Chương 628: Lén La Lén Lút

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 628: Lén La Lén Lút

“Tô công tử, ta muốn nói với ngươi một tiếng, từ nay về sau ta không trở về thành Mai Lan nữa.”

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động:

“Ý của ngươi là...Trần Như Huyên...”

“Đúng vậy.”

Phương Trọng rất thản nhiên:

“Tô công tử, ngươi là anh hùng chân chính, bất kể thực lực hay dẫn binh đều vượt xa ta, ta không bằng ngươi, mỹ nhân như Trần tiểu thư chỉ xứng với anh hùng như ngươi. Cho nên mấy ngày nay ta quyết định, thành toàn cho hai người!”

Sắc mặt Tô An Lâm quái lạ, nói cứ như ngươi không thành toàn thì có thể lấy được vậy.

“Khụ khụ, ta biết rồi, không tiễn!”

Tô An Lâm thuận miệng nói.

“Ừm, ta quyết định rồi, mấy năm nay ta sẽ ở lại đây, theo Dương tướng quân lập công tạo dựng sự nghiệp, ta phải chiếm toàn bộ địa bàn của người Lập Kỳ.”

“Có chí khí, ta hi vọng mấy năm sau có thể nghe tin tốt của các ngươi.”

Tô An Lâm đáp.

“Chắc chắn rồi, ta về đây.”

Phương Trọng mỉm cười, chắp tay ôm quyền:

“Đối xử với Trần tiểu thư tốt một chút.”

Dứt lời, hắn thúc ngựa rời đi.

“Hắn cũng coi như hán tử.”

Tô An Lâm mỉm cười, rời khỏi nơi này. Nhưng điều mà họ không biết là, sau khi hắn rời đi, một nam tử mặc áo choàng xanh trong khách điếm khẽ mỉm cười, thả một con trùng ra. Trên mặt hắn là hoa văn hắc xà, cực kỳ quỷ dị.

“Đi đi, con mồi đã lên đường, chuyện chúng ta đã hứa với người khác thì không thể qua loa được...”

Vù vù...con trùng kia bay phía trên đội ngũ Tô An Lâm, nhắm chuẩn một người trong bang, bay xuống đó. Một người trong bang phái tên Hoàng Vĩ sờ lên cổ mình, vừa rồi hình như có con muỗi đậu trên người hắn.

Lúc đến vô cùng thuận lợi, không có ai dám nhìn họ cái nào.

Nhưng trên đường trở về, Tô An Lâm phát hiện có nhiều người lén la lén lút hơn rất nhiều.

Không ít người đều nhìn chằm chằm sáu chiếc xe ngựa đằng sau hắn.

Nguyên nhân sao, hắn cũng biết.

Lúc đến thành Biên Lương, hắn đi cùng với mấy người Dương Văn Lý.

Lúc ấy Dương Văn Lý dẫn theo mấy trăm nhân mã, đều là quân sĩ.

Với tình hình như vậy, đương nhiên là không ai dám trêu chọc.

Nhưng bây giờ, cộng thêm hắn cũng chỉ có ba bốn mươi người.

Đương nhiên sẽ trở thành cái đinh trong mắt rất nhiều người.

Cổ đại cũng không có camera, cho nên cướp bóc rất nhiều.

Môi người đi ra ngoài đều sẽ mang theo đao dùng để liều mạng.

Nhưng Tô An Lâm lại không quan tâm lắm, ngược lại hắn còn hy vọng có vài người không có mắt đến gây sự với hắn.

Như thế hắn sẽ có thể thuận lý thành chương giết người kiếm điểm kinh nghiệm.

Lại nói, mười ngày trước ở trên chiến trường, giá trị kinh nghiệm của hắn đã thăng cấp, đạt tới 50000.

Đẳng cấp thành công tiến vào cấp 15.

Cộng thêm số điểm kinh nghiệm trước kia thì tổng cộng có 800 điểm.

Sau đó, hắn hoàn thành tăng thêm toàn bộ công pháp.

“Tên: Tô An Lâm. Cấp 15”

“Thanh máu: 630/630”

“Điểm kinh nghiệm: 0/80000”

“Điểm thuộc tính: 200 điểm. Cứ 100 điểm kinh nghiệm có thể đổi 1 điểm thuộc tính.”

...

Bây giờ toàn bộ công pháp đã tiến vào cấp đại sư.

Sau khi tất cả công pháp tiến vào cấp đại sư, Tô An Lâm dám nói thực lực của hắn đã mạnh hơn lúc trước.

Nhất là nội khí trong cơ thể, đã sớm từ Nội Khí tầng một tiến vào tầng ba rồi.

Đây đều là công lao của Hộ Thể Cương Khí Kinh.

Tốc độ luồng khí xoáy xoay tròn trong cơ thể càng nhanh, thể tích sẽ càng lớn hơn.

“Bằng thực lực bây giờ của ta, có lẽ đối phó với Nội Khí đỉnh phong cũng sẽ không có chuyện gì.”

Tô An Lâm nói nhỏ.

“Đường chủ, trời sắp tối rồi, chỗ này lại vô cùng hoang vắng, chỉ có mỗi dịch trạm tồi tàn này, chúng ta hãy ở lại đây đi.”

Một bang chúng tên là Hoàng Vĩ đi tới nói.

Tô An Lâm nhìn bầu trời một chút, đúng là đã tối.

Gió bắt đầu thổi, bầu trời âm u, xem ra sắp có mưa to.

“Đêm nay ở lại đây đi, bốn người một tổ thay phiên nhau gác đêm trông xe ngựa.”

“Vâng!”

Tô An Lâm tung người xuống ngựa, đẩy cửa tiến vào nhà trọ.

Đi vào mới thấy thế mà trong này có không ít người.

Một nhóm là người Trung Nguyên, ai nấy đều cầm khảm đao trong tay, dáng người thô kệch.

Đám người này đang ngồi ở cách đó không xa chơi bài cửu.

Thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng cãi nhau om tỏi.

Một nhóm khác có mái tóc tết đuôi sam và xăm hình trên người, hiển nhiên là phong cách của người Lập Kỳ.

Thực tế, Lập Kỳ và Đại Hạ chỉ có mỗi phe quan lại đánh nhau kịch liệt thôi.

Trên giang hồ, người Lập Kỳ và người Đại Hạ vẫn không ngừng qua lại giao dịch, có vài người Đại Hạ thì đến chỗ người Lập Kỳ buôn bán.

Người Lập Kỳ thì đến Đại Hạ kiếm ăn.

Có rất nhiều ví dụ như vậy.

Họ cũng không quan tâm đến việc hai nước chiến tranh như thế nào..

Dù sao thời buổi này cũng không có giáo dục yêu nước gì cả, ở trong mắt người giang hồ, việc đánh trận là của quý tộc.

Cho dù là ai thắng, họ vẫn sinh hoạt như thường.

Những người Lập Kỳ này đang lặng lẽ uống rượu, thỉng thoảng có người chơi đố số.

Trong đó còn có mấy người mặc trang phục Trung Nguyên, quan hệ với họ không tệ.

Trong căn phòng vô cùng ồn ào huyên náo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right