Chương 634: Dùng Độc Để Đánh Lén

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 634: Dùng Độc Để Đánh Lén

Sau đó, nàng dựa theo chỉ thị của Tô An Lâm, bắt đầu đứng tấn.

Có điều, mới được một lúc, nàng đột nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ:

"Có... Có phiền phức."

Nàng hơi sợ hãi nói

"Chuyện gì?"

"Bên ngoài có người, rất nhiều người, trên người bọn họ đều có hương vị của độc dược, còn có năm người rất lợi hại, cũng có độc!"

Tô Mông cực kỳ mẫn cảm với hương vị của độc, lập tức cảm nhận được nguy hiểm.

"Năm người rất lợi hại?"

Tô An Lâm nhíu mày:

"Tổng cộng có bao nhiêu người?"

"63 người, từ khắp mọi phía lao đến chỗ này."

Tô An Lâm lập tức hướng ra bên ngoài hô lên:

"Người đâu, có người đang tiếp cận chúng ta, mau chóng phòng bị."

Sau đó hắn tức tốc chạy xuống, Tô Mông cũng đi theo sát phía sau.

Một đám bang chúng lục tục bị đánh thức, đi theo Tô An Lâm xuống lầu. Còn có một số người khác đang ngồi ngay dưới lầu để nghỉ ngơi, nhìn thấy Tô An Lâm hô to cũng vội vàng đứng dậy.

"Đường chủ, làm sao vậy?"

Tô An Lâm còn chưa đáp lời, đột nhiên "Phanh" một tiếng, cửa lớn bị đá văng ra.

Đi đầu là hai huynh đệ Lão Đổ Quỷ cùng với Hắc mỹ nhân.

Tiểu nhị ở nơi này dường như rất quen thuộc với bọn họ, vội vàng đi qua:

"Này này này, mấy người các ngươi làm sao vậy, sao lại đá cửa của chúng ta đi vậy?"

"Tiểu nhị, chuyện hôm nay không liên quan đến các ngươi, ngươi mau cút ra xa một chút."

Lão Đổ Quỷ lạnh lùng nói. Đằng sau hắn làm một đám người đông nghịt, tất cả đều căm tức nhìn về phía Tô An Lâm.

Tiểu nhị vừa thấy vậy, liếc nhìn bà chủ một cái, sao đó hai người cùng chạy tới phía sau quầy.

"Các ngươi cứ việc đánh, đánh xong đưa tiền là được."

Bà chủ hô to.

Lão Đổ Quỷ hừ nhẹ một tiếng, nhìn về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm bình tĩnh không một gợn sóng nói:

"Các ngươi muốn làm cái gì?"

"Ngươi đúng là rất ngông cuồng, đã bị chúng ta bao vây lại rồi mà còn dám kiêu ngạo như vậy sao?"

Lão Đổ Quỷ quát.

Lúc hắn đang nói chuyện, lại có một nhóm người xuất hiện ở đằng sau. Đám người này đúng là người của Lập Kỳ, tất cả cùng tiến lên vây quanh Tô An Lâm.

Tô An Lâm nhìn thoáng qua những người này, mỉm cười:

"Thì ra, các ngươi cũng là một đám."

"Ngươi biết vậy là được rồi, ngoan ngoãn mình không rời đi, để xe ngựa lại, có lẽ chúng ta có thể để lại cho ngươi một mạng."

Lão Đổ Quỷ có ý nói.

Hắc mỹ nhân cười lạnh một tiếng, rón ra rón rén đi đến gần Tô An Lâm.

"Trên người nàng ta có độc."

Tô Mông bỗng nhiên chỉ vào Hắc mỹ nhân nói.

Hắc mỹ nhân vốn định dùng độc để đánh lén, nhưng không ngờ Tô Mông lại trực tiếp vạch trần mình. Sắc mặt Hắc mỹ nhân trầm xuống, quát:

"Nói nhảm làm gì, dứt khoát đánh chết hắn đi."

Nếu đã không thể đánh lén được, nàng tiện tay kéo rách quần áo của mình ra. Lúc này, trên người nàng chỉ còn lại một cái yếm, nhưng thân thể lại không có tý mỹ cảm nào, làn da của nàng giống như là con cóc, trên người xuất hiện những bọc mủ phồng lên, sau đó, những bọc mủ rỉ ra mủ dịch màu trắng, bắn về phía Tô An Lâm.

"Giết!"

Tô An Lâm hét lớn.

Đám người này đa phần là Đoán Thể, chỉ có Lão Đổ Quỷ, Hắc mỹ nhân cùng với mấy người khác là có thực lực tầng thứ nhất Nội Khí mà thôi. Tuy là như thế, nhưng mà mấy cao thủ Nội Khí của bọn họ đều có căn cơ rất thấp, không đáng phải coi trọng.

Như vậy xem ra, cho dù không có hắn, chỉ dựa vào những tên thuộc hạ của hắn cũng có thể đối kháng với những người này.

Mọi người lập tức động thủ, Tô An Lâm bắn một luồng nội khí ra.

"Oanh!"

Nọc độc màu trắng mà Hắc mỹ nhân phun ra bị dội ngược trở về, đám người theo sau Hắc mỹ nhân không kịp phản ứng lại, tức khắc bị trúng chiêu.

"A..."

Một người bị mủ dịch bắn lên mặt, đau đến mức hắn ngã xuống lăn lộn trên mặt đất, nhìn kỹ lại, mặt của hắn đã bị hòa nát, rất nhanh đã hóa thành một đống mủ dịch, trên người cũng trở nên hư thối.

Những người còn lại cũng giống thế, không ngừng ngã xuống trên mặt đất.

Có người mở miệng mắng:

"Mẹ kiếp, Hắc mỹ nhân, ngươi đang làm cái gì, sao lại tấn công người một nhà như vậy?"

"Ta làm sao biết tên tiểu tử ấy còn có chiêu thức như vậy, đừng sợ, để ta trị cho các ngươi."

Nàng hét lớn một tiếng, lấy ra một ít bột phấn màu trắng, ném tung lên trên đám người đó. Phàm là những người tiếp xúc với bột trắng, đều tức khắc khôi phục lại.

Có điều, chỉ một chút thời gian trì hoãn như vậy cũng đã đủ cho thủ hạ của Tô An Lâm xông lên.

Tô An Lâm giơ đao, nhìn về phía Tô Mông nói:

"Nhìn cho kỹ ta đánh thế nào mà học tập."

Tô Mông nghiêm túc gật đầu. Mệnh lệnh của Tô An Lâm, vô hình trung đã trở thành thiết lệnh đối với Tô An Lâm.

"Oanh!"

Thân hình của Tô An Lâm hơi động, không khí xung quanh giống như đang phát ra rung chấn. Cơ bắp trên toàn thân hắn không chịu khống chế mà phồng ra, từng khối cơ bắp gồ lên, dữ tợn lại đáng sợ.

Tô An Lâm trực tiếp nhảy vào trong đám người giống như là một cái máy ủi đất nặng nề khổng lồ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right