.

"Cái tên Tô An Lâm này đúng là đáng chết, ngày nào cũng đến đây quấy rối!"

"Chẳng lẽ hắn muốn tập kích chúng ta?"

"Có bản lĩnh thì đến đây, quang minh chính đại đấu với chúng ta!"

Đám tướng lĩnh đông đảo bên dưới đầy căm phẫn nói.

Mới đầu Tống Đạt Thư cũng không nghĩ nhiều, có điều hiện tại nghe vậy, trong lòng lại chợt nhận ra.

"Không xong, chúng ta bị trúng kế rồi!"

"Quân sư, ngươi đang nói cái gì, chúng ta bị trúng kế gì, sao lại như vậy?"

Ô Nhật Kỳ Hàn nhíu mày, đập bàn một cái. Hiện tại hắn sợ nhất là động một chút lại nghe thấy Tống Đạt Thư nói không xong, không ổn.

Tống Đạt Thư nói:

"Thống lĩnh, lúc trước ta không nghĩ tới, tại sao đêm nào Tô An Lâm cũng dẫn quân đến quấy phá chúng ta, chỉ cho rằng hắn muốn làm cho chúng ta bị suy yếu đi. Hiện tại xem ra cũng không phải là như vậy!"

"Hả, vậy ý của ngươi là..."

"Hắn đang dùng kế lấy công để thủ."

Trong lòng Tống Đạt Thư vô cùng hối hận, bởi vì hắn ý thức được, mỗi đêm Tô An Lâm đều dẫn quân đến tập kích họ, mục đích là khiến cho họ rơi vào trạng thái phòng thủ, chỉ có như vậy họ mới không suy nghĩ đến chuyện chủ động xuất kích.

Nếu như hắn đoán không sai, thì hiện tại quân đội của Tô An Lâm hẳn là đang ở trong tình trạng cực kỳ suy yếu, cho nên mặt ngoài thì hắn dẫn binh đi tập kích, nhưng trên thực tế lại hy vọng rằng họ không xuất kích.

Hắn nói suy nghĩ này của mình cho Ô Nhật Kỳ Hàn nghe, Ô Nhật Kỳ Hàn lập tức nói:

"Là như vậy sao?"

"Nhất định là như vậy, chúng ta đã sai mất cơ hội tốt để tiến công, đáng lẽ phải xuất quân từ mấy ngày hôm trước."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right