Chương 631: Hắc Mỹ Nhân
Hắc mỹ nhân cũng vội vàng nói:
“Chúng ta chắc chắn sẽ nghe lời.”
“Rất tốt, vô cùng tốt!”
Người đàn ông trung niên khẽ mỉm cười.
Bỗng nhiên.
Hắn hé miệng, phun một làn khói đen ra với mọi người.
“Cái gì vậy!”
“A... Ta... Ta... Mắt ta!”
“A...”
Ngoại trừ người đàn ông trung niên, trong miệng bốn người khác đều phun ra khói đen.
Không lâu sau, một đám người thi nhau ngã xuống đất.
Nhưng họ không chết, chỉ co quắp một hồi rồi lại lần lượt đứng lên.
“Ngươi, ngươi đã làm cái gì với chúng ta?”
“Các ngươi đều trúng cổ độc Tây Vực của ta, bây giờ ta muốn các ngươi đi giết một người!”
…
“Hắt xì…hắt xì!”
Trong phòng đã tắt đèn, sắc trời tối mịt nhưng Tô An Lâm vẫn không ngủ được. Lúc này hắn còn đang tu luyện, đột nhiên hắt xì.
“Ai đang tính kế sau lưng ta?”
Hắn lẩm bẩm một tiếng, có lẽ đang ở bên ngoài nên có làm sao hắn cũng không ngủ được. Hắn xoa bụng, vừa khéo thấy hơi đói.
“Người đâu, bưng một chén canh thịt cho ta.”
Tô An Lâm dặn dò người bên ngoài. Ra ngoài làm việc, phần lớn thủ hạ của hắn đều không nghỉ ngơi, thay phiên gác đêm. Ngoài cửa luôn có người canh chừng. Thủ hạ nghe vậy, vội lên tiếng, xuống lầu chuẩn bị.
“Ầm ầm ầm...”
Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng sét.
“Quả nhiên sắp mưa rồi.”
Tô An Lâm khẽ cau mày, nếu mưa nghĩa là họ phải ở lại đây thêm mấy ngày nữa. Dù sao trời mưa đường lầy lội, họ có nhiều xe ngựa như vậy, không tiện đi lại trên con đường đầy bùn đất.
“Cút đi, ăn xin thối, sao lại chạy đến đây ăn xin hả, thối chết đi được.”
Đột nhiên dưới lầu truyền đến tiếng mắng chửi của tiểu nhị. Tô An Lâm nhìn xuống chỉ thấy nữ tử bẩn thỉu, ăn mặc rách rưới, cuộn người trước cửa không nhúc nhích. Cho dù nước mưa dưới chân của tiểu nhị nhỏ xuống người nàng, nàng cũng như không có tri giác. Nhưng người nàng thật sự rất thối, dù Tô An Lâm ở lầu hai cũng có thể ngửi thấy. Vốn dĩ Tô An Lâm không muốn để ý nhưng thanh máu của nữ tử này khiến hắn tò mò.
“Thanh máu: 99/99.”
Phải biết nếu là người bình thường, thanh máu hoàn toàn không thể cao như vậy. Còn nếu là võ giả cũng sẽ không khiến mình trở nên thế này. Chẳng lẽ đầu óc có vấn đề? Có điều lúc này nữ tử lại lên tiếng. Sở dĩ Tô An Lâm biết nàng là con gái, vì hắn thấy trước ngực nàng căng phồng.
“Xin…xin lỗi, ta đi ngang qua đây bị lạc đường, ở đây chỉ có chỗ của ngươi còn sáng đèn nên ta mới ở tạm trước cửa.”
Nữ nhân gần như khẩn cầu nói, dường như nàng ngửi thấy mùi thịt truyền đến từ trong phòng, không nhịn được nuốt nước bọt.
“Ngươi ở đây?”
Tiểu nhị híp mắt, lộ vẻ hung ác. Hắn xắn tay áo, nhấc cây gậy bên cạnh cánh cửa:
“Trên người ngươi thối như thế, ở đây chẳng phải sẽ ảnh hướng chúng ta sao?”
Nữ tử vô cùng tủi thân, muốn tiếp tục xin tha, nhưng thấy cây gậy trong tay đối phương, cuối cùng nàng không nói gì.
“Mau cút đi, cút xa chút.”
Thấy cảnh tượng bên dưới, Tô An Lâm thở dài. Hắn nhìn thấy bóng dáng muội muội mình trên người nữ tử này. Nữ tử đáng thương, cũng không biết làm sao mà nàng đến được chỗ này, nếu qua đêm bên ngoài sợ rằng sẽ không sống qua đêm nay? Ở dã ngoại hoang vu có không ít sói hoang, bò cạp độc, thậm chí là một loại thằn lằn còn lớn hơn cả cá sấu. Nếu bị cắn sẽ trúng độc, lúc đầu người trúng độc không chết, chỉ bị tê liệt. Nhưng loại tê liệt này chỉ khiến tay chân không nhúc nhích được còn ý thức vẫn tỉnh táo. Sau đó người trúng độc sẽ trơ mắt nhìn thằn lằn cắn xé thịt của mình từng chút một, bị nó nuốt chết tươi. Quá trình đó vô cùng đau khổ, muốn hét lên cũng không được. Nghĩ như vậy, Tô An Lâm gọi xuống dưới lầu:
“Tiểu nhị.”
Tiểu nhị vừa định đánh nữ tử kia, nghe vậy vội ngẩng đầu:
“Gia, có phải nhóc con này làm ồn đến ngươi không, ta đuổi nàng đi ngay!”
Tô An Lâm xua tay nói:
“Ai nói ta muốn đuổi nàng?”
“Đây...”
Tiểu nhị khẽ sửng sốt, không hiểu lắm.
“Cho nàng vào đi, để nàng tắm rửa, ăn chút đồ, cứ tính cho ta.”
“A?”
Tiểu nhị ngơ ngác, vị gia này muốn chăm sóc cho nữ tử kia à? Thế này cũng tốt quá rồi? Phải biết người trong giang hồ khi ra ngoài kỵ nhất là có tấm lòng lương thiện. Bởi vì ai cũng không biết, kẻ mà ngươi giúp đỡ là người hay quỷ. Trong lịch sử đã từng xuất hiện không ít những câu chuyện về người nông dân và rắn. Có điều với tiểu nhị mà nói hắn chỉ để ý chuyện kiếm tiền. Cho nên hắn vội gật đầu khom lưng, mời nữ tử kia vào trong. Nữ tử hơi xấu hổ lại có chút sợ hãi, nàng rụt rè bước vào trong, bưng chén canh thịt nhưng lại không ăn. Trên lầu, Tô An Lâm đang chuẩn bị uống canh thịt, cửa đột nhiên bị đẩy ra, mùi thối truyền đến.
“Đường chủ, nữ tử này nhất quyết đòi vào đây.”
Người canh trước cửa bịt mũi nói. Vì Tô An Lâm chỉ định giúp đỡ nữ tử, thủ vệ không dám lớn tiếng trách mắng nàng, đành phải thỉnh giáo Tô An Lâm. Tô An Lâm cũng khẽ cau mày, nhanh chóng ngừng thở. Với công lực hiện nay của hắn, nín thở từ nửa canh giờ trở lên đều không có bất kỳ vấn đề gì.
“Xin...xin lỗi, trên người ta hơi thối.”